Vương Bài

Lượt đọc: 3196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 157
.2: tàn cục đối chiến

❊ ❊ ❊

Giang Đại Gia thu chiêu, cầm điện thoại:

- Ê, sao đánh cờ lại còn phải đánh nhau!?

- Ah? Đánh nhau?

Vu Minh sửng sốt.

- Thêm hai trăm!

- Ok, đánh thua không trả tiền!

Vu Minh nói.

- Đánh thua trả lại cho nhóc năm trăm luôn!

Giang Đại Gia ngạo mạn hét lên rồi cúp máy, lượm cờ chạy lấy người.

- Anh không sao chứ?

Annie đã chạy tới nâng Simon đi về phía ô tô.

Simon xua tay:

- Còn tốt!

Annie hỏi:

- Vậy…

Simon lộ ra ánh mắt tự tin:

- Tôi chỉ dùng hai giờ học bài cầu, dùng một giờ học cờ vây. Cờ tướng trung quốc, hai giờ! Buổi tối, tôi… khục! tôi nhất định sẽ thắng hắn.

Sáu giờ sáng ngày thứ hai, Giang Đại Gia đúng giờ chạy tới, Simon đã ngồi trên ghế đá, nhắm mắt ngồi chờ. Giang Đại Gia hơi kinh, chẳng lẽ… À, đang ngủ, Giang Đại Gia đưa tay xoa mồ hôi, nói:

- Ê!

Simon giật mình tỉnh dậy, nói:

- Đợi một chút!

Trong điện thoại liền vang lên thanh âm của Annie:

- Bắt đầu.

Sau một đêm, Simon đã từ trong mạng cờ tướng online Trung quốc đánh bại tám tên kỳ thủ, lấy thành tích chiến thắng bốn mươi trận mà kết thúc đặc huấn cớ tướng. Giang Đại Gia run rẩy, Simon yên lặng nhìn bàn cờ, trong lòng nhanh chóng tính toán.

- Nhanh như vậy?

Vu Minh thở hổn hển chạy tới, thuần túy chỉ rèn luyện thân thể, Vu Minh nhìn trái nhìn phải:

- Nhền Nhện, lại còn mang theo mặt nạ hả?

Simon lạnh lùng liếc Vu Minh, cầm xe dấn tới:

- Chiếu tướng!

Giang Đại Gia lấy pháo chặn:

- Chiếu tướng.

- Fuck!

Simon phát điên, tại sao không chú ý tới pháo có thể dựa vào xe mình để chiếu tướng mình chứ.

Vu Minh rút lấy một điếu thuốc trong gói trước mặt Giang Đại Gia, sau khi vận động nóng Người một chút liền lấy một lon Coca từ sau ba lô ra uống một ngụm. Đánh ợ một cái, đã! Giang Đại Gia hút một hơi thuốc lá, nói:

- Hôm nay sao hứng trí thế? Phát lương cho tôi à?

Vu Minh nói:

- Một phần cũng không thiếu! Anh tên gì?

Vu Minh hỏi Simon.

Simon vươn ngón giữa lên:

- Không có khả năng, ván cờ này không có khả năng thắng.

Vu Minh dùng tiếng Anh nói:

- Một ngàn đô, đánh cuộc không?

- OK!

Simon liền chơi.

Vu Minh nói:

- Giang Đại Gia, một trăm tệ một trận, ông đổi cờ với hắn.

Annie nghe lén được, suýt chút nữa hộc máu, hắn thay đổi rồi, năm đó tặng mình quà sinh nhật năm mươi tệ, nhưng lại dám mạnh mồm nói là chỉ mua với năm tệ.

Giang Đại Gia vui vẻ đổi chỗ với Simon, sau đó dùng năm bước đập chết Simon.

- Thì ra có thể đi như vậy

Nói thừa, cưng tưởng cờ tàn là đùa vui sao. Bên trong tràn ngập vô số cạm bẫy, chỉ cần nhầm một nước liền chết chắc rồi. Có bao nhiêu cao thủ cờ tàn đã gục chết trên ván cờ đó rồi chứ. Vu Minh mở màn khai hỏa, chỉ:

- Chẹp chẹp!

Simon liếc nhìn Vu Minh, lấy ra tờ chi phiếu viết lên.

Vu Minh dòm chi phiếu:

- Có thể đổi sang tiền không?

Thanh âm kẻ này có chút quen tai, nhưng lại hình như rất xa lạ.

Simon nói:

- Tài khoản công khai của ngân hàng Thụy Sĩ, cậu có thể kiểm tra.

Vu Minh thật sự kiểm tra, lấy điện thoại gõ gõ, sau một lát mới hài lòng thu chi phiếu.

Ván thứ hai, ván thứ ba, ván thứ tư…

Mười giờ sáng, chi phiếu của Simon đã xé tới tờ cuối cùng rồi. Lại hung hăng ký một tờ chi phiếu 100.000 cho Vu Minh. Vu Minh hỏi:

- Ván nữa chứ?

Simon vội nói:

- Một trăm ván!

- Ha ha…

Vu Minh cười:

- Anh bạn thiệt là tự tin a!

Simon cắn răng sửa lại:

- Mười ván!

- Ô kê con dê!

Giang Đại Gia nói:

- Này cu, vợ tôi nói ba giờ chiều phải về nhà đó.

Vu Minh từ trong ba lô lấy ra hai trăm nhân nhân tệ, nói:

- Vậy phiền ông chơi với hắn tới ba giờ.

Giang Đại Gia nhận lấy tiền mặt, suy nghĩ một chút nói:

- Anh bạn tốt, sau này có việc cứ tìm tôi.

Vu Minh nói:

- Nếu không, đến hai giờ chiều ông thả cho hắn một lần.

Giang Đại Gia bất mãn:

- Vậy không phải chúng ta thua thiệt sao?!

Vu Minh nói:

- Tốt xấu gì người ta cũng là người nước ngoài, lưu chút mặt mũi cho người ta đi.

- Người nước ngoài, đám Thái lan chơi năm đánh một với chúng ta, có cho chúng ta mặt mũi sao?

Giang Đại Gia sờ sờ tiền mặt trên tay:

- Được rồi, cậu đi lo việc của cậu đi, hắn để cho tôi giải quyết.

- Được, tạm biệt.

Vu Minh chạy lấy người.

Simon thông qua bluetooth hỏi Annie:

- Bọn họ nói gì thế?

- Bọn họ nói…

Annie suy nghĩ một hồi mới nói:

- Tôi tin tưởng anh có thể thắng đối thủ trước ba giờ chiều.

Hai giờ chiều, Giang Đại Gia lại bày ra một tàn cục mới, là tàn cục mà chỉ cần dí xe đỏ xuống là có thể ăn cờ đen. Simon nhìn tàn cục này cũng phải hít một hơi khí lạnh, dựa theo tâm đắc của ngày hôm nay, phàm là là trận thế có thể trực tiếp bóp chết đối phương đều là cạm bẫy.

Simon lại pháo:

- Chiếu tướng.

- Đại gia mày, mày mù à?

Giang Đại Gia suýt chút nữa hộc máu, kéo pháo về, nói:

- Chiếu lại.

- Lại thua rồi!

Simon thở dài, Giang Đại Gia lại sắp xếp cờ lại lần nữa, Simon đưa tay bắt xe, Giang Đại Gia thấy thế liền mừng thầm, đẩy xuống đi, đẩy xuống đi. Simon bình xe:

- Chiếu!

Giang Đại Gia buồn bực vỗ đầu, Simon thấy bộ dạng này liền mừng rỡ, Giang Đại Gia không có khí lực cầm mã thịt xe của Simon. Simon cắn ngón tay, suy nghĩ mười phút mới nói:

- Đổi.

Giang Đại Gia đổi vị trí cho Simon, lại nhìn đồng hồ, trực tiếp lấy xe đầy xuống chiếu:

- Chiếu tướng.

Simon rất là kinh ngạc:

- Đùa bố mày à? Một bước đã chiếu hết rồi?

Giang Đại Gia không rên lên tiếng nào, lại bày ra một ván mới. Bên đỏ song xe, song mã, song pháo, sĩ tướng đầy đủ hết. Bên đen chỉ có một tướng. Giang Đại Gia dùng tiếng Anh nói:

- No more!

Đại gia ta cho thằng to con mi đầy đủ quân luôn.

Simon trầm tư…

Giang Đại Gia nhìn đồng hồ, giận dữ hét lên:

- Máu chó a!

Simon gật đầu, ra tướng. Giang Đại Gia sửng sốt hơn mười giây, sau đó trực tiếp cầm tướng của mình đập bay tướng của Simon.

Lại ván khác. Giang Đại Gia sắp bạo tẩu trực tiếp cho tướng của mình bị hai xe cùng năm chốt vây khốn tại trong cung. Chỉ cần Simon đi một bước, chỉ cần dí tốt một bước. Giang Đại Gia liền thua chắc rồi.

Simon trầm tư…

Sau khi Giang Đại Gia chờ đợi thật lâu, hắn điên rồi, chụp lấy xe đỏ vỗ xuống:

- Chiếu tướng, ông thắng rồi, đây là cho ông đó. Bai bai a!

Giang Đại Gia ném một phong thư lên bàn, thu lấy quân cờ vào trong túi, bỏ chạy lấy người. Loại công việc này về sau không thể nhận nữa, dù thù lao rất cao, nhưng dễ dàng gây ra bệnh tim, huyết áp cao a.

- Tôi thắng?

Annie không nói nổi, chỉ biết ừ một tiếng.

Simon xé thư, bên trong có một trang giấy viết ba chữ Hán, Simon đưa giấy trước mặt camera, hỏi:

- Viết gì thế?

Annie nói:

- Hắn rất bội phục anh, một người ngoài quốc lại có thể học cờ tướng nhanh như thế, hắn tỏ vẻ kính sợ với anh.

Simon nói:

- Annie, chỉ số thông minh của tôi là 162, ta biết đếm đấy.

- Anh thắng rồi.

Annie bất đắc dĩ nói.

- Là tôi thắng rồi.

Annie nói:

- Trên giấy viết ba chữ, ý là: Anh thắng rồi!

Simon nhìn ghế trống mà Giang Đại Gia để lại, lại nhìn lá thứ, dường như hiểu ra điều gì, nhất thời lửa giận công tâm, phun ra một ngụm máu tươi lên mặt giấy liền ngất đi. Annie vội la lên:

- Simon? Simon… Anh không sao chứ?

Simon lên xe cứu thương, Annie gọi điện cho lão đại:

- Nhện Lửa tự mình hại mình, nằm viện rồi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »