Tương Khắc

Lượt đọc: 15437 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Phùng Viễn Sơn dừng lại ở cửa, gọi người qua tấm rèm dày dặn, “Thẩm Vân Thư.”

Thẩm Vân Thư vội vàng lau mắt, rồi đậy hộp lại, đặt vào túi. Cô cẩn thận nhìn mình trong gương, chắc chắn không nhìn ra điều gì khác thường, mới đi ra cửa, vén rèm lên.

Ánh mắt hai người giao nhau, Thẩm Vân Thư nghĩ đến tối qua, vành tai nóng bừng, lại dời tầm mắt đi chỗ khác.

Trần Mỹ Na ở nhà bên cạnh bước ra khỏi phòng, hất thẳng một chậu nước qua vạch giới hạn ở giữa sân, rồi kiêu căng nhìn về phía này một cái.

Ánh mắt sắc lạnh của Phùng Viễn Sơn quét qua, vai Trần Mỹ Na không khỏi rụt lại, chi ta lại ưỡn cổ ngẩng đầu “hừ” một tiếng, đóng sầm cửa vào nhà.

Thẩm Vân Thư thật sự lười chấp nhặt với chị ta, dù sao thì cuối tuần này bức tường viện sẽ được xây lên, sau này cũng không cần ngày nào cũng ra vào nhìn thấy cặp đôi này nữa.

Cô chạm vào mu bàn tay Phùng Viễn Sơn, “Anh Viễn Sơn, không cần để ý đến chị ta.”

Ánh mắt Phùng Viễn Sơn lại trở về trên mặt cô, bớt đi sự lạnh lẽo ban nãy. Anh nắm lấy tay cô đang đưa ra, cau mày nhẹ, “Tay sao lại lạnh thế này?”

Nhiệt độ từ tay anh làm dịu đi sự bất an trong lòng cô một chút, Thẩm Vân Thư chỉ nói, “Vừa nãy đạp xe quên không đeo găng tay.”

Phùng Viễn Sơn từ từ xoa mu bàn tay cô, “Tiểu Tri Ngôn đâu rồi?”

“Ở nhà chị Thanh Huỳnh, em vừa định đi đón thằng bé.”

Phùng Viễn Sơn nhìn cô, “Bà cụ bảo anh đến đón mọi người, gọi cả chị Thanh Huỳnh và Tuế Tuế, tối nay đến nhà ăn cơm, bà cụ đã chuẩn bị một bàn đồ ăn rồi.”

Mắt Thẩm Vân Thư cong cong nở nụ cười, “Được, em cũng nhớ đồ ăn bà ngoại nấu rồi.”

Ánh sáng trong mắt Phùng Viễn Sơn khẽ động, cong ngón tay chạm vào khóe môi cô, “Vẫn còn đau à?”

Lông mi Thẩm Vân Thư khẽ run rẩy, cô cụp mắt xuống, không nói gì, chỉ lắc đầu, một vệt hồng thầm lặng bò lên chiếc cổ trắng ngần, không biết đã làm bỏng mắt ai.

Bàn ăn nhà họ Cố hôm nay càng thêm náo nhiệt, có hai đứa trẻ ngoan ngoãn, cộng thêm một Cố Tùng Hàn thích bày trò, những nếp nhăn trên mặt bà cụ Cố lại cười tăng thêm mấy đường.

Ăn cơm xong, Cố Tùng Hàn dẫn Tiểu Tri Ngôn và Tuế Tuế chơi trốn tìm, một người hai mươi mấy tuổi như anh ta, chơi còn hăng hơn cả hai đứa trẻ con.

Phương Thanh Huỳnh và bà cụ Cố xem phim truyền hình say mê, hai người lời qua tiếng lại mắng mỏ gã đàn ông bạc tình trong phim, à cụ Cố còn ước gì có thể chui vào TV, ném cuộn len đang quấn trong tay vào đầu gã đàn ông bạc tình đó.

Trong bếp yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng nước chảy, Phùng Viễn Sơn đang rửa bát trước bồn rửa, Thẩm Vân Thư tựa vào tủ bên cạnh, hai tay ôm cốc nước mật ong, nhấp từng ngụm.

Vừa rồi trên bàn ăn, cô đã uống một ít rượu trái cây tự ủ của bà cụ, ộ cồn không cao lắm, chua chua ngọt ngọt, rất dễ uống, ô không biết từ lúc nào đã uống cạn cả cốc.

Khi uống không thấy sao, nhưng bây giờ lại hơi chếnh choáng, cô ít khi uống rượu, tửu lượng chắc cũng không tốt, anh trai cô là kiểu người chỉ cần một ly là có thể gục, cô hình như mạnh hơn anh trai một chút, ít nhất bây giờ vẫn còn đứng vững được.

Phùng Viễn Sơn rửa bát xong, lại dọn dẹp sạch sẽ bồn rửa và mặt bếp, rửa tay, rồi đi đến bên cạnh cô, “Đầu vẫn còn choáng à?”

Thẩm Vân Thư ngẩng đầu đối diện với ánh mắt anh, hơi ngẩn ra “Ừm?” một tiếng, rồi nhận ra anh hỏi gì, lại nói, “Đỡ hơn rồi.”

Phùng Viễn Sơn cũng không ngờ tửu lượng của cô lại kém đến thế, loại rượu trái cây đó chỉ vài độ thôi, anh cầm lấy cốc nước đã uống cạn từ tay cô, “Vào phòng nằm một lát nhé?”

Thẩm Vân Thư cố gắng lấy lại chút tinh thần, lắc đầu, “Không cần.”

Đầu cô vừa động, cả người đã theo đó mà lắc lư, Phùng Viễn Sơn tiến lên đỡ lấy eo cô, Thẩm Vân Thư nắm lấy một góc tay áo anh, đổ vào lòng anh, mặt trực tiếp đập vào lồng ngực rắn chắc của anh, làm mũi cô cũng ê ẩm.

Đầu đau, mũi lại càng đau hơn, Thẩm Vân Thư có chút bực bội nhìn chằm chằm vào ngực anh, anh đã cứng như đá vậy rồi, tại sao cô vẫn có thể khắc được anh chứ, hai người va vào nhau, người đau rõ ràng là cô.

Phùng Viễn Sơn cúi người nhìn cô thật kỹ, “Va đau à?”

Mắt Thẩm Vân Thư ướt át, lườm anh một cái, đau chết đi được.

Khi say, cảm xúc của cô bộc lộ rõ hơn bình thường, Phùng Viễn Sơn chạm vào chóp mũi đỏ ửng vì va chạm của cô, cố ý trêu cô, “Em cũng va anh một cái đi, va lại cho hòa.”

Thẩm Vân Thư chợt sững sờ, cô cụp mắt xuống, khẽ nói, “Em mới không muốn.”

Nói xong lại cảm thấy mình nói chưa đủ rõ ràng, cô lại lặp lại cho anh một lần nữa, “Em không muốn va anh.”

Phùng Viễn Sơn nghe ra giọng điệu cô không đúng, cúi người nhìn vào mắt cô, đối diện với đôi mắt đỏ hoe như thỏ con, giọng anh vô thức nhẹ đi vài phần, “Không va thì không va, khóc gì chứ?”

Thẩm Vân Thư không thừa nhận, “Em không khóc, là anh va em đau quá.”

Vẻ mặt hờn dỗi với đôi mắt đỏ hoe này của cô còn đáng yêu hơn cả Tiểu Tri Ngôn, Phùng Viễn Sơn chỉ đành dỗ dành, “Anh xin lỗi.”

Mắt Thẩm Vân Thư lại thêm chút ẩm ướt, cô vùi mặt vào lòng anh, “Em tha thứ cho anh.”

Phùng Viễn Sơn biết cảm xúc của cô tối nay vẫn không tốt, ngay cả khi cười cũng chỉ là cố gắng gượng, lúc nãy đi xem sắp xếp nhà mới bên cạnh, cô rõ ràng là lơ đãng, bây giờ uống một chút rượu, nỗi buồn trong mắt càng không thể che giấu.

Phùng Viễn Sơn xoa tóc cô, “Vẫn còn giận chuyện tối qua à?”

Thẩm Vân Thư vừa nghĩ đến tối qua đã cảm thấy khó chịu khắp người, cô dùng mũi giày đá vào chân anh, “Anh đừng nhắc đến tối qua nữa.”

Nếu không phải vì tối qua, Phùng Viễn Sơn hồi tưởng lại những điểm bất thường của cô vừa nãy, lại khẽ hỏi, “Vẫn cảm thấy bây giờ quá nhanh, muốn ngủ riêng trước à?”

Lưng Thẩm Vân Thư hơi cứng lại, một lúc lâu sau, cô khẽ nói, “Chăn cưới của em đều làm loại đôi.”

Hâu kết của Phùng Viễn Sơn chuyển động, anh nâng mặt cô lên đối diện với anh, giọng nói khàn khàn, “Làm mấy bộ?”

Thẩm Vân Thư chìm vào đôi mắt đen thẳm của anh, cổ họng như bị lửa đốt, khô khốc và căng cứng.

Chị Thanh Huỳnh nói phải làm tám bộ chăn đệm, tượng trưng cho trăm năm hòa hợp, bạc đầu đến già, nên trong mấy ngày liên tục cô đã vội vã làm ra tám bộ, ngay cả bông cũng cắn răng dùng loại tốt nhất.

Lòng cô đã thành kính đến vậy, mà ông thầy bói đó vẫn có thể xem ra một quẻ như thế, đâu phải cô không đưa tiền cho ông ta.

Mắt cô càng ngày càng đỏ, Phùng Viễn Sơn nghiêm nghị lại, “Rốt cuộc là sao?”

Giọng Thẩm Vân Thư hơi run rẩy, “Ông thầy bói đó nói bát tự chúng ta tương khắc, anh khắc em, em lại càng khắc anh.”

“Ông thầy bói nào?”

“Ông thầy bói xem bói dưới cầu đó.”

Phùng Viễn Sơn nắm bắt trọng điểm vấn đề, “Em sợ anh khắc em à?”

Thẩm Vân Thư khựng lại, rồi lại lắc đầu, bát tự của cô cứng đến mức ngay cả anh cô cũng khắc được, còn sợ ai khắc cô nữa chứ.

“Vậy em sợ cái gì?”

Thẩm Vân Thư nước mắt nhạt nhòa, “Anh không sợ sao? Ông ta nói em còn khắc anh hơn.”

Dù cô có không tin những lời đồn đại về mình đến mấy, nhưng khi ông thầy bói kia vỗ bàn khẳng định như vậy, trong lòng cô cũng không khỏi bất an, vừa nãy đi xem nhà mới bên cạnh, chỗ nào cũng thể hiện sự tận tâm của anh, anh càng tính toán kỹ lưỡng cho cuộc sống tương lai của họ, nỗi bất an trong lòng cô lại càng nhiều.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »