Tương Khắc

Lượt đọc: 15515 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 80

❊ ❊ ❊

Lưng Thẩm Vân Thư hơi lạnh đi, cô biết rõ một người có tính cách như anh sẽ không nói dối về những chuyện như thế này, huống hồ phản ứng của anh còn lớn đến vậy.

Phùng Viễn Sơn nhìn con đà điểu đang rúc vào lòng mình, tức chết người không đền mạng: “Trong mắt em, anh già lắm hả?”

Thẩm Vân Thư không nói gì, dụi dụi khóe mắt ướt át vào vai anh.

Phùng Viễn Sơn cắn tai cô: “Anh còn từng yêu vài mối hả? Em cũng coi trọng anh quá rồi đấy.”

Thẩm Vân Thư vòng tay ôm lấy cổ anh, một lúc lâu sau, nghẹn ngào khó chịu nói nhỏ: “Ai bảo anh giỏi nhiều chiêu trò như vậy…”

Phùng Viễn Sơn nghe ra ý tứ trong lời cô nói, anh nâng mặt cô lên, nhìn vào mắt cô, khàn giọng hỏi: “Vậy vừa nãy còn thấy thoải mái nhỉ?”

Thẩm Vân Thư cụp mi mắt ướt át xuống, mím chặt môi, không muốn trả lời câu hỏi này của anh, vệt hồng ửng vẫn chưa tan lúc nãy lại lan ra dọc theo chiếc cổ trắng ngần, sự xấu hổ không lời này còn nói lên tất cả hơn cả lời nói.

Mắt Phùng Viễn Sơn sâu thêm một tầng, hổ khẩu kẹp lấy khuôn má ửng hồng của cô, anh cúi người đè xuống, Thẩm Vân Thư nhìn thấy giọt nước lấp lánh dính trên sống mũi cao thẳng của anh, hoảng loạn muốn trốn nhưng không sao tránh được.

Môi lưỡi hai người quấn quýt, cô bị ép phải nếm hương vị của chính mình trong miệng anh, trong đầu Thẩm Vân Thư chợt có gì đó nổ tung, sự xấu hổ lan khắp cơ thể trào ra từ tận xương tủy, cô cắn nhẹ đầu lưỡi anh đưa tới, run rẩy ưm lên một tiếng, rồi ở trong lòng anh xụi lơ.

Phùng Viễn Sơn nhân lúc cô mất tập trung, từ từ đi sâu vào, ý thức mơ màng của Thẩm Vân Thư hoàn toàn bị nụ hôn của anh chiếm giữ, đến khi cô cảm nhận được điều gì đó, toàn thân lại căng cứng, Phùng Viễn Sơn dừng lại, nâng mặt cô lên và dịu dàng hôn.

Thẩm Vân Thư dần thả lỏng thần kinh trong vòng vây không mang tính xâm lược của anh, Phùng Viễn Sơn quan sát sự thay đổi biểu cảm của cô, trực tiếp một hơi đi thẳng vào, Thẩm Vân Thư khẽ rên lên một tiếng, lẹ chứa trong khóe mắt lại tràn ra.

Phùng Viễn Sơn dùng môi miết lên khóe mắt cô, nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan, thả lỏng một chút.”

Thẩm Vân Thư ôm chặt lấy anh, thử từng chút một thả lỏng bản thân, dần dà, cái cảm giác khó chịu mà cô còn chưa quen lại ùa lên, cô nhìn anh, vừa tủi thân lại vừa đáng thương.

Phùng Viễn Sơn hôn lên đôi môi đang mím chặt của cô: “Nói đi, em muốn anh làm gì?”

Thẩm Vân Thư nước mắt nhạt nhòa lắc đầu.

Phùng Viễn Sơn rất kiên nhẫn, hôn mắt cô, hôn chóp mũi cô, rồi lại ngậm lấy môi cô mút mát, cô không nói thì anh cứ hôn mãi như vậy, dù sao đêm còn rất dài.

Cuối cùng Thẩm Vân Thư cũng nghẹn ngào lên tiếng: “Anh Viễn Sơn…”

Hầu kết đang kiềm chế của Phùng Viễn Sơn đột nhiên trượt nhanh, như thể nhận được một mệnh lệnh tức thì.

Trong ánh đèn mờ ảo, tình xuân cuộn trào theo phong nguyệt, lúc nhanh lúc chậm xuôi chảy, tận khuya cho đến về sáng.

Thẩm Vân Thư chỉ nhớ cuối cùng mình đã ngất đi, khi tỉnh lại, trời bên ngoài đã sáng rõ, cô nằm trong chăn ngẩn ngơ một lúc, rồi lại ôm chăn từ từ ngồi dậy.

Lần này người cô tuy cũng mềm nhũn, nhưng không còn cái cảm giác đau rát xé toạc như lần trước, cô muốn thay ga trải giường, tay sờ lên mới phát hiện đã được thay rồi.

Đầu giường còn xếp sẵn quần áo sạch của cô, Thẩm Vân Thư mặc từng món một, lúc đi tất, lại thấy thuốc trên ngón chân cũng đã được bôi lại, cô không hề có ấn tượng gì về những chuyện này.

Cô mở chăn trải ra giường, dịch chân đến mép giường, tầm mắt lướt qua hộp thuốc đã mở trên tủ đầu giường, hơi nóng lập tức ập lên mặt.

Cô cứ thắc mắc tại sao mình lại có cảm giác mát lạnh, cô phải ngủ say đến mức nào mà ngay cả điều này cũng không cảm nhận được.

Thẩm Vân Thư giấu thuốc cùng hộp vào sâu nhất trong ngăn tủ đầu giường, tay chạm vào dụng cụ tránh thai bên trong, đầu ngón tay như bị bỏng.

Hai hôm trước cô dọn dẹp nhà cửa đã nhìn thấy rồi, những dụng cụ tránh thai do cục dân chính phát anh vẫn chưa bóc niêm phong, anh dùng loại khác, cô cũng không rõ sự khác biệt giữa chúng là gì, anh thích dùng loại nào thì dùng loại đó thôi.

Thẩm Vân Thư lại đóng chặt ngăn tủ đầu giường, nghĩ rằng kiểu gì cũng phải lắp khóa cho cái tủ này, kẻo một ngày nào đó Tiểu Tri Ngôn tìm đồ, lại nhìn thấy những thứ này.

Cô đi sang phòng bên cạnh, Tiểu Tri Ngôn đã thức dậy, ngay cả chăn trên giường nhỏ cũng đã được gấp gọn gàng, trong phòng tĩnh lặng, không có một ai.

Thẩm Vân Thư sửa soạn xong, vội vàng sang phòng bên, anh chỉ nói hôm nay phải đi, cũng không nói đi lúc nào, thời gian của anh gấp gáp như vậy, bây giờ đã đi rồi cũng không chừng.

Cô vén rèm vào phòng, bà cụ Cố từ trong bếp bước ra, nhìn thấy cô, cười nói: “Đến đúng lúc lắm, sủi cảo sắp ra lò rồi, Tiểu Tri Ngôn đã ăn xong, Tùng Hàn ra ngoài giải quyết công việc tiện đường đưa thằng bé đến trường luôn, thế là cháu cũng không phải vội vã nữa.”

Thẩm Vân Thư bước tới đỡ bát đũa trong tay bà cụ, có chút áy náy nói: “Bà ngoại, hôm nay cháu dậy muộn quá.”

Bà cụ mắng yêu cô: “Con bé này, ở nhà mình, cháu muốn ngủ đến bao giờ thì ngủ.”

Thẩm Vân Thư bị ánh mắt của bà cụ nhìn đến nóng mặt, vô thức kéo cổ áo xuống một chút, sợ mình che không kỹ, không chỉ ở cổ mà trên người cô còn rất nhiều dấu vết do anh tạo ra, lần trước phải mất mấy ngày mới hết, lần này e là còn lâu hơn.

Bà cụ Cố vừa nhìn thấy động tác của cô, trong lòng càng vui hơn.

Bà cụ cố ý nâng cao giọng, nói cho người trong bếp nghe: “Tối qua bà ngủ sớm lắm, không hề biết người ta đã về, sáng nay vừa dậy, thấy nó đang băm nhân trong bếp, làm bà giật mình, cháu nói xem một đứa từ nhỏ đã không thích ăn sủi cảo như nó, tự dưng lại nói muốn ăn sủi cảo, đúng là trời đất đảo lộn, không biết sao lại đổi tính đổi nết vậy cà.”

Lòng Thẩm Vân Thư khẽ động, ánh mắt cô nâng lên và chạm phải người vừa bước ra khỏi bếp, rồi lại chuyển xuống chiếc áo len anh đang mặc.

Phùng Viễn Sơn đặt những chiếc sủi cảo nóng hổi lên bàn, rồi lại cầm lấy bát đũa cô đang bưng, trả lời bà cụ: “Người xưa chẳng phải có câu sủi cảo lúc lên xe, mì sợi lúc xuống xe’ sao, ăn một bữa sủi cảo trước khi đi, công việc lần này cũng sẽ thuận lợi hơn.”

Bà cụ Cố “ôi chu choa” một tiếng: “Cháu tin mấy câu nói xưa cũ này từ khi nào vậy?”

Phùng Viễn Sơn nghiêm túc hơn bao giờ hết: “Từ tối qua ạ.”

Tai Thẩm Vân Thư nóng bừng cả lên.

Bà cụ Cố nhịn cười, gật đầu: “Được rồi, vậy cháu ăn nhiều vào, cố gắng sớm giải quyết xong việc, còn có thể về sớm, Vân Thư vừa đi làm, vừa lo chuyện cưới hỏi, ngày nào cũng dậy sớm giúp bà làm bữa sáng, cháu không thấy mặt con bé gầy đi nhiều rồi sao, cháu nói xem có ai như cháu không, mới cưới được một ngày đã bỏ cô dâu mới ở nhà nửa tháng, cũng may Vân Thư tính tình tốt, không nỡ làm ầm ĩ với cháu.”

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »