Vương Bài

Lượt đọc: 3151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 143
.2: quà tặng

❊ ❊ ❊

- Vậy thì nhanh lên a.

Vu Minh nói.

- Biết rồi.

Diệp Chiến cúp điện thoại.

Vu Minh suy nghĩ một lúc, cầm hai tờ giấy báo gói lựu đạn lại. Sau đó hắn chúng nhét vào cặp táp. Giống như có chút tự lừa dối chính mình. Mang theo trên người? Anh muốn đùa giỡn cái gì a? Nói chung là cứ vứt trên xe thôi.

Đỗ Thanh Thanh nói:

- Ra đây đi.

Vu Minh xách cặp táp đi ra, đi giầy theo như yêu cầu của Đỗ Thanh Thanh. Đỗ Thanh Thanh quan sát hai bên, vô cùng hài lòng nói:

- Rất tốt, cậu hãy đi soi gương xem.

Vu Minh đứng trước tấm gương ở cửa phòng Đỗ Thanh Thanh ngắm mình, cảm thấy cũng khá được, tuy tùy ý nhưng vẫn có nội hàm. Đỗ Thanh Thanh lại nói:

- Quan trọng nhất là không cần phải để ý mặc gì, nên mặc như thế nào để nhìn đẹp mắt, mà là phải có sự tự tin. Biết chọn lựa quần áo để mặc cho phù hợp.

Vu Minh mặc áo khoác, Đỗ Thanh Thanh càng hài lòng nói:

- Đây mới là phong cách của chính cậu, chỉ tiếc là quần bò quá cứng, màu sắc hơi đậm, nhưng mà có thể nhìn được.

Ở chung lâu như vậy, rốt cục thì Vu Minh đã phát hiện cái điểm mạnh thứ hai của Đỗ Thanh Thanh, biết cách phối hợp quần áo. Điểm mạnh đầu tiên là có khả năng giao tiếp tốt.

Vu Minh lên xe, xem đồng hồ, điều chỉnh kính chiếu hậu, sau đó đem hai trái lựu đạn đặt ở bên trong một cái hộp nhỏ, đem hộp cất vào trong ngăn kéo nhỏ của ô tô. May mắn quà tặng là lựu đạn, ngộ nhỡ quà tặng là ống phóng rốc két thì làm sao bây giờ? Mấy cái tên gian thương này, về sau lúc nào bàn chuyện buôn bán với bọn hắn nhất định phải nói cho rõ ràng, đừng có tặng quà cho hắn. Phi Miêu đáng thương cũng không cách nào lường được rằng Vu Minh không hề có một chỗ, một nơi an toàn nào có thể gửi đồ vật phi pháp.

Bởi vì bị trễ thời gian, trên đường đi lại gặp kẹt xe, lúc Vu Minh đến khách sạn đã là chín giờ.

Vu Minh nhìn thời gian rồi bước nhanh đi hướng thang máy, đi đến tầng 20. Tầng 20 là phòng họp, có các loại phòng họp lớn nhỏ, hơn nữa còn có nhiều phòng hội nghị đa chức năng.

Thang máy mở ra, Trương Dạ Nam cùng hai người bảo tiêu nước ngoài đứng ở cửa thang máy. Vừa thấy Vu Minh đi ra, bảo tiêu ngăn lại:

- Xin lỗi quý khách, hôm nay phòng đã được bao hết.

Vu Minh chỉ vào Trương Dạ Nam nói:

- Tôi là bạn của cô ấy.

Trương Dạ Nam nhìn Vu Minh:

- Vu Minh, cậu tới xem náo nhiệt hả?

Vu Minh cười:

- Kiếm miếng cơm ăn chứ sao.

Hắn không mang lựu đạn là quyết định chính xác. Dường như Vu Minh quên rằng nếu Trương Dạ Nam có thể kiểm tra người hắn, đương nhiên cũng sẽ kiểm tra xe của hắn.

- Đừng nói giỡn.

Trương Dạ Nam nói:

- Quen biết là quen biết, nhưng đây là việc đứng đắn.

Vu Minh lấy ra thẻ ID lâm thời:

- Tôi cũng đến làm việc đứng đắn.

Hai gã bảo vệ nước ngoài thấy thẻ ID thì sửng sốt, một tên bảo vệ xem xét thẻ ID, nhìn thấy tin tức, lập tức đổi giọng tôn kính nói:

- RRY, R.

-...

Trương Dạ Nam kéo Vu Minh lại hỏi:

- Đây là chuyện gì vậy?

- Công ty Vale thuê công ty của chúng tôi.

Vu Minh trả lời:

- Làm người hướng dẫn cùng phiên dịch.

- À!

Như thế thì có thể hiểu được, nhưng mà trong giọng nói của hai gã bảo vệ có vẻ tôn kính quá mức. R có ý nghĩa là ngài, một nghĩa khác là thủ trưởng, nghe qua họ xưng hô giống như là nghĩa phía sau. Hơn nữa mỗi người đều phải trải qua quá trình kiểm tra có kim loại trên người hay không, nhưng Vu Minh lại không phải kiểm tra? Trương Dạ Nam nói:

- Đi mau lên.

- Lần khác tôi mời cô ăn cơm.

Vu Minh hô một câu, đem giấy chứng nhận đeo ở trước ngực, hướng phòng họp đi đến. Cửa phòng hội nghị còn có hai gã bảo vệ, sau khi nghiệm chứng thẻ ID, một bảo vệ đẩy cửa ra. Vu Minh tiến vào hội trường, tham dự hội nghị nhân viên đưa mắt nhìn Vu Minh, cuối cùng Vu Minh cũng gặp được Pedro, hắn khoảng chừng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, nhìn có vẻ tài giỏi. Pedro nhìn Vu Minh gật gật đầu, sau đó tiếp tục nói:

- Điểm mấu chốt trong đàm phán của chúng tôi là chỉ chấp nhận thanh toán hoàn toàn trong vòng tám năm...

Vu Minh đánh giá phòng họp, rèm cửa sổ bị kéo kín lại, không có cửa thông gió. Vu Minh ngồi xuống trên ghế ở vòng ngoài của bàn hội nghị, sau đó lại đứng lên, lại ngồi xuống, lại đứng lên. Mọi người quay đầu xem Vu Minh, Vu Minh đưa tay ra dấu im lặng, ý bảo Pedro nói tiếp. Vu Minh lấy ra một cái ghế dựa khẽ đặt ở trên bàn hội nghị. Sau đó leo người đứng trên ghế, tay trái chống vào đèn treo trên đỉnh trần, đẩy ra một khối xi măng, đưa tay phải vào trong.

Mọi người nhìn Vu Minh, Vu Minh nhảy xuống ghế dựa, trên tay cầm một chiếc xe điều khiển đồ chơi. Chiếc xe đồ chơi ở bên cạnh đèn treo, lúc Vu Minh ngồi xuống thì phát hiện đèn có chút lạ. Đứng lên cùng ngồi xuống cũng khó phát hiện ra, trừ phi là xoay người qua nhìn. Vu Minh kiểm tra chiếc xe đồ chơi, trên xe có một tai nghe có thể co duỗi tự nhiên, làm cho tai nghe có thể theo trong khe hở của đèn treo vươn ra, cũng không phải là hàng cao cấp gì. Dưới sự hỗ trợ của bảo vệ, phát hiện phòng họp cách vách là phòng tạp vật cùng phòng họp đèn treo chính giữa bị mở một cái động.

Trước khi hội nghị bắt đầu, bảo vệ đã bất đầu dò tìm máy nghe trộm được lắp đặt trong phòng họp, cũng đã kiểm tra đèn treo rồi. Nếu như hắn không đoán sai, thì ngay tại lúc bảo vệ kiểm tra xong, trước khi hội nghị bắt đầu, có người đã điều khiển xe đồ chơi từ cửa động đi vào, tới địa điểm thích hợp để ẩn nấp. Dù sao cũng là thuê phòng họp bình thường, không có khả năng thực sự có thiết bị theo dõi. Tại một số quốc gia Bắc Âu, để đảm bảo an toàn bí mật bên trong phòng họp, chỉ cần có bất cứ dụng cụ điện tử nào hoạt động mà không phải dụng cụ thuộc phòng họp, hệ thống bảo an sẽ lập tức phát ra cảnh báo.

Nhưng mà sự thật có giống như những gì Vu Minh đã thấy không?

Hội nghị tiếp tục tiến hành, Pedro không có giới thiệu Vu Minh cho mọi người, cũng không có người nào tham dự hội nghị đi hỏi thân phận Vu Minh. Vu Minh không quan tâm đến nội dung hội nghị, hơn nữa Vu Minh cũng không hiểu lắm các từ ngữ chuyên nghiệp mà lĩnh vực thương mại cùng tài chính hay sử dụng. Ví dụ như mọi người đều biết A là một trong các trung ương cơ quan tình báo của Mỹ. Nhưng lại có bao nhiêu người biết tên viết tắt của đội hải quân lục chiến là gì?

Cái mà Vu Minh để ý là thái độ của mọi người, dường như tất cả mọi người đều tập trung tinh thần vào trong hội nghị, nhưng Vu Minh nhìn ra có mấy người không chú ý lắm. Có hai người đang ở trạng thái mộng du. Một cô em căn bản không phải ghi chép lại nội dung, mà là đang vẽ tranh. A? Hắn bị lừa rồi, đây không phải là hội nghị trọng yếu gì, hội nghị lần này chẳng qua là một lần lôi hắn- kẻ bảo an vẫn giấu diếm mặt ra để diễn luyện mà thôi.

A, có lẽ là Pedro muốn lợi dụng lần diễn luyện này, để đem tin tức giả truyền đi ra ngoài. Mặc kệ là vì chuyện gì thì hắn cũng xem như kết thúc nghĩa vụ, cho nên mấy cái máy nghe trộm đều là phù du, mấu chốt là cần có người tài giỏi.

Hội nghị chấm dứt, mọi người rời đi, nửa giờ sau sẽ bắt đầu thời gian hiệp đàm cùng các công ty có mong muốn hợp tác. Pedro đi tới trước mặt Vu Minh, cùng Vu Minh bắt tay:

- Hết sức cảm ơn sự trợ giúp của cậu, năng lực của cậu vượt xa so với tuổi của cậu.

- Cám ơn khen ngợi.

Vu Minh khiêm tốn nói:

- Nhưng mà, tôi hy vọng Pedro tiên sinh có thể thật lòng nói cho tôi biết.

Pedro mỉm cười nghi vấn:

- Hả?

Vu Minh nói:

- Tôi đã nhận hai mươi nghìn tệ, cho dù vậy ngài cũng không nên dùng loại này diễn luyện bảo an này để làm lãng phí thời gian của tôi chứ?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »