Vương Bài

Lượt đọc: 3182 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 141
.2: mối tình đầu

❊ ❊ ❊

Người dẫn chương trình đầu trọc nói:

- Được rồi, phần tranh luận đã hết giờ. Hiện tại đến phần kế tiếp, mời bốn vị khách quý dự thi viết tên những người mà các vị nghĩ là hung thủ lên bảng đáp án. Tôi phải nói rõ một điều, một khi đã viết lên bảng rồi thì không được thay đổi nữa.

Hạ Tri Vũ nói:

- Khách quý dự thi đã viết xong, hiện tại mời mọi người nhìn xem đáp án của từng người.

Nghê Thiên Vượng viết chính là Giáp, Trần Lăng Tiêu viết chính là Ất, Lưu Mãng viết chính là đầu bếp. Khi bảng đáp án của Lý Phục sáng lên thì khán giả phía dưới ồ lên một tiếng. Đáp án mà Lý Phục lựa chọn chính là hợp mưu. Đầu bếp cùng nhân viên phục vụ hợp mưu. Hơn mười kỳ trước của chương trình, cho tới bây giờ cũng không có xuất hiện trường hợp hợp mưu giết người, bởi vì hợp mưu giết người thường làm cho kịch bản có rất nhiều lỗ hổng.

Hạ Tri Vũ cũng kinh ngạc hỏi:

- Lý Phục tiên sinh, anh cho rằng đây là vụ án hợp mưu?

- Đúng tôi nghĩ là hợp mưu.

Lý Phục nói:

- Vụ án này không ai có thể gây án một mình để hại chết Bính mà không để lại chứng cớ. Cho nên tôi cho rằng chỉ có một khả năng đó chính là hợp mưu.

Hạ Tri Vũ nói:

- Anh Nghê Thiên Vượng cho rằng Giáp đem kẹo cao su dính có độc ở miệng bình, sau đó lấy ra đưa cho Bính.

Nghê Thiên Vượng trả lời:

- Đầu tiên độc dược là chất độc Xyanua, thời gian chết rất nhanh. Kẹo cao su là phải nhai, cho dù có bao con nhộng bao lại, Bính tiên sinh đã sớm chết. Mặt khác, có thể đổ ra cái chai, vậy cũng có khả năng trong quá trình mang theo hộp kẹo, chất độc trong kẹo cao su sẽ dính vào những viên kẹo cao su không có độc.

Nói toàn điều vô nghĩa. Hạ Tri Vũ nói:

- Anh Trần Lăng Tiêu cho rằng là Ất đem độc dính vào trên bút rồi cho Bính mượn bút. Lý Phục, anh nghĩ như thế nào?

Lý Phục nói:

- Bính khi dùng cơm đã đi vào nhà vệ sinh, cũng rửa tay rồi. Tôi cho rằng trọng điểm của biên kịch là hướng về nhân viên phục vụ và đầu bếp. Giáp và Ất chỉ là hai nhân vật làm nền.

Hạ Tri Vũ xem Lưu Mãng:

- Anh Lưu Mãng, anh có quan điểm nào không?

Lưu Mãng nói:

- Anh Lý Phục lớn lên ở nước ngoài, do dó anh ta đối với một ít phong tục của Trung Quốc không rõ lắm. Ở trên bàn cơm của người Trung Quốc, vị trí đặt đồ ăn rất trọng yếu, ví dụ như cách trình bày đầu cá đuôi cá. Chúng ta hãy nhìn bát ăn này, vòi của bình nước nhắm về phía chủ nhân, chính là Bính. Nhân viên phục vụ không thể nào hạ độc, bởi vì cô ta không có cơ hội hủy bỏ phần độc dược còn sót lại. Đầu bếp biết nhân viên phục vụ sẽ dựa theo quy củ để mang thức ăn lên. Cho nên ở dưới vị trí đồ ăn này bôi độc.

-...

Mọi người nghe ngây người. Hạ Tri Vũ thiện ý nhắc nhở:

- Anh Lưu Mãng, cảnh sát đã chứng thật, trong thức ăn không có độc.

- Như vậy à?

Lưu Mãng ngẫm lại nói:

- Hung thủ nhất định là đầu bếp.

Hạ Tri Vũ nhắc lại:

- Anh Lưu Mãng. Hôm nay là Giáp đãi khách. Hắn không có gắp phần đầu cũng không có gắp cái đuôi.

-...

Lưu Mãng hoàn toàn sửng sốt, chết tiệt, hắn luôn luôn suy nghĩ xem chỗ nào có vấn đề, thậm chí ngay cả những chi tiết này đều không có chú ý tới. Lưu Mãng thở dài:

- Ngượng ngùng. Ngày hôm qua tôi và bạn gái cãi nhau, cho nên hôm nay không tập trung lắm.

Đỗ Thanh Thanh cắn răng:

- Đúng là người hèn hạ, hắn có cái nào bạn gái, vị hôn thê của hắn đều bị tôi xử đẹp.

Vu Minh nhỏ giọng nói:

- Sếp ơi, đây không phải là sự tích quang vinh gì.

- Cậu không cảm thấy hắn không biết xấu hổ sao?

Vu Minh và Nghê Thu gật đầu:

- Vô liêm sỉ một cách bất bình thường.

Vu Minh bổ sung:

- Nhưng không phải cô cũng không có lý do để xấu hổ sao.

- Này, tôi là sếp của cậu đó.

Vu Minh cười:

- Được rồi. Lần sau muốn xử vị hôn thê của hắn thì để cho Nghê Thu xung phong.

Nghê Thu gian ác cười cười.

Trước mắt chỉ có duy nhất một suy đoán của Lý Phục là đáng tin cậy, có tình có lí. Hạ Tri Vũ nói:

- Anh Lý Phục, suy luận đầy đủ của anh là cái gì?

Lý Phục trả lời:

- Đầu bếp đem độc dược đặt lên một góc của món bò rau trộn, sau đó nhân viên phục vụ mang lên, dùng muỗng chung chia cho ba người, lựa chọn đem có độc bộ phận cấp Bính.

- Sai rồi.

Annie nói.

Hạ Tri Vũ cười:

- Khả năng là anh không thấy rõ lắm, đầu tiên nhân viên phục vụ cấp Bính gắp đồ ăn, sau đó lại gắp cho Giáp, Ất, dùng chung là cùng một cái muỗng. Tôi tin tưởng cho dù có thể đem có độc đồ ăn toàn bộ gắp lại, trên muỗng chung cũng sẽ dính theo độc dược.

- Ôi...!

Mọi người truyền ra một tiếng thở dài.

Lý Phục hỏi:

- Tôi có thể xuống làm mẫu được không?

- Đương nhiên là có thể.

Lý Phục xuống dưới đi đến trước bàn nói:

- Đầu tiên tôi phải thừa nhận người biên kịch và sản xuất còn có đạo diễn phi thường cẩn thận. Mọi người xem phần có độc bò rau trộn và không độc bò rau trộn, có phải hay không nhan sắc hơi không giống nhau?

- Điều này khiến tôi hoài nghi đến đầu bếp, tôi cho rằng chất độc Xyanua không phải bị tướilên. Mà là ở bên trong thịt bò. Đầu bếp lấy từ hai miếng đến ba miếng bò rau trộn để riêng một chỗ. Mọi người hãy nhìn xem, hai miếng thịt này đều là khá lớn, khá cứng rắn. Sau khi tiêm độc vào, hắn đem hai miếng bò rau trộn đặt trên dĩa đồ ăn, khiến bò rau trộn không dính vào nước canh. Khi cái muỗng tiếp xúc với thịt, sẽ không dính vào độc dược. Khi thịt được đưa vào đĩa, phản ứng hóa học bắt đầu, độc dược chảy ra, làm Bính trúng độc chết.

Hạ Tri Vũ nói:

- Nhưng hai miếng bò rau trộn này chưa hề bị cắn qua.

Lý Phục nói:

- Cách tôi vừa nói chỉ là biện pháp giết người ngay lập tức, còn có một cách khác, chính là tưới nước ngâm thịt bò rau trộn có độc lên bò rau trộn không độc. Hai khối thịt này vẫn khô, chỉ cần bị tưới nước lên, chất độc sẽ bám vào phần ngoài. Cái thìa của Bính ở đáy bát, khi thìa khuấy lên sẽ khiến cho cả một bát thức ăn đều dính độc.

Lý Phục nói:

- Ống chích thì rất khó có thể phi tang được, hơn nữa còn khó có thể rửa sạch chất độc bên trong. Những bộ phận khác của ống chích có thể đốt cháy để tiêu hủy, nhưng kim tiêm thì không được, tôi tin tưởng cây kim còn nằm trong cống thoát nước.

- Anh ta sai rồi.

Vu Minh nói.

Đỗ Thanh Thanh hỏi:

- Làm sao anh biết?

- Cô hãy nhìn xem, vị biên kịch ở bên kia muốn đi lên ôm Lý Phục, nhưng lại chần chờ.

Vu Minh tuy không biết phá án, nhưng hắn biết nhìn người. Vu Minh lấy điện thoại di động ra, mở chế độ đèn pin rồi chiếu thẳng vào mắt Lý Phục.

Lý Phục sửng sốt, đột nhiên nói:

- Tôi muốn kiểm tra tay và giầy của đầu bếp.

- Đương nhiên có thể.

Hạ Tri Vũ trả lời.

Lý Phục kiểm tra tay của đầu bếp trước, sau đó cầm lấy giầy, kéo lót giày hướng ngọn đèn soi qua rồi nói:

- Thật ngại quá, chứng cớ ở trong này.

Cảnh sát bước tới, dùng dụng cụ chuyên nghiệp mở gót giầy ra, rút từ bên trong ra một cây ống tiêm nhỏ dài, tất cả khán giả đều đứng dậy vỗ tay. Biên kịch kích động bước nhanh ra sân khấu, ôm lấy Lý Phục rồi nói:

- Anh là người giỏi nhất mà tôi đã từng thấy.

Hắn còn đang lo thử thách lần này quá khó, dù sao cũng là một vụ án hợp mưu giết người, yêu cầu phải làm thật đến từng chi tiết, khiến tất cả mọi người đều không thể tìm được chất độc đã giết chết Bính.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »