Vương Bài

Lượt đọc: 3149 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 140
.2: bắt chước cách giết người

❊ ❊ ❊

Người dẫn chương trình tiếp tục nói:

- Phần thưởng mà chương trình dành cho khán giả khách quý do công ty hữu hạn Hà Mễ, công ty hữu hạn Hà Xác, công ty hữu hạn Hà Thủ tài trợ. Và cũng xin gửi lời cảm ơn đến trang web Hà Luyến đã dành sự ủng hộ to lớn đối với chương trình. Trong quá trình trực tiếp, hoan nghênh khán giả gọi điện thoại...

Hải Na bóp nắm tay nói:

- Nếu đây không phải là chương trình truyền hình trực tiếp, tôi sẽ đi lên kéo hắn xuống i. Nói lắm thế, cũng không phải là không cho hắn thời gian để quảng cáo.

Vu Minh nói:

- Hải Na, cô đã nằm trong sổ đen của một đài truyền hình, còn muốn nằm trong sổ đen của đối thủ đài truyền hình đó nữa sao?

Hải Na quay mặt nhìn Vu Minh hỏi:

- Cậu cảm thấy nguyên nhân là do tôi?

Câu này không phải câu nghi vấn, là câu phản vấn.

- Không phải, tôi giống như cô, cũng muốn kéo hắn xuống sân khấu.

Vu Minh thẳng thắn thừa nhận.

-... Trang phục ngày hôm nay là do công ty Hà Phục cung cấp, cảm ơn mọi người.

Thật vất vả đợi cho đầu trọc quảng cáo xong những người ủng hộ chương trình, bắt đầu ngẫu nhiên chọn ra những vị khán giả khách quý.

Người dẫn chương trình đi xuống, nhường chỗ cho đoàn kịch vận chuyển đạo cụ lên sân khấu để chuẩn bị cho màn kịch, sau đó là diễn viên lên sân khấu, vụ án giết người bắt đầu.

Một người đầu bếp, một người nhân viên phục vụ, ba vị khách lên sân khấu. Sau khi nhân viên phục vụ chọn món, đưa thực đơn đến phòng bếp. Đầu bếp bắt đầu làm thức ăn theo thực đơn. Sau đó một vị khách mời hai vị khách khác ăn hai viên kẹo cao su. Để chơi người xem, họ chèn thêm phần quảng cáo vào. Vị khách Ất cho vị khách Bính mượn bút. Sau đó Giáp Ất Bính ba người thay phiên nhau đi vệ sinh.

Đầu bếp mang thức ăn lên, nhân viên phục vụ bưng thức ăn đi ra, mở bình rượu đỏ. Món thứ nhất là thịt bò kho tàu trộn rau. Nhân viên phục vụ dùng muỗng múc cho ba vị khách mỗi người một phần. Mọi người ăn bò rau trộn uống rượu đỏ. Ước chừng mười mấy giây sau, Bính chết.

Kế tiếp, cảnh sát hỏi lời khai của bốn người, phát hiện bốn người và Bính đều có một ít xích mích trực tiếp hoặc là gián tiếp. Xét nghiệm ra độc dược là Xyanua, trừ chén, cái thìa còn có chén rượu đỏ của người chết ở ngoài, đồ ăn hoặc là chén rượu khác không phát hiện có chất Xyanua. Màn kịch chấm dứt, bốn vị khách quý dự thi có thể hỏi bất cứ chuyện gì đối với cảnh sát và bốn người nhân viên tại hiện trường.

Nghê Thiên Vượng nói:

- Theo tôi nghĩ, mấu chốt vụ án này là như thế nào chuẩn xác giết được vị khách Bính. Hình như mỗi người đều có cơ hội hạ độc đối với Bính. Tôi muốn hỏi cảnh sát, đồ vật mang theo trên người của bốn người bọn họ, đều khôngcó tìm thấy được thuốc độc?

Cảnh sát trả lời:

- Đúng vậy.

Nghê Thiên Vượng suy xét vài giây sau nói:

- Giáp, Ất đi qua nhà vệ sinh, bọn họ và đầu bếp giống nhau, có nhiều cơ hội thuận tiện để tẩy trừ phần thuốc độc còn lại. Nhân viên phục vụ vẫn ở trong tầm mắt, không thể hủy chứng cứ. Loại bỏ nhân viên phục vụ này, người bị tình nghi chỉ có thể là một trong hai người Giáp và Ất.

Hạ Tri Vũ hỏi:

- Vì sao không tính đến đầu bếp?

Nghê Thiên Vượng trả lời:

- Bởi vì đầu bếp không thể đầu độc chính xác được, trừ phi là không cần biết là ai, ngẫu nhiên chọn một người trong ba người để giết, hoặc là muốn đem cả ba người đều giết. Cho nên tôi muốn hỏi cảnh sát, đầu bếp và Giáp, Ất có... hay không hận thù cá nhân?

Cảnh sát ngồi trên khán đài, gọi cho người làm phim để hỏi ý kiến, sau đó trả lời:

- Không có.

- Cảm ơn.

Nghê Thiên Vượng chấm dứt đề ra nghi vấn.

Luật sư Trần Lăng Tiêu nói:

- Tôi cảm thấy Nghê tiên sinh đã hỏi xong vấn đề tôi muốn biết. Chỉ là tôi cho rằng không thể bài trừ khả năng tự sát. Trong khi điều tra cảnh sát đã phát hiện, Bính đã mắc bệnh ung thư thời kì cuối. Bính đã từng là đầu bếp của nhà hàng này, sau khi bị khai trừ vẫn luôn ghi hận trong lòng. Thử nghĩ xem, một nhà hàng xa hoa truyền ra vụ án độc chết người, còn có ai dám đến? Trước khi cảnh sát chưa phá được vụ án, ai dám đến nhà ăn này nữa?

Đến lượt Lý Phục hỏi, Lý Phục hỏi:

- Đầu bếp không nhìn thấy các vị khách phải không?

Cảnh sát trả lời:

- Vâng, đúng vậy.

Lý Phục hỏi:

- Hộp kẹo cao su còn thừa bao nhiêu?

Cảnh sát trả lời a:

- Hơn phân nửa hộp.

Lý Phục nói:

- Tôi không có vấn đề nào nữa.

Đến lượt Lưu Mãng, Lưu Mãng hơi buồn bực, dường như so với tin tức mà hắn nhận được có vẻ chênh lệch. Chính hắn nhận được tin tức là Giáp đâm Bính chết. Bởi vì đã muốn nắm chắc, cho nên hắn không chú ý đến các chi tiết phát sinh của vụ án. Nhưng ngoài mặt Lưu Mãng vẫn ra vẻ điềm tĩnh hỏi:

- Ai là người đã mở chai rượu đỏ?

Cảnh sát trả lời:

- Nhân viên phục vụ.

- Ồ, tôi không có vấn đề khác.

Lưu Mãng cũng không biết nên hỏi cái gì nữa.

Vu Minh mừng thầm, ngạc nhiên chưa? Có phải cảm thấy rất kỳ quái tại sao màn kịch lại không giống với kịch bản phải không?

Tiếp theo là thời gian dành cho quảng cáo, trong mười lăm phút quảng cáo này, khán giả có thể gọi điện thoại đến đường giây nóng của chương trình, tất nhiên là có thu phí, nói ra cái nhìn của mình và chỉ ra người bị tình nghi phạm tội. Chương trình sẽ chọn trong các khán giả trả lời đúng ra một người trở thành người dự thi khách quý của chương trình kế tiếp, đồng thời còn có một phần thưởng trị giá 4999 tệ.

Trong mười lăm phút này, khán giả khách quý có thể đi nhà vệ sinh, uống nước. Nhưng không được đi lại xung quanh. Bốn người tuyển thủ dự thi cùng nhau nói chuyện phiếm, hai người chủ trì cũng xúm lại nói chuyện với nhau.

Nghê Thu hỏi:

- Vu Minh, ai là hung thủ vậy?

Vu Minh trả lời:

- Tôi không biết.

Hắn am hiểu là mánh khoé gạt người mà không phải vụ án giết người. Giáp khả nghi, hắn có thể đem độc dược bao ở bên trong kẹo cao su. Nhưng một lon kẹo cao su, lắc một cái liền loạn. Trừ phi là dính kẹo tại miệng hộp. Ất cũng có khả năng, hắn có thể đem độc dược bôi ở trên ngòi bút, sau đó thừa dịp thời gian đi vệ sinh rửa đi. Nhưng hắn vì sao khẳng định Bính sẽ mượn bút? Nhân viên phục vụ là khả nghi nhất, cô ta phụ trách chia đồ ăn cho khách. Nhưng nhân viên phục vụ không có biện pháp xử lý độc dược lưu lại, hơn nữa khi cô ta bưng thức ăn đi ra, không có động tác hạ độc. Đầu bếp cũng có khả năng, tuy nhiên đầu bếp căn bản nhìn không thấy vị trí của khách, đầu bếp không thể khẳng định ai là người sẽ chọn trúng đồ ăn dính thuốc độc.

Đỗ Thanh Thanh phát biểu ý kiến của mình:

- Tôi cho rằng nhân viên phục vụ đã sử dụng bao con nhộng vì thế túi cô ta sẽ không dính độc. Khi bưng thức ăn đi ra, cô ta giấu bao con nhộng trong lòng bàn tay. Sau đó trong giúp Bính chia đồ ăn, liền bỏ bao con nhộng vào trong thức ăn, rồi gắp thêm đồ ăn che đi bao con nhộng. Bao con nhộng sẽ bị hòa tan, nguyên bát đồ ăn đều có độc, Bính ăn đồ ăn rồi uống rượu, hiển nhiên là thuốc độc sẽ dính vào chén rượu

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »