Vương Bài

Lượt đọc: 3276 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 169
.2: tiền chuộc

❊ ❊ ❊

Một người đang ông da đen dáng người cường tráng mặc quân trang, ngực đeo một chiếc huân chương, đầu đội mũ nồi màu đỏ, ắt hẳn là quân phiệt rồi. Bên cạnh còn có một sĩ quan mặc quân trang cấp thấp và bốn tên vệ binh.

Phó tổng giám đốc bước lên bắt tay:

- Tướng Kanke…

Quân phiệt nghiêm mặt, không thèm bắt tay mà nói:

- Tôi đã nói rõ rồi, các người cướp lấy tài nguyên của chúng tôi, chúng tôi đây là đang lấy lại tài nguyên thuộc về chúng tôi.

Phó tổng giám đốc cười nói:

- Tướng Kanke, công ty của chúng tôi chỉ là một công ty nhỏ.

- Quốc gia tư bản cướp tài nguyên của chúng tôi, cướp nhân công của chúng tôi…

- Thôi khỏi ba hoa nữa.

Vu Minh nói chen ngang:

- Nói thẳng luôn đi, ba triệu đô la Mỹ, chỉ có từng đó.

Lý Phục ngăn Vu Minh lại, tiến lên nói:

- Chúng tôi là công dân Mỹ, chỉ có ba triệu đô la, đây là toàn bộ tài sản mà chúng tôi có.

- Người Mỹ?

Quân phiệt hỏi:

- Mang tiền tới chưa?

Vu Minh bảo:

- Chuyển khoản qua điện thoại vệ tinh. Nhưng tôi muốn gặp bọn họ trước.

Quân phiệt gật đầu, hai tên lính đi ra, chừng mười phút sau có bốn người bị dẫn vào. Trán Diệp Diệp có vết thương và vết máu, hiển nhiên cũng bị chút đòn roi. Quân phiệt nói:

- Tiền.

- Số tài khoản.

Gã sĩ quan cấp thấp kia đưa tới một chiếc di động, Vu Minh lấy điện thoại ra, nhập số tài khoản rồi chuyển khoản. Điện thoại vệ tinh chính là tiện lợi như thế đó. Sĩ quan nhìn điện thoại, mỉm cười rồi đưa cho quân phiệt xem. Quân phiệt gật đầu, vẫy tay:

- Các người có thể đi được rồi.

Vu Minh nói:

- Chúng ta đi chứ?

Diệp Diệp đột nhiên ưỡn ngực:

- Chúng tôi không đi.

- Thế là sao?

Vu Minh sửng sốt.

Lý Phục nhìn hai bên, Phó tổng giám đốc và người dẫn đường đều đã đứng sang bên phía quân phiệt, thấy vậy anh ta nói:

- Có điểm bất bình thường.

- Ha ha.

Một giọng nói vang lên từ tầng hai:

- Điều tra viên của Hiệp hội kia cũng chỉ thế mà thôi.

Một người da trắng tuổi còn rất trẻ xuất hiện, Vu Minh nhìn tầng hai, là tay nước ngoài đã chơi cờ tướng Trung Quốc kia. Phó tổng giám đốc chuyển ghế cho Simon, Simon kiểm tra tài khoản, rất là hài lòng, ngồi xuống rồi nói:

- Hai vị cứ ngồi tự nhiên.

Tiền đã chuyển không còn bóng dáng tăm hơi.

Lý Phục hỏi:

- Anh là ai?

Vu Minh thấp giọng nói:

- Nhện, trúng kế rồi.

Simon cười ha ha, nói:

- Không thể phủ nhận là Vu Minh anh rất cẩn thận, nhưng anh dựa vào gì mà cho rằng phòng thí nghiệm có thể ngăn được bọn tôi? Điều bất ngờ duy nhất là anh yêu cầu đến đây. Không còn cách nào khác, bọn tôi phải chuẩn bị hai ngày, cũng tạm đối phó được nhỉ?

Vu Minh không kích động, không phẫn nộ, hắn rất biết cách khắc chế cảm xúc của mình, kéo Lý Phục ngồi xuống rồi hỏi:

- Vì sao? Theo tôi được biết, Nhện sẽ không đối địch chính diện với Hiệp hội Thám tử.

- Không, chúng tôi chỉ đồng ý không sử dụng bạo lực thôi.

Simon trầm giọng nói:

- Anh khiến tôi mất một người rất lớn, mà anh thì chơi quá ư là vui vẻ, vậy tại sao anh lại cho rằng tôi sẽ không phản kích?

- Không có khả năng.

Vu Minh lắc đầu:

- Không có khả năng. Chỉ vài ngày ngắn ngủi, sao các người có thể biết được thân thế của tôi?

Simon gật đầu:

- Anh nói không sai, quả thật chúng tôi không có năng lực này, đặc biệt là ở Trung Quốc. Nhưng anh không biết điều này, không chỉ có tôi chú ý tới anh, mà có người khác nữa. Máy tính của anh sớm đã bị cài Trojan, thông tin giữa anh và cha nuôi của anh đều bị đối phương nắm giữ.

Vu Minh kinh hãi:

- Không thể nào?

- Liên minh Hoa Quả, anh cũng biết rồi đó. Liên minh Hoa Quả có một thành viên tên là Sầu Riêng đã chết ở châu Âu, bọn họ còn có hai thành viên lúc bắt cóc Đỗ Thanh Thanh thì bị người thần bí ám sát, có thể nói Liên minh Hoa Quả đã bị thiệt hại nghiêm trọng. Bọn họ cũng biết thực lực của mình không đủ. Tôi không rõ bọn họ dùng cách gì liên hệ với bọn tôi, nhưng bọn tôi rất vui với những tin tức mà họ đưa tới, đồng ý phái huấn luyện viên tới tiến hành huấn luyện các phương diện cho các thành viên cả cũ lẫn mới của họ.

Simon cười nói:

- Đúng vậy Vu Minh, anh không chỉ giỡn tôi, mà còn là cả tổ chức chúng tôi. Nhện chưa bao giờ bị ai đánh bại, đây không chỉ là chuyện giữa tôi và anh nữa, mà là lần đọ sức giữa Nhện và Hiệp hội Điều tra. Anh với tôi chẳng qua là đứng ở tiền tuyến thôi.

Vu Minh kinh ngạc hỏi:

- Sao Liên minh Hoa Quả lại phải điều tra tôi?

- Tôi biết nguyên nhân, nhưng rất tiếc, không thể nói cho anh được. Tôi chỉ có thể nói cho anh biết, sau này cha nuôi liên hệ với anh đều là cao thủ máy tính của Liên minh Hoa Quả giả mạo.

Simon nói:

- Còn vấn đề gì không?

Vu Minh hỏi:

- Vậy Diệp Diệp rồi gì đó kia đều là giả sao?

- Đúng vậy, chúng tôi bỏ rất nhiều tiền thuê rất nhiều người. Đừng xem thường bọn họ, bọn họ đều là diễn viên chuyên nghiệp cả.

Simon cười to:

- Kỳ thật muốn lừa anh thật quá đơn giản, bởi anh đã mất đi sự phán đoán chủ quan. Sau đó chúng tôi làm rất nhiều việc là để ứng phó người bạn đi cùng với anh. Nhưng nói thật, tôi đánh giá cao năng lực của anh ta.

Lý Phục thắc mắc:

- Vì sao báo chí và bản tin thời sự đều có nói về công ty Tinh Vân?

- Đây chính là mánh khóe mà tôi đắc ý nhất… Vu Minh, anh đã hiểu chưa?

Simon vô cùng hứng thú nhìn Vu Minh.

Vu Minh thở dài:

- Bởi vì chúng tôi đều xem ti vi vệ tinh, cho nên các người dùng chương trình đã quay sẵn rồi nhét vào. Còn báo chí thì chỉ sợ các người đã in ấn rất nhiều bản đặt trong khu vực hoạt động của chúng tôi.

- Bingo, đúng rồi đó.

Simon vỗ tay:

- Tôi rất vui, mà anh cũng đừng ủ rũ như vậy, hiện tại điểm số là 1:1. Tất nhiên tôi cũng mất một trăm nghìn đô la Mỹ, mà anh thì mất ba triệu đô la. Nhưng anh còn phải nghĩ tới phí thuê người, phí sân bãi nữa. Anh xem, đám AK này đều là hàng thật, chúng tôi đã bỏ rất nhiều vốn vào.

Vu Minh thở dài một hơi, hỏi:

- Tôi có thể thấy khuôn mặt thật của anh được không?

- Vu Minh, chúng tôi không hề tính làm hại gì các anh cả.

Simon hỏi:

- Còn vấn đề gì không? Nếu không có vấn đề thì tôi không giữ hai người ở lại ăn cơm, hai người có thể đi.

Vu Minh không nói lời nào, đứng lấy rồi móc một túi nhựa ra từ trong túi áo, bên trọng có một ít tóc. Simon có chút thương cảm, tiếc nuối nói:

- Xin lỗi, tôi thừa nhận là đã làm tổn thương anh sâu sắc, nhưng trò chơi chính là như vậy, có người thắng, có kẻ thua.

Vu Minh hỏi:

- Cô bé này thật sự tên là Jody?

Simon gật đầu:

- Đúng vậy, tên là Jody. Vu Minh, Trung Quốc có câu thế này: Thất bại là mẹ của thành công. Hay chúng ta làm một ván cờ vua? Cho anh cơ hội lật bàn? Ha ha.

Lý Phục có phần tức giận:

- Này, các người có phải là hơi bị quá đáng rồi không.

- Quá đáng sao?

Simon cười ha ha:

- Lúc hắn đùa giỡn tôi, sao anh không nói là hắn quá đáng? Ba triệu đô la Mỹ, ôi chao… Này Vu Minh, không thì để tôi làm cho anh một cái quốc tịch Công-gô, anh trốn nợ luôn ở đây nhỉ?

Simon đặt chân lên ghế dựa, lấy điếu xì gà ra rồi nói:

- Tôi xưng người thắng xì gà.

- Ha ha!

Vu Minh cười đầy thương cảm, để túi tóc kia xuống bàn:

- Tôi cứ tưởng thật sự tìm được cha mẹ rồi. Nếu thật sự tìm được, tôi sẽ chẳng để ý tới ba triệu đô la này. Tôi nên cám ơn các người mới đúng, bởi các người đã giúp tôi hiểu được suy nghĩ trong lòng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »