Vương Bài

Lượt đọc: 3217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 160
.1: nghi ngờ lấy cắp

❊ ❊ ❊

Hải Na, Đỗ Thanh Thanh, Vu Minh và một cô gái trông khá xinh xắn nữa. Hải Na vừa xáo bài vừa nói:

- Đây là Điền Vân, thư ký của em trai tôi. Đây là Vu Minh, đối tác của công ty thám tử Tinh Tinh.

- Xin chào.

Vu Minh nhìn Hải Na, hắn trở thành đối tác từ khi nào vậy? Hoặc cũng có thể nói như vậy, bởi hắn có 10% cổ phần. Nhưng nếu nói như thế, hắn mua cổ phiếu của Microsoft thì có nghĩa hắn là đối tác của Microsoft chăng? A… Chơi khó nhau rồi, rõ ràng đây là kéo mình đi xem mắt mà.

Hải Na nói:

- Ôi chao, Thanh Thanh tới giúp tôi cái, tuột móc rồi.

- Ừ.

Đỗ Thanh Thanh và Hải Na dùng lời nói dối cấp vô cùng thấp như vậy để bước đi, chẳng hề do dự.

Điền Vân nói trước:

- Chị Hải Na nói anh Vu Minh rất có nghiên cứu về văn học.

Hải Na ơi là Hải Na, cô có thể dùng lời nói dối nào mà tôi có thể làm cho trọn vẹn không đây? Cơ mà hình như mình đúng là tốt nghiệp khoa văn thật. Nhưng dù tốt nghiệp cái đó, hắn lại chẳng biết gì về văn cả. Vu Minh lễ phép nói:

- Có xem qua.

- Vậy anh thích đọc sách gì?

- Sách của Shakespeare, còn có các tác phẩm văn học nước ngoài nổi tiếng như Cuốn Theo Chiều Gió, rồi Hội Chợ Phù Hoa.

Bốn năm không phải là không được gì, anh đây chỉ biết được tên của mấy cuốn nổi tiếng, ngay lúc ấy còn xé luôn chứng nhận tốt nghiệp. Nhưng cũng chỉ là thế, Vu Minh lập tức chuyển đề tài:

- Nghe Hải Na nói, cô thường hay luyện tập âm nhạc, nhất là đàn dương cầm, kia phải nói là âm thanh của thiên đường.

Đây không phải là xem mắt sao, sao thành trận so đấu thổi phồng nhau rồi?

Điền Vân sửng sốt:

- A, tôi không biết chị Hải Na còn biết chuyện này. Anh có suy nghĩ gì về âm nhạc?

Vu Minh cười:

- Cả đời này tôi không hiểu khuông nhạc là gì, tung xưng Mạnh bá cũng uổng phí.

- Âm nhạc tới từ tâm linh, không liên quan tới khuông nhạc.

Điền Vân khách sáo một câu rồi hỏi:

- Anh là người nơi nào?

- Thành phố B.

Xong rồi, bắt đầu tra hộ khẩu, xem ra cô nhóc này có ấn tượng không tệ với mình. Bạch Tiêu San đi qua, mỉm cười với Vu Minh. Vu Minh nhìn theo bóng dáng cô ta không chớp mắt, lẩm bẩm:

- Cặp giò ngon quá đi.

- Xin lỗi, tôi đi toilet chút.

Một câu tự hủy hình tượng của Vu Minh lập tức thu được hiệu quả, Điền Vân sử dụng “Bỏ chạy đại pháp” thường sử dụng trong các cuộc xem mắt. Dựa theo suy đoán của Vu Minh, Điền Vân sau khi đi ra khỏi toilet thì sẽ nhận được một cú điện thoại, sau đó chạy. Điền Vân còn chưa trở lại, Bạch Tiêu San đã trở lại trước.

- Có phiền nếu Tiêu San ngồi xuống không?

Bạch Tiêu San hỏi.

- Tất nhiên là không rồi.

Vu Minh nói:

- Nhưng vẫn thiếu hai người nữa.

Bạch Tiêu San khẽ cười, cầm lấy một quân mạt chược trên bàn, nói:

- Đỗ lão tiên sinh nói rằng ông ấy rất thưởng thức anh.

Vu Minh nói:

- Cô đừng nghe ông ta nói linh tinh, thưởng thức tôi mà đá tôi khỏi công ty?

Bạch Tiêu San hỏi:

- Mạt chược này có phải chữ phồn thể không? Đây là chữ gì?

Vu Minh nói:

- Chữ phát, phát trong phát tài.

Bạch Tiêu San cười:

- Như vậy chắc hẳn mọi người rất thích bài này.

Như có ý gì đó? Không thèm quan tâm. Vu Minh nói:

- Ừm, không thì tôi dạy cô chơi mạt chược nhé.

Bạch Tiêu San nhìn Vu Minh một hồi rồi nói:

- Thôi, gặp lại sau.

- Chào cô.

Đỗ Thanh Thanh và Hải Na trở về, hai người lập tức lên giọng dạy bảo:

- Có nhầm không vậy? Cậu nhìn đứa khác cũng được, nhưng sao lại đi phát biểu ý kiến hả?

Vu Minh nói:

- Các cô có nhầm không hả? Tôi không đồng ý liền kéo tôi tới xem mắt? Tôi còn là đối tác?

Hải Na nói:

- Này Vu Minh, bớt khôn vặt đi có được không? Chúng tôi đây là có ý tốt.

- Hai nữ thanh niên lớn tuổi thay tôi…

Vu Minh sáng suốt ngậm miệng lại bởi hắn cảm nhận được hai luồng sát khí đang dâng lên, Vu Minh hô:

- Lý Phục, tới chơi mạt chược.

Lý Phục chính là cây gậy Như Ý, có anh ta ở đây, dường như con mẹ đàn ông đều sẽ thùy mị hơn mấy phần.

Lý Phục bước tới, bốn người bắt đầu chơi mạt chược. Có ván thắng, có ván thua, không khí cũng khá hài hòa. Mãi cho tới khi Hạ Tri Vũ kích động khập khiễng bước ra từ trong biệt thự, tới thì thầm với Đỗ tiên sinh. Vu Minh nhìn thoáng qua, đánh ra một quân:

- Có trò hay để xem rồi.

- Trò gì?

Đỗ Thanh Thanh ăn một quân.

Hải Na bất mãn:

- Vu Minh, có phải anh cố ý thả bài không thế?

- Dù có thả hay không thì ván này cũng chơi không xong.

Vu Minh từ từ nói.

Quả nhiên, Đỗ tiên sinh đi tới, hỏi:

- Nãy có ai đi toilet không?

Vu Minh hỏi:

- Toilet nữ?

Đỗ tiên sinh kinh ngạc:

- Sao cậu biết?

Vu Minh nhìn Lý Phục:

- Tôi không đi.

Lý Phục vội nói:

- Tôi cũng vậy.

- Chúng tôi có đi.

Hải Na và Đỗ Thanh Thanh cùng trả lời.

- Có nhìn thấy chiếc vòng tay này không?

Đỗ tiên sinh lấy điện thoại ra, trên có ảnh của Hạ Tri Vũ, mà bên tay có đeo một vòng tay có gắn đầy kim cương màu đen. Đỗ tiên sinh nói:

- Viên kim cương này được gọi là Ngôi sao trong đêm.

Lý Phục kinh ngạc nói:

- Kim cương đen.

Bốn người khác nhìn Lý Phục, Lý Phục bèn giới thiệu:

- Kim cương đen vô cùng hiếm thấy, chỉ có một ít ở Trung Phi và Brazil. Nam Phi thì có cực ít. Các nhà khoa học cho rằng, kim cương đen là nguồn gốc của vũ trụ. Có thể nói kim cương đen là quý tộc của kim cương.

Đỗ tiên sinh nói:

- Ngôi sao trong đêm này được cắt ra từ kim cương nguyên viên, gia công thành vòng tay, là di vật mà bà ngoại Hạ Tri Vũ để lại cho cô ấy, không chỉ có giá trị cao, mà còn là quà kỷ niệm nữa. Ở những trường hợp không quan trọng thì Tri Vũ sẽ không đeo, lúc đi toilet, cô ấy bỏ xuống để vào bồn rửa tay, qua hơn một giờ sau mới phát hiện không thấy đâu. Tôi nghĩ người hôm nay có thể tới đây đều là người một nhà, cho nên muốn hỏi mấy người có nhìn thấy hay không?

Vu Minh hỏi:

- Vòng tay đó đáng giá bao nhiêu?

- Đại khái khoảng bốn triệu đô la Mỹ.

- Oa!

Vu Minh thán phục một tiếng, rồi đưa ra một tờ danh thiếp, nói:

- Công ty Tinh Tinh tận tình phục vụ ngài, chỉ cần 10% hoa hồng.

Quen biết đám tỉ phú cũng có chỗ hay, ba năm không khai trương, nhưng đã khai trương là ăn ba năm.

Đỗ Thanh Thanh xấu hổ, vội đè tay Vu Minh:

- Tiền cái gì chứ…

Vu Minh nói:

- Chuyển khoản cũng được. Công ty tôi cung cấp tài khoản giao dịch của ngân hàng Thụy Sĩ. Lý Phục, anh thấy sao?

Đỗ Thanh Thanh vội nói:

- Vu Minh, đừng làm rộn. Đỗ tiên sinh đối đãi không tệ với công ty chúng ta.

Vu Minh hỏi:

- Là Đỗ tiên sinh làm mất vòng tay?

- …

Đỗ Thanh Thanh sửng sốt.

- Đỗ tiên sinh thích nhất là kết bạn, toàn bộ nhân vật nổi tiếng, mỹ nữ xinh đẹp, các ông chủ ở khắp thành phố A này đều là bạn của Đỗ tiên sinh. Đỗ tiểu thư, sau này liệu chúng ta có còn làm ăn gì không?

Vu Minh hỏi.

Đỗ tiên sinh giảm tiếng xuống:

- Vu Minh, thế hơi bị ác đấy nhé. Mở miệng cái là đòi bốn trăm nghìn đô la?

Vu Minh nói:

- Không tìm thấy không thu một xu.

Đỗ Thanh Thanh nhìn Lý Phục, Lý Phục bèn nói:

- Tuy tôi cảm thấy Vu Minh có vẻ đục nước béo cò, nhưng Vu Minh nói rất có lý. Nếu Đỗ tiên sinh bị mất vòng tay, chúng tôi giúp ngài tìm kiếm là điều đương nhiên. Nhưng bạn của Đỗ tiên sinh… Tôi thấy Đỗ tiên sinh có nên thương lượng qua với Hạ tiểu thư hay không.

Hải Na nói:

- Tôi thấy Vu Minh nói không sai, chúng tôi với Hạ Tri Vũ có phải bạn bè gì đâu. Hạ Tử bình, thôi cứ báo cảnh sát đi.

- Ngày hôm nay mà cô bảo tôi báo cảnh sát?

Đỗ tiên sinh nhìn nhìn hai bên, thấp giọng nói:

- Tôi đi tìm Lưu Mãng.

Vu Minh nói:

- Đỗ tiên sinh, tôi gợi ý cho ngài một lần miễn phí đây.

- Hử?

Vu Minh nói:

- Người ở đây đều là của Đỗ thị quốc tế và tập đoàn Lâm Hải, ngài là đại ca của Đỗ thị quốc tế, mà Lâm Hà Y là đại tỷ của tập đoàn Lâm Hải. Nếu ngài thương lượng với Lâm Hà Y thì có thể thuận lợi giấu ba ông già mà tiến hành điều tra.

- Ừ!

Đỗ tiên sinh gật đầu, đi được vài bước thì liếc thấy bàn mạt chược, lại lộn trở lại, hạ giọng nói:

- Bớt chút, năm mươi nghìn Nhân dân tệ.

Vu Minh nghiêm túc nói:

- Bốn trăm nghìn đô la Mỹ.

Đỗ tiên sinh căm hận bước đi.

Hải Na dạy dỗ Vu Minh:

- Năm mươi nghìn Nhân dân tệ là không hề ít đâu nhé Vu Minh.

Vu Minh không nói lời nào, xáo hết chỗ mạt chược kia:

- Mọi người coi, đó là toilet mà hôm nay nhân viên phục vụ, ở bên ngoài biệt thự. Còn đây là toilet cho khách sử dụng, ở bên trong biệt thự. Ngoài một số khách ra thì ai sẽ để ý bốn trăm nghìn đô la chứ. Nếu muốn điều tra khách thì chắc chắn sẽ khiến ba ông già chú ý, mà một khi khiến bọn họ chú ý thì bốn trăm nghìn đô la chẳng là gì.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »