Vương Bài

Lượt đọc: 3228 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 141
.1: mối tình đầu

❊ ❊ ❊

- Oa.

Vu Minh và ba người khác cùng ngạc nhiên, khâm phục nhìn Đỗ Thanh Thanh.

Đỗ Thanh Thanh cảm thấy ngượng ngùng, nhỏ giọng nói:

- Trong truyện Conan đều dùng cách đấy.

Vu Minh giải thích nói:

- Chúng tôi không cười cô, là cảm giác đáp án của cô so với đáp án của chúng tôi đều đáng tin cậy hơn.

Nghê Thu phản bác:

- Chỉ là có một chi tiết không hợp lý lắm. Bao con nhộng muốn hòa tan thì cần có thời gian. Mà Bính chỉ ăn hai miếng bò rau trộn. Bò rau trộn dù sao cũng là dạng rắn, độc dược có thể lan đến phần bò rau trộn ở bên trên hay không?

Hải Na giải thích thay Đỗ Thanh Thanh:

- Có thể là diễn viên diễn chưa đạt, hoặc là kịch bản không nghĩ đến chi tiết này.

- Điều đó rất có khả năng.

Vu Minh và Nghê Thu gật đầu. Hoàn toàn không phải là trào phúng, vì dù sao suy nghĩ của bọn họ so với Đỗ Thanh Thanh lại càng không đáng tin cậy. Xem ra đọc truyện Conan có thể gia tăng năng lực phá án.

- Sẽ không có chuyện đó đâu.

Một giọng nữ từ phía sau vang lên:

- Vị biên kịch này rất chuyên nghiệp.

Vu Minh quay đầu lại, nhìn thấy một cô gái, hai tay để ở trước ngực, ánh mắt to tròn, tóc dài để xõa tự nhiên, mặc một chiếc áo khoác màu xanh lá.

-...

Nhóm người Đỗ Thanh Thanh đều nhìn Vu Minh, Đỗ Thanh Thanh nhỏ giọng nhắc nhở:

- Vu Minh, Vu Minh.

Vu Minh nhìn thẳng cô gái này đã năm giây rồi, Nghê Thu nhỏ giọng hỏi:

- Có gian tình.

Cô gái kia cũng nhìn Vu Minh ngẩn người? Bàn tay chậm rãi nâng lên, ngón trỏ đan vào nhau. Cô gái như bị như giật điện kêu lên:

- Vu Minh, là anh thật à?

- Này... Sao lại trùng hợp như vậy?

Vu Minh lấy lại tinh thần hỏi:

- Em về nước từ khi nào vậy?

- Từ mấy ngày hôm trước.

Cô gái nói:

- Em bây giờ đang ở Australia làm nghiên cứu. Còn anh thì sao?

- Anh làm việc ở nơi này.

Nghê Thu nghe Vu Minh nói năng lộn xộn, liền vỗ vai Vu Minh:

- Vu Minh, không giới thiệu cho mọi người sao?

Vu Minh cười, hoàn toàn tỉnh táo lại nói:

- Đây là Annie. Là bạn học của tôi thời trung học. Bọn họ là đồng nghiệp của anh, cùng làm việc ở công ty thám tử Tinh Tinh. Sếp lớn Đỗ Thanh Thanh, đây là Hải Na, Nghê Thu, còn có người trên sân khấu kia là Lý Phục, đều là đồng nghiệp của anh.

- Chào mọi người.

Annie bắt tay với mọi người nói:

- Tôi họ An danh Ny, tên tiếng Anh cũng gọi là Annie.

Cô ấy có thể nói chuyện một cách tự nhiên rồi, không còn là cô gái mà mỗi khi nói gì đó liền đỏ mặt nữa. Trước kia cô ấy ngại ngùng cười thì nhìn không thấy răng nanh, bây giờ có thể thấy cả lợi. Mới qua một năm rưỡi mà đã biến hóa lớn thật.

Annie cười trả lời:

- Chúng tôi đã từng là người yêu. Vu Minh là mối tình đầu của tôi.

Đỗ Thanh Thanh nhìn Vu Minh, xem người ta nói chuyện cởi mở cỡ nào kìa. Như thế nào cậu lại ngốc tới mức chẳng biết nói gì? Nói chuyện đi chứ? Đỗ Thanh Thanh lấy ngón tay đâm xuống phần eo của Vu Minh, đừng nhìn chằm chằm người khác một cách ngu ngốc nữa.

Vu Minh bừng tỉnh nói:

- Annie, em có bạn trai chưa?

-...

Đỗ Thanh Thanh đau buồn, nghĩ rằng hắn ta không nói chuyện còn tốt hơn là nói.

Annie không trả lời, nhìn Vu Minh nói:

- Tiểu Vu Minh. Anh chẳng thay đổi chút nào cả. Anh có bạn gái chưa?

Vu Minh lắc đầu:

- Chưa có.

Annie cười:

- Còn có một tuần nữa em sẽ đi Australia rồi.

- Sao lại vội vàng thế?

Tại sao Annie lại nói sang chuyện khác như vậy? Ba người xem náo nhiệt đồng thời thắc mắc. Annie nói:

- Lần này là em đi theo chú đến, là khách mời cố vấn pháp lý, thuận tiện thực tập luôn. Đây là danh thiếp của em.

Vu Minh cầm lấy danh thiếp xem, công ty trách nhiệm hữu hạn xuất nhập khẩu thương mại An Bình.

- Ba năm trước chú của em về nước mở công ty, ngay tại thành phố A. Đúng rồi, tôi xin giới thiệu với mọi người.

Annie vỗ vỗ bên cạnh một người nước ngoài da trắng đang chơi di động:

- Đây là Simon, là bạn của tôi.

Vu Minh nhìn Simon, hắn ta khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, tuy rằng hắn mặc quần bò jacket, nhưng nhìn ra được đều là hàng hiệu. Cao khoảng một mét tám, cơ thể cường tráng. Khuôn mặt anh tuấn, dưới cằm còn có một chòm râu, làm tăng thêm sức hấp dẫn của một người đàn ông thành thục. Ba người kia thấy vậy đồng thời thở dài. Một người là vương tử, một người khác cho dù không phải cóc thì cũng chỉ là bình dân.

- Xin chào!

Simon cười và bắt tay với Vu Minh, dùng tiếng Anh nói:

- Anh là Vu Minh à? Tôi thường nghe Annie nhắc tới anh. Bảo bối, em giới thiệu anh đột ngột như vậy sẽ không khỏi khiến cho bọn họ ngượng ngùng đấy?

Annie phiên dịch thành tiếng Trung nói:

- Anh ấy nói rất hân hạnh được biết anh.

Chị hai ơi. Hiện tại tiếng Anh của tôi tốt lắm đấy. Trong lòng Vu Minh hơi thất vọng, lại hơi nhẹ nhõm. Giống như vui mừng, giống như ghen tị. Vu Minh nói:

- Vậy hãy nói với anh ta rằng tôi cũng rất vui được biết anh ta.

Tuy nhiên, cuối cùng Vu Minh cũng nhận được một đáp án. Lúc trước, Annie ra đi rất vội vàng, chỉ để lại một phong thư. Vu Minh rốt cục cảm nhận được vì sao trên phim truyền hình có người lại nói: em hạnh phúc thì anh rất vui vẻ. Bởi vì chính hắn chỉ là nhớ tới Annie, nhớ lại Annie của mối tình đầu. Hắn cũng không phải là vẫn yêu cô, ít nhất là đã không có loại cảm giác của năm đó.

Tâm tình của Vu Minh rất nhanh được điều chỉnh lại. Hắn lúng túng là do khi gặp lại cô, hắn đã rất ngạc nhiên, khiến cho ký ức của năm đó ùa về. Dù sao năm năm rồi, năm năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, chính hắn cũng đã trải qua rất nhiều chuyện. Nếu được lựa chọn, Vu Minh tình nguyện không gặp lại Annie nữa, để có thể giữ lại trong tim những ký ức về sự ngây ngô, hồn nhiên của mối tình đầu. Hiện giờ hắn nhìn thấy cô không còn là người mà hắn đã từng biết nữa, trong lòng Vu Minh chỉ có một ít tiếc nuối.

- Còn có hai mươi giây nữa là chương trình được tiếp tục, xin mọi người yên lặng.

Đạo diễn lên tiếng kêu gọi. Sau đó đèn trong khán phòng tắt.

Vu Minh gật đầu vỡi Annie rồi cười\, quay lại xem tiếp chương trình. Tuy rằng tâm trạng không hoàn toàn bình tĩnh, nhưng phần lớn lực chú ý của Vu Minh vẫn đặt vào chương trình.

Simon đánh chữ trên di động, rồi đưa cho Annie:

- Cô đã từng lên giường với hắn lần nào chưa?

Annie cầm lấy di động, nhìn qua rồi đánh chữ trả lời:

- Anh vĩnh viễn sẽ không bao giờ hiểu được loại tình cảm này, không phải bản năng có thể so sánh được.

Simon đánh chữ:

- Đáng tiếc, hai người không nên gặp lại nhau, vì lúc đó cô sẽ vẫn nhớ mãi về hắn. Tôi đề nghị cô và hắn cùng lên giường một lần, dành cho bức tranh xinh đẹp về mối tình đầu này một dấu chấm tròn kết thúc viên mãn.

Annie đánh chữ:

- Không cần anh quan tâm.

Trên sân khấu phần tranh luận đang diễn ra kịch liệt, những suy luận của hai người Nghê Thiên Vượng và Trần Lăng Tiêu có rất nhiều chỗ sơ hở, khán giả không chấp nhận được, rất nhanh có người huýt sáo phan đối, hai người chỉ có thể đỏ mặt rồi im lặng. Lý Phục và Lưu Mãng không tham gia tranh luận, bọn họ chỉ im lặng ngồi nghe.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »