Vương Bài

Lượt đọc: 3220 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 163
.1: chơi cờ một mình

❊ ❊ ❊

Tới trò ảo thuật thứ hai, mọi người lại truy hỏi. Vu Minh cười khổ nói:

- Mọi người như vậy thì xem ảo thuật còn gì thú vị nữa?

Mọi người cảm thấy có lý, Hải Na thì tỏ ra vô cùng thông cảm cho Vu Minh:

- Thông minh thú vị lắm sao?

- Có đôi khi buồn tẻ vô cùng.

Vu Minh trả lời thành thực.

Mà tiết mục biểu diễn của vị ảo thuật gia này Vu Minh cũng biết mánh lới bên trong, kẻ trong nghề xem kẻ trong nghề, thật chẳng vui chút nào. May là biểu diễn ảo thuật nhanh chóng chấm dứt, MC tiến lên bục nói:

- Đêm nay chúng ta vô cùng vinh hạnh mời một vị khách quý, Bạch Tiêu San Bạch tiểu thư sẽ biểu diễn cho chúng ta.

Bạch Tiêu San mang theo một hộp giấy không nhỏ lên bục, gật đầu nói:

- Tiêu San bêu xấu, tạm thời không làm huyền học, coi như biểu diễn ảo thuật thôi.

Nói xong, Bạch Tiêu San mở hộp giấy, trải ra trên bàn, sau đó lại gấp hộp giấy lại. Rồi Bạch Tiêu San cởi dây chuyền xuống, đội mũ của áo khoác lên. Đây chuyền là một viên thủy tinh nhỏ. Bạch Tiêu San tay trái nắm viên thủy tinh, tay phải thì nhận mấy chục tấm danh thiếp từ nhân viên phục vụ, rồi mời hai vị khách quý tới nghiệm chứng, sau đó đều đổ vào trong hộp.

- Những danh thiếp này là tôi nhờ quản gia lấy của mọi người. Có người nói danh thiếp chỉ là một tờ giấy, nhưng tôi thì không cho là vậy. Mọi vật đều có linh hồn, tôi muốn mời ba vị khách quý thay phiên lên ngồi trước mặt tôi, nhắm mắt suy nghĩ, sau đó thò tay vào trong hộp lấy một tờ danh thiếp ra, xem có phải là tên của mình hay không. Ai có hứng thú không ạ?

- Tôi…

Những người trẻ tuổi hầu hết đều giơ tay.

Hải Na ghé sát vào Vu Minh:

- Cái này thì làm thế nào?

Vu Minh khẽ lắc đầu:

- Tôi cũng không rõ lắm.

Bạch Tiêu San cười:

- Thế này đi, để tránh mọi người nói tôi ăn gian, tôi mời Tổng giám đốc Lâm Hà Y lên trước.

Mọi người không có ý kiến gì. Vẻ mặt Lâm Hà Y có vẻ không hòa hợp với quần chúng cho lắm, cả một ngày không nở được một nụ cười, hoàn toàn giống lúc ở công ty. Mọi người tin rằng cô ta chắc sẽ không nhàm chán tới mức móc nối với Bạch Tiêu San.

Lâm Hà Y bước lên, mặt không chút thay đổi ngồi đối diện Bạch Tiêu San, nhắm mắt lại, sau đó thò tay vào hộp giấy, lấy ra một tấm danh thiếp. Lâm Hà Y nhìn liếc qua, nói:

- Là của tôi.

Rồi bước về chỗ mình.

- Ồ…

Mọi người kinh ngạc.

Bạch Tiêu San nhìn phía dưới, giơ tay:

- Đỗ tiên sinh là người thành thực đứng đầu Đỗ thị quốc tế, cũng là danh dự của Đỗ thị quốc tế, vậy thì mời Đỗ tiên sinh lên sân khấu.

Lời của Bạch Tiêu San làm mọi người tin phục. Thanh danh của Đỗ tiên sinh quả thật không tệ. Đỗ tiên sinh bước lên, thò tay vào trong hộp lấy một tấm danh thiếp, ngẫm lại thì khẽ cười, bỏ tờ đó đi, lấy một tờ khác, sau đó lấy ra nhìn thoáng qua. Đỗ tiên sinh kinh ngạc nói:

- Đúng là của tôi?

Khán giả không chút keo kiệt tiếng vỗ tay của mình.

Hải Na nhìn Vu Minh. Vu Minh bội phục nói:

- Thật lợi hại.

Hải Na hỏi:

- Thế là sao?

Vu Minh lắc đầu:

- Đây không phải là ảo thuật nữa, dẫu sao thì tôi cũng không rõ.

Đúng là kỹ thuật của thầy bà cũng thật thấp. Trọng điểm của ảo thuật này là ở chỗ chọn người. Đầu tiên danh thiếp đổ vào trong thùng chỉ là thủ thuật che mắt, trong thùng có một cơ quan đơn giản, một tấm ngăn trùm lên danh thiếp thứ nhất, dựa theo trình tự gọi người lên mà bày thêm tầng ngăn cách thứ hai. Nếu muốn thiết lập mấy chục tầng danh thiếp cho mấy chục người thì hiển nhiên một thùng này không đủ để che giấu, cho nên trọng điểm của ảo thuật này là ở chỗ chọn người. Chỉ cần gọi người dựa theo thứ tự mà mình đã tính sẵn là có thể khiến người lên bục lấy được danh thiếp của mình.

Vu Minh đoán rằng hiện tại trong thùng đã thả mấy chục tấm danh thiếp của vị khách thứ ba. Cho dù vị khách thứ ba này có lên bắt lấy tấm nào thì cũng đều là danh thiếp của mình.

- Về vị khách thứ ba, Tiêu San xin mời một người chuyên nghiệp lên sân khấu.

Bạch Tiêu San nói qua microphone:

- Vu Minh, anh lên đây hay là để một đồng nghiệp của anh lên?

Vu Minh kinh ngạc, Bạch Tiêu San định làm trò mèo gì đây? Chỉ định mình lên là xong, sao còn để cho mình chỉ định đồng nghiệp lên bốc danh thiếp. Chính hắn lên đài? Dường như bị Bạch Tiêu San ám chỉ rồi. Mà để lo lên? Mình không bị ám chỉ liền phái Lý Phục, kẻ nổi tiếng nhất, hoặc Bạch Tiêu San đoán được rằng Lý Phục chính là tấm biển hiệu cho công ty Tinh Tinh? Nghê Thu là thành viên phải nói là vô hình nhất công ty thám tử. Nếu để Nghê Thu lên đó, liệu có bị Bạch Tiêu San lừa không? Đỗ Thanh Thanh là sếp, mình mà mời lên là xong. Còn có Hải Na nữa, để tránh bị Bạch Tiêu San nhìn thấu, mình không thể để cho vị nhân viên không phải nhân viên này lên sân khấu được. Nhưng Bạch Tiêu San có lẽ đã biết được mình định làm thế nào rồi.

Vu Minh rơi vào tử cục của ván cờ tự đánh một mình. Một mình đánh cờ là một loại vấn đề mà người thông minh quá nhàm chán mới gặp phải, nguyên nhân thì nhiều lắm. A và B, có một đường là cạm bẫy, người đào bẫy C nói đường A có bẫy. Vì thế bạn bắt đầu suy xét rằng có lẽ C cố ý nói thật cho bạn biết, nhưng có khả năng là C biết bạn cho rằng hắn cố ý nói cho bạn tình huống thật, nhưng cũng có thể là C biết bạn biết C sẽ cố ý nói cho bạn tình huống thật.

Tự chơi cờ là thứ mà Vu Minh thường gặp phải. Vu Minh lập tức dọn dẹp suy nghĩ, không thèm lo lắng xem phái ai lên thì mới không rơi vào bẫy của đối phương, mà nghiên cứu mục đích của Bạch Tiêu San. Ừm… Trước đó hắn vốn không biết Bạch Tiêu San, mà hiểu biết của Bạch Tiêu San về công ty Tinh Tinh là có hạn. Bảy giờ quản gia mới tìm mọi người xin danh thiếp. Bạch Tiêu San không thể có thời gian phục chế mấy chục tấm được. Bạch Tiêu San phải quyết định tiết mục, sau đó phục chế danh thiếp của khách rồi bỏ vào tầng ngăn. Lâm Hà Y, Đỗ tiên sinh là lộ số đã được trù tính sẵn. Nếu không có gì thay đổi thì người được chọn thứ ba hẳn là cậu Hai nhà họ Hải. Như vậy đều chiếu cố tới cả ba nhà họ Đỗ, Lâm và Hải.

- Để tôi.

Vu Minh sửa sang lại quần áo, rút tay phải ra khỏi túi áo khoác, trong tay hắn là danh thiếp của chính mình, hắn bước lên sân khấu, ngồi xuống.

Bạch Tiêu San cũng không nói lời nào, chỉ mỉm cười nhìn Vu Minh. Vu Minh nhắm mắt, thầm mắng Bạch Tiêu San ăn no rỗi việc, sau đó giơ tay phải vào trong rương. Không sai, hắn đụng tới danh thiếp có in chữ vàng, mà chất giấy là chất giấy của hắn.

Vu Minh nhìn Bạch Tiêu San. Bạch Tiêu San mỉm cười nhìn Vu Minh. Đôi môi tô son phản quang khá tốt nên trông như châu ngọc. Vu Minh không biết Bạch Tiêu San tính làm gì, chẳng lẽ tính dùng danh dự nghề nghiệp tới đánh cuộc với mình một phen? Nếu hắn lấy danh thiếp thiếp vàng ra, chiêu bài của Bạch Tiêu San coi như xong. Hoặc là Bạch Tiêu San đã biết rằng hắn có thể nhanh chóng nghĩ ra những vấn đề mấu chốt bên trong?

Đây là cái cảm giác bị người ta khống chế. Bạch Tiêu San này có ham muốn khống chế rất mạnh. Vu Minh nhìn mắt Bạch Tiêu San, chậm rãi rút tay ra, trong tay là một tấm danh thiếp chất giấy. Nếp nhăn khi Bạch Tiêu San cười đã rõ hơn rất nhiều, đồng tử cũng phóng to hơn. Vu Minh thầm cười, quả nhiên cô ả cũng rất căng thẳng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »