Vương Bài

Lượt đọc: 3200 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 154
.1: ẩn núp

❊ ❊ ❊

Hiện trường có vẻ hơi lôn xộn, nước văng xuống hết tấm thảm dưới đất. Người quay phim cầm khăn tay lau chùi bàn trà thủy tinh. Sửa sang được ba phút, Monica bước ra. Tin tốt là nhìn chính diện thì trông Monica rất bình thường, tin xấu là nút thắt phía bên trái bị tuột. Vu Minh nói:

- Phiền anh lấy mấy chiếc kim băng tới.

Kim băng được đưa tới, Pedro vô cùng phong độ cài lại cho Monica, như vậy có thể cam đoan là nếu không hoạt động mạnh thì quần áo sẽ không rơi xuống.

Monica cũng tỏ ra chuyên nghiệp:

- Chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?

- Vâng.

Pedro trả lời. Vu Minh thì lui ra hành lang phía sau bình phong đứng nhìn.

Monica nhìn người quay phim:

- Kiểu tóc của tôi thế nào?

Người quay phim giơ ngón tay cái lên, sau đó giơ bàn tay ra, bắt đầu đếm ngược.

Monica quay sang nhìn ống kính:

- Đây là bản tin sáng Brazil, tôi là Monica. Câu chuyện công ty Vale bán ra cổ phần của quặng sắt Caracas của mình phải nói là có chuyển biến bất ngờ. Mấy ngày nay lại có tin rằng bí mật thương mại của công ty Vale bị đánh cắp, vì thế chúng tôi đã liên lạc với người phụ trách bán cổ phần lần này của Vale, anh Pedro. Xin chào anh, Pedro, hiện giờ điều mà công chúng muốn biết nhất là, công ty Vale có xảy ra chuyện mất trộm tài liệu cơ mật hay không? Các anh đã báo cảnh sát chưa?

Pedro đã có dự tính trước, trả lời:

- Tôi có thể lấy thân phận người phụ trách nói cho cô biết, công ty chúng tôi không bị trộm tài liệu mật, cho nên chúng tôi không cách nào báo cảnh sát được. Hiện giờ trên internet và truyền thông đang lan truyền rất nhiều tin đồn, mà theo những gì công ty chúng tôi được biết, phần lớn là tin tức giả mà đối thủ mưu toan cạnh tranh cổ phần tung ra, mục đích chính là để người đầu tư mất đi niềm tin, như vậy anh ta có thể dùng giá đấu thầu cao hơn kẻ khác mà mua được cổ phần.

Monica nói:

- Nhưng có một số tin thì lại là những điều có lợi cho Vale. Ví dụ như có tin nói rằng sở dĩ Vale muốn bán cổ phần nhanh như vậy là bởi vì các vị đã phát hiện ra quặng sắt lớn hơn nữa, nên cần nguồn tài chính cấp bách để rót vào. Tôi nhớ vài năm trước, công ty Rio Tinto, một trong ba công ty lớn về khoáng sản, đã từng vội vã bán một phần cổ phần, sau đó chỉnh hợp tài chính rồi mua một quặng sắt cỡ lớn ở Úc. Có phải các anh đang tham khảo thành công đó của công ty Rio Tinto?

Pedro cười, trả lời:

- Tất nhiên chúng tôi có lý do khi nóng lòng bán cổ phần, nên mới như vậy. Mà lý do là gì? Tôi nghĩ chỉ cần chuyện kinh doanh phù hợp với pháp luật Brazil là không thành vấn đề. Hoặc có thể nói như vậy, vấn đề cô hỏi có liên quan tới bí mật của công ty, tôi không thể trả lời được.

Nhìn đi, đâu phải chỉ có mình là kẻ lừa đảo. Vu Minh nghe không hiểu tiếng Bồ Đào Nhà, nhưng có thiết bị phiên dịch tức thời. Đội trưởng đội bảo vệ phụ trách việc này. Vu Minh vừa nghe cuộc đối thoại, vừa thầm nghĩ, Pedro cũng đâu có phủ nhân lý do của Monica, nếu có người đấu thầu nào mà ngây thơ… Nhưng nghĩ lại, doanh nhân có tư cách mua cổ phần hình như cũng chẳng phải kẻ dễ bắt nạt. Như Đỗ thị quốc tế và tập đoàn Lâm Hải, cả hai đều là doanh nghiệp tư nhân, nếu không có năng lực và tầm mắt hơn người thì đã chẳng thể đạt được quy mô như bây giờ.

Đội trưởng đội bảo vệ phiên dịch không được giỏi cho lắm, Vu Minh nghe không quá hiểu, mà cũng cảm thấy cuộc nói chuyện quá nhàm chán nên tìm một chỗ ngồi xuống đọc tạp chí tiếng Anh. Mà hắn vừa đọc liền hối hận, bởi đây là tạp chí thời thượng của nam giới trên thế giới. Tạp chí này nói cho Vu Minh biết, những tay đàn ông thành công nhất trên thế giới này đang làm những gì, có mấy siêu xe, có bao nhiêu du thuyền, hẹn hò với bao nhiêu ngôi sao. Một bộ quần áo của bọn họ là bao nhiêu triệu Euro, đồng hồ đeo tay của bọn họ có giá bao nhiêu triệu đô la Mỹ. Mà đểu nhất là một cái bật lửa cũ xì mà cũng tốn bốn mươi nghìn Euro, đây đúng là quyển tạp chí thách thức những kẻ nghèo khó khắp thiên hạ mà. Nhưng căn cứ theo kinh tế học thì, 80% sức mua của cả thế giới nằm trong tay của 20% người, cho nên cơ hội kinh doanh các mặt hàng xa xỉ phải nói là vô hạn.

Sau bốn mươi phút phỏng vấn, Monica và người quay phim cáo từ. Vu Minh đứng một bên nói:

- Cô Minica đúng là phóng viên chuyên nghiệp nhất mà tôi từng gặp. Này ngài Pedro, tôi cho rằng chúng ta nên mời cô Monica cùng ăn tối.

Pedro cười nói:

- Tôi cũng tính vậy, chỉ sợ cô Monica không nể mặt thôi.

Monica cười đáp lại:

- Tôi thì rất vinh hạnh.

Thật kỳ quái, cô ả này vốn không có ý định từ chối, hẹn xong thời gian, Monica và người quay phim đi về. Vu Minh ngồi trên sô pha trầm tư suy nghĩ, chẳng lẽ Nhền Nhện gặp khó nên lui? Không phải Nhền Nhện thích nhất là thách thức sao? Phòng này chính là thách thức tốt nhất, vì sao bọn họ không ứng chiến?

Pedro đưa mấy người Monica ra thang máy rồi quay trở về:

- Thế nào, Vu Minh?

Vu Minh lắc đầu:

- Hình như không có việc gì.

Pedro nói:

- Như vậy sự chuẩn bị trước của chúng ta là uổng phí sao?

Vu Minh cười:

- Cẩn thận sẽ không tạo ra sai lầm lớn.

Người quay phim bỏ thùng vào ô tô, sau đó tài xế mà khách sạn phái ra lái xe tới khách sạn mà đài truyền hình thuê. Monica không quen thuộc gì người quay phim, hai bên hầu như không nói gì với nhau. Tới bãi đỗ xe ngầm, Monica và người quay phim cùng đi tới thang máy. Khi thang máy tới, người quay phim nói:

- Xin lỗi, tôi quên đồ trên xe, cô lên trước đi.

- Ừ.

Monica một mình bước vào thang máy.

Người quay phim đi tới phòng bảo vệ ở bãi đỗ xe dưới đất, lúc đi ngang qua một chiếc xe hơi màu đen thì cốp xe đó bật lên. Người quay phim bỏ một thùng vào sau cốp, rồi đi tới phòng bảo vệ. Bảo vệ nghe người quay phim nói rõ thì gọi xe của khách sạn trở về, quả nhiên tìm được một chiếc điện thoại bị để quên trên xe.

Xe hơi màu đen kia chạy đi, tới thẳng bãi đỗ xe trên tầng đỉnh của một khu thương mại. Simon chống gậy đứng chờ. Xe dừng lại, Annie bước xuống xe, bỏ kính râm và mũ ra, gật đầu với Simon. Simon cười nói:

- Tình nhân của cô cũng chỉ thế mà thôi.

- Nếu anh không nhờ Nhện con hỗ trợ, tôi không biết anh có thể cười ra tiếng được không.

Annie mở cốp xe, rồi mở thùng ra. Tên lùn trong thùng vặn vặn cổ ngồi dậy, chui ra ô tô. Annie đỡ gã xuống đất.

Người lùn lấy ra một cái chip đưa cho Simon, rồi nói:

- Tên Vu Minh kia chính là tình nhân của Annie?

Simon lấy máy đọc thẻ ra:

- Không thể nói như vậy được, bọn họ còn chưa lên giường với nhau kìa.

Người lùn nói:

- Không cần xem nữa, chúng ta thua rồi.

- Thua rồi? – Simon kinh ngạc hỏi – Không phải cậu trộm thành công rồi?

Người lùn lười giải thích:

- Rồi, anh cứ nhìn xem bên trong có gì đi.

Annie đi tới nhìn máy tính, máy tính đọc nội dung có trong con chip, là vài bức ảnh chụp. Simon lúc nhìn vài tấm đầu thì tâm tình không tệ lắm, bởi vì đây là tài liệu chính quy mà hội đồng quản trị trao quyền. Nhưng lúc xem thêm thì gã không cười được nữa, bởi vì chỗ này có tất cả bốn phần tài liệu, toàn bộ đều là tài liệu chính quy, nội dung na ná như nhau, chỉ có giá sàn là hoàn toàn khác hẳn, thấp nhất là mười tỷ cho tới cao nhất là hai mươi tỷ. Nói cách khác trong bốn giá sàn này chỉ có một cái là thật, cũng có thể cả bốn đều là giả.

Người lùn nói với Annie:

- Cô cười được rồi đó.

Annie nói:

- Có gì mà cười? Hắn chỉ là bạn trai cũ của tôi. Tôi hy vọng hắn thành công, chứ không hy vọng hắn đánh thắng tôi.

Simon mất hứng nói:

- Tôi muốn kháng nghị, điều này trái với quy tắc cơ bản của trò chơi. Sao hắn có thể làm vậy? Lần nào cũng cho thêm tin tức giả vào tin thật. Hắn có phải gián điệp hay nhân viên an ninh đâu, thuần túy chỉ là một tên lừa đảo mà vô lại. Làm đối thủ với kẻ như vậy, tôi tự cảm thấy xấu hổ cho mình.

- Hắn cũng không phải kỵ sĩ đâu.

Annie nói:

- Kiểm tra phần chữ ký đi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »