Vương Bài

Lượt đọc: 3195 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 151
.2: sự trừng phạt của vũ lực

❊ ❊ ❊

Vu Minh cúp máy, ngồi trên ghế ngoài phòng bệnh cắn móng tay suy nghĩ. Lý Phục ngồi bên người chờ đợi. Hắn biết Vu Minh đang làm một vài chuyện. Mấy phút sau, Vu Minh đứng lên, cùng Lý Phục đi ra bệnh viện tới khu hút thuốc. Vu Minh châm điếu xì gà:

- Rất có thể Đỗ tiểu thư bị bắt cóc có liên quan tới tôi.

Lý Phục hỏi:

- Cậu ư?

Vu Minh nói:

- Tôi tiếp nhận ủy thác của công ty Vale. Theo tình hình hiện tại, đại diện mà Vale phái tới thành phố A này rất tin tưởng tôi. Hẳn là bọn bắt cóc tính bắt Đỗ Thanh Thanh rồi sau đó ép tôi phải trộm tài liệu cơ mật. Tôi là người mới, không ai biết tôi cả. Mãi tới sau trận hỗn chiến trong khách sạn ngày hôm qua, một gã Nhền Nhện bị chộp, sau lại được thả ra. Hai kẻ bịt mặt tập kích bọn họ cướp đi một thứ. Nhưng thứ đó là giả, tôi không tin Nhền Nhện sẽ không có phương pháp ứng phó sau khi bị cướp. Theo lần tập kích này, hai kẻ bịt mặt có thói quen sử dụng vũ lực. Những người thích sử dụng vũ lực thường thích đi đường tắt, mà tôi chính là đường tắt lý tưởng nhất. Rất có thể vì lý do đó mà Đỗ tiểu thư bị cuốn vào chuyện này.

- Có người nói cho tôi biết Đỗ tiểu thư sẽ bị bắt cóc, lại bảo tôi rằng sau này Đỗ tiểu thư sẽ không sao nữa, chứng tỏ kẻ này có thân phận giống hai gã bịt mặt kia, là cùng một nhóm. Người của nhóm này lòng dạ độc ác, sẽ không bao giờ mật báo chỉ vì tình cảm cá nhân cả. Chứng tỏ người báo cho tôi kia có quen biết với Đỗ tiểu thư, không chỉ như vậy, mối quan hệ giữa hai người đó cũng không tầm thường.

Lý Phục hỏi:

- Đỗ tiểu thư không xã giao gì nhiều, chúng ta đều biết. Vậy sẽ là ai?

- Anh còn nhớ Đỗ Thanh Thanh từng nói, mẹ của cô ta kết hôn với một doanh nhân họ Vương, sau đó có một đứa em trai không? Năm lên tám, em trai cô ta theo cha di cư sang Mỹ.

Vu Minh nói

- Có khi chính là em trai của Đỗ tiểu thư là người gọi điện báo cho tôi.

Những suy luận phía trước của Vu Minh đều rất chính xác, nhưng cuối cùng lại kết luận sai. Điều này không thể trách Vu Minh được. Vu Minh không biết trong nhóm kia phái chủ chiến và phái chủ hòa bị chai rẽ. Vu Minh từng nghĩ tới Ngô Du Du, nhưng Ngô Du Du và Đỗ Thanh Thanh cùng lắm chỉ coi là bạn bè, với một tập thể bạo lực như vậy, đó không đủ để trở thành nguyên nhân Ngô Du Du bán đứng tổ chức. Hải Na thì có, nhưng Hải Na không có khả năng tham gia bất cứ nhóm tội phạm nào. Càng nghĩ càng chỉ thấy có thể là em trai của Đỗ tiểu thư.

Tin tức không đối xứng sẽ dẫn đến suy đoán sai. Vu Minh cũng là người, trước khi tin tức chưa đủ thì không thể phủ nhận đây là suy đoán hợp lý nhất.

Lý Phục nói:

- Nếu như vậy, chúng ta cần phải tin tưởng em trai của Đỗ tiểu thư.

Vu Minh cười:

- Nói thật thì phân tích này quá vô vị. Nếu có một đội như vậy mà muốn tấn công Đỗ tiểu thư, thì chúng ta chẳng thể nào phòng chống được.

Trung Quốc có ngành nghề vệ sĩ, nhưng đều là tay không, mà bọn giặc này đều có vũ khí này nọ. ho dù Vu Minh biết đồng lõa bọn giặc cướp muốn bắt cóc Đỗ Thanh Thanh, hắn cũng chỉ bó tay chịu chết.

- Cậu nói vậy, tôi lại thấy yên tâm.

Lý Phục cười tự giễu:

- Chúng ta vốn không có năng lực bảo vệ Đỗ tiểu thư, trừ phi chúng ta cũng có súng. Nhưng sở hữu súng là phi pháp, sẽ bị cảnh sát bắt.

Vu Minh hỏi:

- Này Lý Phục, anh có biết gì về nhà an toàn không?

- Theo nghĩa hẹp, nhà an toàn là một nơi tránh nạn, dễ thủ khó công, trang bị các loại vũ khí chống kẻ thù xâm nhập từ bên ngoài. Trên thế giới này có rất nhiều nhà an toàn như vậy.

Lý Phục nói:

- Theo nghĩ rộng thì nhà an toàn là một trạm trung chuyển, nơi dự trữ hộ chiếu giả, thân phận giả, tiền mặt và các loại đạo cụ ngụy trang. Một khi gặp rắc rối là có thể lập tức tới nhà an toàn thay đổi thân phận khác, lợi dụng thân phận này rút lui khỏi khu vực nguy hiểm.

Vu Minh hỏi:

- Nếu tôi muốn lập một nhà an toàn theo nghĩa rộng ở thành phố A này thì phải làm thế nào?

- Vu Minh, cậu định làm gì?

Lý Phục nhìn Vu Minh.

Vu Minh giải thích:

- Đừng hiểu nhầm, tôi không định giấu vũ khí gì đâu, chẳng qua là có nhiều thiết bị không phù hợp để xuất hiện, nhưng tới lúc quan trọng thì phải dùng tới, nên cũng phải kiếm một chỗ mà cất chứ.

- Tôi cũng không rõ lắm.

Lý Phục nói:

- Lựa chọn đầu tiên là kho hàng, sau đó là phòng cho thuê, nếu thật sự không được thì ô tô cũng được. Nhưng này Vu Minh, một nhà an toàn mà chỉ một người thì khó thành lập và duy trì lắm, đầu tiên là cần nguồn tiền rất nhiều, sau đó là hộ chiếu, đều có quy định về ngày tháng, phải đổi mới bất cứ lúc nào. Tôi cảm thấy nhà an toàn phù hợp cho một nhóm nhỏ hơn là một người.

- Ừ… Mai chúng ta tính tiếp.

Vu Minh đứng lên.

Hai người đi được vài bước, Lý Phục đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn vị trí ngọn đèn của phòng bệnh. Vu Minh nhìn Lý Phục, hỏi:

- Sao vậy?

- Tôi đột nhiên nhớ ra, trong chương trình Thám tử thần sầu kỳ thứ năm, hiện trường phạm tội là ở phòng bệnh. Hung thủ lợi dụng lúc bệnh nhân được chuyển từ phòng theo dõi sang phòng bình thường, trong lúc ở thang máy đã tiêm thuốc độc vào trong bình nước biển. – Lý Phục nói – Chúng ta đi thăm Hạ Tri Vũ chút đi.

Vu Minh nói:

- Nhưng không phải họ đã bắt được nghi phạm rồi sao?

Lý Phục trả lời:

- Tôi không cho rằng Mạch Hành có thể đổi quần áo nhanh như vậy, nhất định là còn một người nữa. Tôi từng mô phỏng lúc ở hiện trường, hung thủ đẩy Hạ Tri Vũ xuống cầu thang, sau đó Mạch Hành vội vàng chạy tới, hung thủ thoát đi. Mạch Hành lo cho Hạ Tri Vũ, thò đầu ra xem tình hình, nên bị nhân chứng nhìn thấy.

Vu Minh nói:

- Nhưng phát hiện có sợi áo len trên người Hạ Tri Vũ giống sợi của áo len mà Mạch Hành mặc.

Lý Phục nói:

- Cho nên tôi mới cho rằng hung thủ và Mạch Hành có quen biết, có thể là quan hệ thân thiết. Có khả năng là Mạch Hành biết hugn thủ là ai. Nếu quả đúng như vậy, hung thủ vì bảo vệ Mạch Hành mà sẽ nhanh chóng ra tay với Hạ Tri Vũ. Mà bệnh viện lại phù hợp với kịch bản của kỳ thứ năm chương trình Thám tử thần sầu. Cho nên tôi cho rằng hung thủ chân chính sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Vu Minh nói:

- Để tôi điện cho Ngụy Diên.

Bảy giờ tối, bác sĩ thông báo rằng Hạ Tri Vũ có thể chuyển từ phòng theo dõi sang phòng bệnh bình thường. Mẹ Hạ Tri Vũ và một y tá đeo khẩu trang cùng đẩy xe chờ thang máy.

Thang máy mở ra, hai người đẩy Hạ Tri Vũ tiến vào thang máy. Cửa thang máy sắp đóng lại thì một bác sĩ đeo khẩu trang và một thợ sử chữa điện mặc đồ màu lam bước vào, hơn nữa còn bước vào trong cùng của thang máy. Phòng theo dõi ở tầng thứ mười một, mà phòng bình thường thì ở tầng năm. Khi thang máy tới tầng chín, ba người nhà bệnh nhân bước vào. Bọn họ đều xuống tầng một, cho nên đều đi tới sau giường bệnh.

Thang máy tới tầng sáu, Ngụy Diên ở phòng quan sát thấy một người nhà dấu tay định châm vào dây truyền dịch của Hạ Tri Vũ, liền quát:

- Cô gái mặc áo khoác ngoài màu đỏ.

Y tá đột nhiên xoay người, rút súng ra, một tay đè cô gái mặc áo khoác đỏ lại, một tay chỉ vào đầu cô ta:

- Cảnh sát đây, không được động đậy.

Thang máy tầng năm mở ra, bốn cảnh sát đang chờ ở bên ngoài. Người bên trong thang máy vội vã chạy đi, Lý Phục nói:

- Bắt tất cả lại.

Ngụy Diên nhìn Lý Phục, Lý Phục bất mãn nói:

- Anh thiếu kiên nhẫn quá.

- Nói chuyện với anh thật khó chịu. Nếu Hạ Tri Vũ bị độc chết ngay dưới sự giám sát của chúng ta, tôi và toàn bộ anh em liên quan đều tèo. Ngụy Diên hỏi:

- Cô ta không phải à?

- Bởi vì tên tội phạm thật sự là nam.

Lý Phục nói:

- Tiến hành lục soát bọn họ, tôi lập tức tới đó.

Ngụy Diên giận:

- Anh là cảnh sát hay tôi là cảnh sát?

Vu Minh cười:

- Người ta cũng là mà.

- Là cái mắm, tôi là A.

Ngụy Diên thấy hai người kinh ngạc, cười ha ha nói:

- Đó là chữ giản thể của Na đấy, Ây. Đi thôi.

Ba người đi tới tầng năm, cảnh sát tiến lên báo:

- Phát hiện một ống tiêm mini trên sàn thang máy, đã đưa đi xét nghiệm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »