Tương Khắc

Lượt đọc: 15531 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 89

❊ ❊ ❊

Thẩm Vân Thư nghe giọng điệu của anh như vậy, cơn đau bụng dường như nhẹ đi một chút, cô đè khóe môi đang nhếch lên xuống, khẽ khàng đáp lời anh: “Em đây.”

“Em nghĩ là cách nhau một cuộc điện thoại, anh không thể làm gì được em phải không?”

“Vâng.”

“Em cứ chờ đấy.”

“Em vẫn đang chờ đây.”

Nói xong câu đó, cả hai đột nhiên im lặng, chỉ còn tiếng thở của nhau hòa quyện vào ống nghe, bầu không khí mờ ám lơ lửng, từng vòng từng vòng quấn lấy nhịp tim đang rộn ràng.

Phùng Viễn Sơn im lặng một lúc lâu, giọng nói trở nên khàn đi: “Vậy cuối cùng bộ đồ ngủ làm màu gì?”

Thẩm Vân Thư gãi gãi hoa văn trên chiếc chăn len, khẽ hừ một tiếng: “Chẳng làm màu nào cả, chẳng phải anh đều không thích sao?”

Phùng Viễn Sơn cười khẽ: “Em phải mặc lên cho anh xem, anh mới biết mình thích màu nào chứ.”

Anh cười khiến cô nhột nhột trong tai, cứ thế lan thẳng vào tim, Thẩm Vân Thư co quắp ngón chân dưới chăn len, khẽ nói: “Anh mà nói nữa là em cúp máy đấy.”

Phùng Viễn Sơn lại cười: “Cái này cũng không được nói sao?”

Thẩm Vân Thư xoa xoa đôi tai đang nóng bừng, làu bàu đáp: “Không được, sẽ có người nghe thấy.”

Phùng Viễn Sơn nhướng mày: “Ai sẽ nghe thấy?”

“……. Ông trời.”

Một lúc sau, cuối cùng anh cũng không nhịn được, tiếng cười trầm thấp từ trong cổ họng bật ra, Phùng Viễn Sơn khó khăn lắm mới nén được tiếng cười, lên tiếng: “Sao anh cứ thấy mình cưới được một bé mèo ngốc nghếch thế nhỉ.”

Đầu tai Thẩm Vân Thư nóng ran, trực tiếp cúp điện thoại, lẽ ra tối nay cô không nên để ý tới anh mới phải.

Suốt cả đêm, trong giấc mơ của cô toàn là tiếng cười của anh, ngay cả khi chợp mắt nghỉ trưa chỉ mười mấy phút, anh cũng chui vào trong đầu cô.

Thẩm Vân Thư quyết định, hai ngày tới cô sẽ không nghe điện thoại của anh nữa, vì ai bảo anh nói mà không giữ lời, nói sẽ về mà cứ mãi không về, lại còn chọc ghẹo cô qua điện thoại, khiến cô ngủ cũng không yên.

Hôm nay là ngày thứ tư của kỳ kinh nguyệt, bụng cô vẫn hơi khó chịu, mãi mới tan ca, cô đạp xe ra khỏi nhà máy, đến tiệm tạp hóa mua một ít đường đỏ, đường trong nhà sắp hết rồi.

Ra khỏi tiệm tạp hóa, cô chuẩn bị đạp xe đi, nhìn thấy một chiếc xe đậu bên đường, ánh mắt khựng lại, cô không nhận ra logo xe, nhưng biển số là một dãy mấy số bảy liên tiếp, rất dễ nhớ, cô luôn cảm thấy biển số xe này có chút quen thuộc.

Cửa sau xe mở ra, một người phụ nữ bước xuống, đeo một chiếc kính gọng vàng, khuôn mặt xinh đẹp, khí chất thanh nhã, vừa nhìn đã biết là một trí thức.

Không biết có phải là ảo giác của cô không, Thẩm Vân Thư cảm thấy mình hình như đã từng gặp người phụ nữ này, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.

Cô đạp xe đi ngang qua chiếc xe đó, càng cảm thấy cảnh tượng này hình như cô đã từng trải qua trước đây rồi.

Đến khi đạp được một quãng xa, Thẩm Vân Thư đột nhiên nhớ ra, hôm đó cô đến huyện tìm Chu Thời Lễ, chiếc xe có biển số một dãy số bảy này hình như cũng đậu trước cửa Cục Quy hoạch.

Cô không nhớ lúc đó trong xe có người hay không, nhưng cho dù có bị nhìn thấy toàn bộ cũng không sao, chẳng qua chỉ là chia tay thôi, hơn nữa bọn họ cũng không quen biết nhau.

Thẩm Vân Thư đạp xe đến quầy báo, dừng lại, hỏi ông chủ mua hai cuốn tạp chí thời trang mới ra tháng này, cô là khách quen ở đây, tháng nào cũng đến một lần, cô vốn rất tiết kiệm tiền, nhưng riêng chuyện mua tạp chí thì rất chịu chi.

Lẽ ra cô muốn anh mang về cho một ít từ Quảng Châu bên kia, cô nghe ông chủ quầy báo nói ở đó có thể tìm được rất nhiều tạp chí thời trang của Hồng Kông và thậm chí cả nước ngoài, nhưng lại sợ anh bận, nên vẫn chưa nói với anh chuyện này.

Thẩm Vân Thư trả tiền, bỏ tạp chí vào túi, kéo khóa lại, rồi dắt xe đi đến quầy hàng nhỏ cách đó không xa, bảo ông chủ cân cho một cân hạt dẻ rang đường vừa ra lò, lại cân thêm một cân kẹo hồ lô.

Bà cụ thích ăn hạt dẻ nóng mềm mềm, còn Tiểu Tri Ngôn thích ăn kẹo hồ lô chua chua ngọt ngọt, kẹo ở tiệm này ngon nhất, cứ hai ba ngày cô lại đến mua một lần.

Đi thêm vài bước là một tiệm đồ nướng, Tùng Hàn khẩu vị nặng, thích nhất đồ nướng ở tiệm này, Thẩm Vân Thư chọn những món mà anh ta thường thích ăn, bảo ông chủ cân cho một ít.

Đi ngang qua tiệm bánh, Thẩm Vân Thư ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của sữa từ bên trong bay ra, bước chân không khỏi chậm lại, hôm nay cô đặc biệt thèm ăn đồ ngọt, cô dắt xe, đi đến quầy trưng bày bên ngoài, nhìn một lượt, ánh mắt bị miếng bánh kem nhỏ ở góc thu hút.

Nhân viên cửa hàng đi đến chào hỏi cô. Thẩm Vân Thư hỏi giá bánh kem. Nhân viên mỉm cười báo giá, rồi hỏi có cần đóng gói cho cô không.

Thẩm Vân Thư thầm tặc lưỡi, giá này đúng là ngày nào cũng tăng, năm ngoái Tiểu Tri Ngôn sinh nhật mua hình như không đắt thế này, nhưng cô không biểu lộ ra mặt, chỉ mỉm cười đáp: “Được rồi, tôi biết rồi, hôm nay tôi chỉ đến hỏi giá thôi, mấy ngày nữa bạn nhỏ hà tôi sinh nhật, tôi sẽ đến mua.”

Nụ cười trên mặt nhân viên biến mất.

Thẩm Vân Thư đã dắt xe đi mà không quay đầu lại, lại tự nhủ, sau này phải đi vòng qua tiệm bánh này.

Cô băng qua đường, vừa định đạp xe, ánh mắt liếc thấy gì đó, sự ồn ào náo nhiệt phía sau lưng như một bộ phim trắng đen bỗng chốc im bặt trong tai cô.

Chỉ còn lại tiếng bước chân không nhanh không chậm.

Một bước, hai bước, ba bước…….

Hướng đến gần cô.

Thẩm Vân Thư nắm chặt tay lái, không quay đầu lại, cũng không đạp xe, dắt xe tiếp tục đi về phía trước.

Cô đi nhanh hay chậm, anh vẫn giữ nhịp bước không nhanh không chậm đó, dường như có một sự chắc chắn rằng sẽ bắt lấy được cô.

Bước chân của Thẩm Vân Thư từ từ rồi lại nhanh hơn, anh đúng là một tên lừa đảo, cô nói gì anh cũng tin, nhưng trong miệng anh lại chẳng có lời nào là thật, ngay cả khi nào về cũng phải lừa cô cho được.

Cô dắt xe rẽ vào một con hẻm, rồi đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn sang, thấy chiếc bánh kem anh cầm trên tay, trong lòng càng tức giận hơn, ngước nhìn anh với ánh mắt như một con mèo nhỏ xù lông, giọng nói vì sợ người khác nghe thấy nên cố nén rất thấp: “Đồ lừa đảo nhà anh, sao lại đi theo em?”

Phùng Viễn Sơn cười đi đến, ôm cô vào lòng, cúi xuống thì thầm bên tai cô: “Anh đến đón bé mèo của anh về nhà.”

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »