Vương Bài

Lượt đọc: 3189 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 135
ngư hữu

❊ ❊ ❊

Mặt khác, Vu Minh biết trong đám người ở thành phố A này, người hắn tin tưởng nhất chính là Đỗ Thanh Thanh, có lẽ cũng bởi vì Đỗ Thanh Thanh khá ngốc. Tình cảm của hắn với Đỗ Thanh Thanh khá phức tạp, vừa là chuộc tội thay người chú đã có công dưỡng dục mình, vài phần vì ích lợi, và còn có mấy phần đồng cảm với Đỗ Thanh Thanh. Dựa theo quỹ tích ban đầu, Đỗ Thanh Thanh hẳn là một Đỗ Tiểu Ảnh thứ hai. Mấy tháng tiếp xúc, Vu Minh cảm thấy Đỗ Thanh Thanh đơn giản, điều này khiến hắn thấy thoải mái, mà còn sự ấm áp khi được bảo vệ lúc ở nhà ma kia…

Vu Minh lên mạng, phát hiện hòm thư của mình có một đống email, ngoài quảng cáo ra thì đều là email của chú. Mấy email cuối đều là lo lắng hỏi Vu Minh đã xảy ra chuyện gì. Vu Minh gửi email trả lời:

- Không có việc gì, cháu rất khỏe.

Chú dùng tư cách cha mẹ phê bình trách móc, sau đó hỏi mấy tháng này đi đâu. Vu Minh thì dùng miệng lưỡi của thiếu niên thời kỳ dậy thì trả lời: Không nói cho chú. Sau đó thành công lái sang chuyện khác:

- Có tin gì của thím không?

Chú gửi mail trả lời:

- Năm thứ hai thím mày mất tích, từng xuất hiện ở một huyện, nhưng không cách nào khẳng định đó có phải thím mày không. Tao hiện tại đang truy theo manh mối này. Mặt khác, tao có người bạn cũ có biệt hiệu Sở Hà, nguyên danh là Nhiếp Sinh Sản, chết từ mấy năm trước, được chôn ở nghĩa trang công cộng ở thành phố A này, mày có rảnh thì đi thăm ông ta thay tao.

- Vâng.

Vu Minh thuận tay gõ chữ đồng ý.

- Dạo này còn học gì không?

Chú hỏi.

- Không chú ạ, thực tiễn thì hiểu biết chính xác hơn.

Cần gì phải đi học cách sống của đám người giới thượng lưu, có chàng Lý Phục là có người phụ trách xã giao thân sĩ rồi.

- Ừ.

Chú chỉ gửi lại đúng một chữ.

Ngày hôm sau, Hải Na, Nghê Thu, Đỗ Thanh Thanh, Ngô Du Du và Vu Minh cùng đi câu cá.

Ngô Du Du chọn một bệ câu cá xi măng được xây chìa ra hồ. Lúc bọn họ đến thì nơi đây chỉ có một ông chú đội mũ đang câu cá. Vu Minh nhìn ông chú này vài lần, mặt có chút râu, đôi mắt không lớn, lặng lặng ngồi bên bàn nhìn mặt hồ trước mặt. Trước mặt ông ta có bốn cái cần câu, thấy đám người Vu Minh tới, ông ta chỉ quay đầu nhìn thoáng qua.

Đám người Vu Minh là lính mới, mỗi người chỉ dùng một cần câu. Ngô Du Du rất là quen thuộc móc mồi vào, sau đó dạy mọi người cách thả câu. Bọn họ dùng móc câu, mỗi một dãy sẽ có năm lưỡi câu. Móc giun vào lưỡi câu, sau đó quăng ra, kéo thẳng dây câu về phía sau, đặt cần câu xuống ngồi chờ là được.

Đỗ Thanh Thanh trải vải bố ra, Hải Na và Nghê Thu thì xách giá nướng từ trên xe xuống, sau đó đặt đồ nướng lên, vừa nướng vừa câu cá vừa chơi vừa ăn vừa nói chuyện. Mặc dù năm người ồn ào là thế, ông chú ngồi câu cá kia vẫn chẳng hề phản ứng gì, cũng không nói với bọn họ rằng quá ồn sẽ khiến lũ cá sợ, cũng không có thân thiết tới tán gẫu với bọn họ. Dường như trong mắt ông ta chỉ có hồ nước kia thôi.

Đỗ Thanh Thanh nướng xong một loại thịt và bắp ngô, cho vào gói mang tới cho ông chú kia:

- Chú ơi, mời chú ăn ít đồ nướng.

Ông ta quay đầu, hỏi Đỗ Thanh Thanh:

- Cho tôi?

- Vâng ạ.

Đỗ Thanh Thanh gật đầu, để đồ xuống đất rồi để một chiếc khăn giấy vào nữa.

- Cảm ơn.

Ông ta gật đầu, không khách khí mà cầm đồ nướng lên, vừa ăn vừa nhìn mặt hồ.

- Cá.

Ngô Du Du hưng phấn hô lên:

- Cần của ai?

Hải Na quay đầu nhìn lại, mừng rỡ quẳng luôn món nướng ra, hô to:

- Của tôi.

Rồi chạy tới ra sức kéo.

Ngô Du Du vội nói:

- Quay dây đi, xem đầu cá to hay nhỏ, kéo thẳng dây vào.

Hải Na vừa quay vừa nói:

- Nhỏ lắm.

Rồi một hơi kéo luôn một con cá nặng chừng một cân lên mặt nước.

- …

Ngô Du Du sửng sốt vài giây, rồi hỏi:

- Hải Na, cần này của cô bao nhiêu?

Hỏi vậy là vì Hải Na lấy cần câu từ nhà đi.

Hải Na nghĩ rồi nói:

- Không rõ, hình lúc em trai tôi đi Amazon câu cá có dùng tới nó.

Ngô Du Du bảo:

- Không thể ẩu tả như vậy được, lần này không phải cá nhỏ, mà là cần của cô là loại tốt.

- Cần câu của tôi…

Nghê Thu hô lên, rồi vội vọt tới, đã thấy cần của anh ta không nhanh không chậm bị kéo vào trong hồ. Nghê Thu vội chụp lấy cần câu, kéo ngược trở lại. Quay dây, đuôi của cần câu cong lại thành chín mươi độ.

Ngô Du Du hô:

- Kéo dải rút của tay quay ra.

- Dải rút là cái nào?

Nghê Thu vội hỏi, anh ta cảm thấy một giây nữa thôi là chiếc cần câu này sẽ gãy làm đôi.

Ngô Du Du chạy tới, kéo nút dải rút ra, dây câu từ chỗ nút đí bắn ra. Ngô Du Du nhận lấy cần:

- Để tôi, đây là một con cá chép khá lớn. Nghê Thu, anh may phết đấy, không ngờ dùng chuỗi lưỡi câu thế mà có thể câu được con chép lớn như vậy. Nhưng anh nên cầu nguyện cho lưỡi câu của mình không bị kéo thẳng ra đi.

Ngô Du Du bắt đầu biểu diễn, cô ta nắm lấy cần câu ra sức chạy sang trái rồi sang phải, khi thì thu dây, lúc lại thả dây. Mọi người cũng chạy tới chạy lui theo Ngô Du Du. Nghê Thu thì bắt lấy cái lưới chờ đợi. Vu Minh cũng tới gần đứng xem, cầm lon Coca nhìn con cá chép đằng xa giãy dụa trên mặt nước, nhưng luôn chú ý tới ông chú vẫn ngồi im một bên không ý kiến gì kia.

Người này thật quá bình tĩnh, nếu như con cá nặng một cân mà Hải Na câu được không khiến ông ta chớp mắt, thì con cá chép to như thế này ông ta cũng chẳng có hứng thú quay đầu nhìn, điều này là rất khác thường. Nhưng Vu Minh không cho rằng điều này có liên quan gì tới mình. Ngô Du Du vốn định dẫn mọi người tới một điểm câu cá, nhưng trong lúc lái xe thấy đài câu này nên liền đổi sang đây. Mà xem ông chú này, trước khi đám Vu Minh tới, chí ít đã ngồi ở đây được hơn một giờ.

Ngô Du Du hô:

- Nếu chúng ta có thiết bị câu cá chép, đảm bảo bốn phút là xong. Nhưng đi câu cá trích lại được cá chép thì phải kiên nhẫn, đồng thời phải có vận may nữa.

Hải Na hô:

- Cẩn thận.

- Ôi chao.

Ngô Du Du vấp, nhào về phía Vu Minh. Vu Minh đang lưu ý ông chú kia, lúc hoàn hồn thì đã không còn kịp, thế là thuận tay ôm lấy, cả hai người cùng ngã lăn quay xuống đất. Ngô Du Du đè lên người Vu Minh.

- Mau kéo cá.

Thấy Ngô Du Du bị ngã, mặt Nghê Thu đỏ bừng, lập tức ngăn cản. Chơi nhau quá đi, mình ngay cả một con cá còn không câu được, giờ có con cá n cân, không thể để nó xổng.

- Ừm!

Ngô Du Du chống hai tay, rồi quỳ đầu gối đứng lên. Lúc Vu Minh nhận ra Ngô Du Du ngã tới phía mình, ông chú kia hơi ngoảnh lại nhìn một cái, rồi lại chăm chú nhìn mặt hồ, ánh mắt kia thật quá lạnh lùng. Đây không phải là vẻ lạnh lùng của quý cô cao ngạo, mà là lạnh lùng như không có chút tình cảm, như đã mất đi linh hồn vậy. Dường như mấy người bên này đều là không khí, mà ông ta chỉ đang nhìn không khí. Bị ánh mắt đó nhìn, Vu Minh chợt cảm thấy chột dạ.

Đỗ Thanh Thanh kéo Vu Minh lên, khẽ hỏi:

- Cảm thấy thế nào?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »