Vương Bài

Lượt đọc: 3156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 142
.1: lần đầu so tài

❊ ❊ ❊

Lý Phục liên tục nói:

- Cảm ơn, cảm ơn!

Truyền hình trực tiếp kết thúc, xuất hiện một loạt tên của các nhà tài trợ, cũng may là vị MC đầu trọc không cần phải đọc cái đống tên này. Pháo giấy màu nổ tung, đám khán giả đã được tập luyện trước đều chen chúc chạy lên, tặng hoa cho Lý Phục, ôm kỉ niệm rồi chụp ảnh chung..

Âm nhạc ngừng lại, toàn bộ ngọn đèn sáng lên. Đám khán giả khách quý bắt đầu rời đi. Annie hỏi:

- Vu Minh. Làm sao anh biết Lý Phục nói sai?

Vu Minh nói:

- Anh ta là người hời hợt, cho nên rất dễ mắc sai lầm.

- Ân... Cùng nhau đi ăn khuya không?

- Được tôi.

Di động của Vu Minh rung lên,có tin nhắn mới.

Vu Minh mở ra tin nhắn, là Chủ tịch uỷ ban gửi tới:

- Băng Tuyết và cảnh sát thành phố A đã liên hệ với nhau, từ trong ôtô được chuẩn bị cho đại biểu công ty Vale tìm ra được hai cái máy nghe trộm.

Vu Minh nói:

- Mọi người cùng nhau đi chứ? Hôm nay Đỗ tiêu thư mời ăn khuya.

Ở một số mặt thì Đỗ Thanh Thanh có thể không được tốt lắm, nhưng về phương diện cảm tình thì vô cùng nhạy bén. Biết Vu Minh không muốn đi một mình với Annie, còn có bạn trai cô ta nên cô liền nói:

- Được, tôi nghe nói gần đài truyền hình có một nhà hàng hải sản rất ngon.

- Cái này...

Annie sửng sốt, kỳ thật cô ta muốn mình với Vu Minh nói chuyện riêng, về phần Simon, hắn sẽ biết điều ra chỗ khác chơi. Lại không nghĩ tới Vu Minh thật sự muốn mời Simon đi ăn, Annie nhìn Simon:

- Simon. Cùng nhau ăn khuya không?

Simon cất điện thoại đi nói:

- Tôi cũng hơi mệt. Muốn về khách sạn nghỉ ngơi.

Annie xin lỗi:

- Thật ngại quá, bạn của tôi có chút không thoải mái, cho nên chúng tôi không thể đi cùng được.

Hai nhóm người tách ra ở trước đài truyền hình, Simon cũng không để ý, chỉ qua loa ứng phó vài câu. Annie đột nhiên nói:

- Vu Minh.

- Hả?

Vu Minh xoay người lại, dừng bước.

Annie lấy một cây bút rồi đi về phía trước. Viết lên tay Vu Minh một dãy số:

- Nhớ gọi điện thoại cho em nha.

Vu Minh nhìn Simon, người nước ngoài thật là cởi mở. Bạn gái đưa số điện thoại cho mối tình đầu mà vẫn bình tĩnh như vậy? Vu Minh gật đầu:

- Được.

Nhìn theo nhóm người Vu Minh lái xe rời khỏi. Simon lại nghịch di động hỏi:

- Tại sao cô phải nói tôi là bạn trai cô?

Annie bước về phía ô tô nói:

- Lần này chúng ta có việc phải làm, tôi không muốn bởi vì việc khác mà lơ là.

Simon cười:

- Vậy vì sao cô vẫn đưa số điện thoại cho hắn?

-...

Annie không trả lời.

Simon lắc đầu trên ghế lái phụ:

- Phụ nữ a, thật sự là khó hiểu.

Ở nhà hàng hải sản, Hải Na khoác tay lên vai Vu Minh:

- Hôm nay muốn uống rượu trắng, hay vẫn là uống rượu đỏ?

- Co ca.

Vu Minh nói với nhân viên phục vụ.

- Móa, anh còn có phải là đàn ông không. Mối tình đầu của anh bị người ưu tú gấp trăm lần anh cướp đi, anh còn uống Co ca? Hẳn là phải uống một cân rượu, uống say tới mức bất tỉnh mới đúng.

Hải Na khinh bỉ.

- Năm năm rồi.

Vu Minh hơi cảm khái nói:

- Khi đó cô ấy mặc giản dị lắm. Cô ấy biết tôi thích uống Coca, cho nên thường xuyên lấy tiền tiêu vặt mua cho tôi. Sau đó tôi mới biết được, đó là tiền cha cô ấy cho để ăn sáng. Có khi chỉ cần mua một túi bánh bích quy, chúng tôi ở ngồi cả đêm ở mấy tảng đá ngầm dưới bãi biển. Hiện giờ thì không giống nữa rồi, một đôi vòng tai của cô ấy có thể mua toàn bộ những thứ trên người tôi.

Đỗ Thanh Thanh hỏi:

- Lúc đó gia đình cô ấy gặp khó khăn sao?

Vu Minh nói:

- Cũng không tệ lắm, cha cô ấy là người kế thừa tài sản của cô Annie ở bên châu Úc. Cô của Annie có ba người chồng, đều chết trước cô ta. Tôi nhớ được cô Annie tuy có thể coi là giàu, nhưng không đến mức rất giàu. Bây giờ nhìn Annie, hẳn là rất giàu mới đúng.

Nghê Thu mở lon bia, vỗ vỗ bả vai Vu Minh nâng chén nói:

- Cụng ly vì mối tình đầu.

Lời này vừa nói ra, mọi người cũng có chút cảm khái nâng chén:

- Vì mối tình đầu.

Buổi chiều thứ hai, đại biểu công ty Vale tới thành phố A, rồi đi về khách sạn thành phố A. Vu Minh cũng không xuất hiện, hắn ngồi ở quán cà phê gần phi trường quay, chụp toàn bộ những thứ có thể quay, chụp được. Đại biểu, cảnh sát, phóng viên, nhân viên cục thương mại của thành phố A, Phó Chủ tịch thành phố với quần chúng. Hắn cũng chụp lại tất cả giấy phép ô tô ở bãi đỗ xe trong sân bay.

Người thường thì không thể nào điều tra tin tức chủ xe, qua biển số xe được mà Vu Minh cũng không cần tra tin tức của chủ xe, mà hắn tìm hiểu về mấy chục công ty cho thuê ô tô ở thành phố A. Những công ty này đều có websites ghi chú đầy đủ về giấy phép ôtô, loại hình ôtô và tư liệu. Đây là một công việc gian khổ, nhưng khi đến tay Lý Phục thì khác hẳn. Lý Phục viết một chương trình, giống như một phần mềm bổ trợ, chỉ cần Vu Minh nhập số xe vào, liền biết ngay là của công ty cho thuê nào.

Công việc gian khổ biến thành công việc gian nan, Vu Minh còn có thể nhận. Cả một ngày qua đi, hắn vẫn làm việc đến rạng sáng năm giờ. Vu Minh cũng thấy buồn cười, chỉ là ủy thác của Thiết Kiếm thôi mà tại sao hắn lại liều mạng như vậy? Chẳng lẽ là ý thức về trách nhiệm hay sao?

Vu Minh kiểm tra giấy phép cũng là có nguyên nhân của nó, từ cổ đại đến hiện đại, bất kì một tên trộm, kẻ lừa đảo, thích khách nào cũng phải có một bước mấu chốt, gọi là khảo sát địa hình. Vu Minh tổng cộng phát hiện ba chiếc ôtô thuê từ công ty cho thuê, ba chiếc đều dùng hộ chiếu thuê. Ngày hôm sau, Lý Phục bị Vu Minh kéo đi làm việc riêng.

Lý Phục bí mật xâm nhập vào công ty cho thuê, lấy được tin tức về hộ chiếu của ba vị chủ xe. Lý Phục vô cùng khẳng định:

- Bản hộ chiếu này là giả dối.

- Vì sao?

- Bởi vì kích cỡ chữ viết lớn nhỏ không đều nhau. Bản hộ chiếu này căn bản là không qua được hải quan, chỉ có thể lừa các công ty cho thuê.

Lý Phục gõ máy tính:

- Tính theo thời gian đi thuê, tôi kiểm tra sang máy theo dõi... Đoán đúng, thời gian theo dõi bị xóa mất năm phút.

Vu Minh khen ngợi nói:

- Lý Phục, anh là người thông minh nhất mà tôi từng gặp.

Lý Phục hơi ngượng ngùng nói:

- Vu Minh, quan hệ của chúng ta cũng không cần cậu phải vuốt mông ngựa thế đâu.

Vu Minh hỏi:

- Ô tô này hiện tại ở đâu?

- Công ty cho thuê ô tô vì bảo đảm an toàn đều có hai bộ định vị hệ thống. Người thuê ô tô đó là một cao thủ. Hệ thống định vị này hẳn đã bị động tay chân rồi.

Lý Phục hưng trí, bắt đầu tìm kiếm.

Đỗ Thanh Thanh và Nghê Thu vào phòng, hỏi:

- Vu Minh, hôm qua cậu lêu lổng ở đâu?

Vu Minh nói:

- Bí mật.

Đỗ Thanh Thanh không quan tâm lắm, vào phòng làm việc của mình pha trà.

Nghê Thu nghiêm mặt nói:

- Vu Minh, cẩn thận thì sẽ không gây họa, đừng để bị nhiễm bệnh đấy.

- Ra chỗ khác giùm đê!

Vu Minh nói:

- Phục ca, anh muốn uống Coca hay là uống Coca cola?

- Có lựa chọn khác sao?

Lý Phục hỏi lại.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »