Tương Khắc

Lượt đọc: 15507 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Điều cô không biết là, chính cái cách cô e ấp che giấu, nửa kín nửa hở ấy, ngược lại càng khiến vẻ đẹp quyến rũ mềm mại tựa ngọc của cô hiện rõ mồn một trước mắt.

Trong đôi mắt sâu thẫm của Phùng Viễn Sơn ẩn chứa những tảng đá ngầm chìm nổi, anh không nhúc nhích, khàn giọng nói, “Bỏ tay ra.”

Những giọt lệ trong mắt Thẩm Vân Thư đọng trên lông mi, giống như đóa lê run rẩy trong mưa, cô lắc đầu nài nỉ, cô không muốn.

Hầu kết Phùng Viễn Sơn khẽ lăn lộn, anh hạ giọng dỗ dành, “Ngoan, bỏ tay ra đi, anh sẽ qua đó.”

Thẩm Vân Thư chỉ cảm thấy mình bị dồn đến vách núi, không thể lùi cũng không thể tiến, dưới sự dụ hoặc trong giọng nói của anh, cuối cùng cô run rẩy đôi môi, từ từ di chuyển tay mình ra.

Nhưng anh lại thất hứa, vẫn không nhúc nhích một bước, chỉ đứng tại chỗ, xuyên qua không khí đặc quánh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như dao lại như lửa, chầm chậm lướt qua từng tấc da thịt của cô.

Thẩm Vân Thư bị nhìn đến toàn thân run rẩy, cô cũng không thể che được chỗ nào khác, chỉ có thể lấy tay che mặt, tiếng tố cáo mang theo tiếng khóc nức nở tràn ra từ kẽ tay, “Phùng Viễn Sơn, anh lại bắt nạt em, ngay từ đầu em đã không nên tin anh.”

Hơi thở của Phùng Viễn Sơn đột nhiên trở nên nặng nề, phá vỡ sự kiềm chế cuối cùng, anh bước tới, ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng, “Khóc gì chứ, thế này còn xa mới gọi là bắt nạt.”

Thẩm Vân Thư đẩy tay anh ra, không muốn anh ôm, đầu tựa vào vai anh dụi nước mắt, “Chính là bắt nạt, anh đã lừa em.”

Phùng Viễn Sơn nâng mặt cô lên, Thẩm Vân Thư đối diện với đôi mắt đen như vực sâu của anh, đôi mắt ướt đẫm run rẩy, lại muốn trốn tránh ánh mắt anh, Phùng Viễn Sơn dùng hổ khẩu giữ chặt cằm cô không cho cô trốn, ngón tay cái từ từ miết nhẹ lên gò má trắng nõn của cô, thì thầm, “Đẹp lắm, anh muốn nhìn.”

Ánh mắt hai người giao nhau, Thẩm Vân Thư có thể thấy rõ ràng dáng vẻ hiện tại của mình trong đôi đồng tử đen láy của anh, vành tai cô nóng bừng, cô kiễng chân che kín mắt anh lại.

Bàn tay cô run rẩy nâng lên, đôi môi ẩm ướt vô tình lướt qua yết hầu rắn chắc của anh, không khí như ngừng lại, hơi thở của Phùng Viễn Sơn đang bị kiềm nén như cánh cung đột ngột được kéo căng rồi lại đứt lìa trong chớp mắt, mũi chân của Thẩm Vân Thư còn chưa kịp chạm đất, anh đã trực tiếp ôm ngang eo cô nhấc bổng lên, sải bước đi về phía chiếc giường ở góc tường.

Thẩm Vân Thư ôm chặt lấy vai anh, vùi sâu mặt vào ngực anh, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng, “Anh nhớ dùng cái đó nhé, trong ngăn kéo ấy.”

Phùng Viễn Sơn cúi đầu hôn lên vành tai đỏ ửng của cô, Thẩm Vân Thư run vai rên khẽ một tiếng, cả người cô mềm nhũn như nước trong vòng tay anh, cô bị đặt lên giường, anh cũng theo đó đè xuống, như một ngọn núi bao trùm lấy cô.

Thẩm Vân Thư hoảng loạn đưa tay chống lên vai anh, ngay cả mắt cũng không dám mở, “Anh tắt đèn đi.”

Ngay cả thời điểm tắm rửa, cô cũng hiếm khi nhìn cơ thể mình, huống chi bây giờ lại muốn anh nhìn chăm chăm như vậy.

Anh không nói gì, Thẩm Vân Thư trong bóng tối cảm thấy hơi thở của anh như rời xa một chút, mí mắt cô run rẩy muốn mở ra, còn chưa nhìn thấy gì, đã nghe thấy tiếng đèn tắt, cô lại vội vàng nhắm mắt lại, khoảnh khắc đôi môi nóng bỏng của anh áp lên, tay Thẩm Vân Thư nắm chặt lấy tấm chăn lạnh lẽo vặn thành bánh quai chèo.

Cô vốn nghĩ đèn tắt đi, sự căng thẳng của mình sẽ bớt đi được phần nào, dù sao đây cũng không phải lần đầu anh hôn cô.

Nhưng vẫn không được.

Đôi môi anh ngậm lấy môi cô, khuấy động nuốt chửng, ăn mòn tất cả sự tỉnh táo của cô, ngón tay anh mạnh mẽ, lòng bàn tay phủ một lớp chai sần mỏng, sự thô ráp như giấy nhám cháy lửa, nơi nào nó chạm tới đều có thể đốt cháy cô không còn tấc cỏ.

Cổ họng Thẩm Vân Thư nghẹn ngào, hơi thở vỡ vụn như tơ liễu, “Anh Viễn Sơn, anh đừng hôn em nữa, trực tiếp làm luôn đi, nhanh lên một chút.”

Cô mang tâm lý hoàn thành nhiệm vụ để kết thúc đêm nay, chỉ muốn anh tốc chiến tốc thắng, cô không chịu nổi việc anh hôn cô như vậy, cô cảm thấy mình bây giờ giống như con cá bị ném lên bờ dưới ánh mặt trời gay gắt, cách cái chết cũng không còn xa.

Thẩm Vân Thư nhắm chặt mắt, nín thở, như thể đang đối mặt với án tử, chờ đợi nhát dao đó của anh trực tiếp chém xuống.

Nhưng đột nhiên hết thảy mọi thứ đều dừng lại, môi anh rời khỏi môi cô, tay cũng rút ra khỏi quần áo cô, chỉ còn hơi thở của anh phả vào cổ cô, từng nhịp đập vào trái tim mong manh của cô.

Thẩm Vân Thư không biết chuyện gì đã xảy ra, cô nén tiếng nức nở chậm rãi mở mắt ra, lúc này mới phát hiện anh lại lừa cô, căn phòng không hoàn toàn tối đen, vẫn còn một chiếc đèn ngủ đầu giường, kéo dài cái bóng chồng lên nhau của hai người trên bức tường màu trắng.

Cô xấu hổ trừng mắt nhìn anh, lông mi run lên, những giọt lệ đọng trong khóe mắt cũng lay động.

Phùng Viễn Sơn chống tay phía trên cô, ánh mắt anh khóa chặt lấy cô cùng giọng nói trầm tối như đêm lạnh, “Sao không cho anh hôn, anh hôn không tốt sao?”

Thẩm Vân Thư kéo một góc chăn muốn che kín mình lại, dỗi hờn đáp, “Không tốt, em không muốn anh hôn em.”

Ánh mắt anh có chút trầm xuống, nhưng Thẩm Vân Thư bây giờ không sợ anh, anh đã thất hứa, cô cũng có thể thất hứa, đêm nay cô không muốn chịu nhát dao này nữa, chọc giận cô, cô sẽ đạp anh xuống giường.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang