Tương Khắc

Lượt đọc: 15420 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

Thẩm Vân Thư trở lại phòng, tiếng chuông đồng hồ điểm nửa đêm đã vang lên, cô nhẹ nhàng khóa cửa từ bên trong, đặt chiếc túi lên tủ, rồi múc hai gáo nước lạnh rửa mặt.

Trong ngõ vẫn không có tiếng xe nổ máy, cô đi đến cửa sổ, định vén rèm lên, nhưng tay vừa đưa lên được một nửa lại đổi hướng, đặt lên môi mình, chạm nhẹ một cái, như thể bị bỏng.

Cô vừa rồi chỉ nói ra cảm nhận thật của mình, vậy mà đã bị anh đen mặt bế về xe với, cô không biết có phải vì hai người đã nói rõ một số chuyện nên lòng cô đã thay đổi đôi chút khi chấp nhận anh, hay là anh có tài năng thiên bẩm ở một khía cạnh nào đó.

Lần thứ hai… đã tốt hơn nhiều so với lần đầu.

Thẩm Vân Thư tựa đầu vào khung cửa, khẽ cụng một cái, không cho phép mình hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra trong xe, cô tắt đèn, quay người đi vào phòng trong, cẩn thận nằm lại trên giường.

Phương Thanh Huỳnh mơ hồ nói, “Hai đứa cũng hôn nhau lâu quá rồi đấy.”

Mặt Thẩm Vân Thư đỏ bừng, cô quay sang nhìn chị Thanh Huỳnh, chị ấy đang ôm Tuế Tuế ngủ ngon lành, câu nói vừa rồi cứ như lời mê sảng trong mơ. Thẩm Vân Thư có tật giật mình, đến thở mạnh cũng không dám, kéo chăn rúc sâu vào trong, che kín đôi môi sưng đỏ.

Mãi đến khi Tiểu Tri Ngôn ngủ bị nóng nực, nắm tay nhỏ mũm mĩm thò ra khỏi chăn, trực tiếp đập vào mặt cô, Thẩm Vân Thư mới từ từ tỉnh dậy. Cô vừa cựa mình, Phương Thanh Huỳnh bên cạnh cũng tỉnh.

Ngoài trời đã hửng sáng, ánh sáng lọt vào qua tấm rèm không quá dày. Phương Thanh Huỳnh mắt ngái ngủ nhìn Thẩm Vân Thư một cái, không khỏi khẽ cười, giọng nói vẫn còn ngái ngủ mơ hồ, “Môi sưng thì thôi đi, sao mắt cũng sưng vậy, anh ta còn bắt nạt em khóc à?”

Thẩm Vân Thư vừa nghe giọng điệu của chị ấy đã biết cái từ “bắt nạt” đó tuyệt đối không phải nghĩa bề ngoài, cô viện cớ đắp chăn cho Tiểu Tri Ngôn, né tránh ánh mắt chị ấy, khẽ nói, “Không phải khóc đâu, uống một cốc nước trước khi ngủ nên mới thế này.”

Phương Thanh Huỳnh buồn cười nhéo má cô, nhìn thấu nhưng không nói ra.

Không phải chị ấy tự phụ, đến sau này khi tổ chức tiệc rượu, nếu Phùng Viễn Sơn không chính thức kính chị ấy ba chén rượu, chị ấy chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Vừa chạm vào đâu cũng mềm mại, chỉ cần chạm nhẹ một chút, dưới làn da trắng nõn sẽ ửng lên màu hồng nhạt. Đừng nói là đàn ông, ngay cả chị ấy ôm vào lòng cũng không nỡ buông tay.

Phúc khí tốt như vậy có lẽ cả đời khó mà gặp được, cuối cùng lại để Phùng Viễn Sơn cưới về nhà, chẳng phải anh nên cảm ơn chị ấy cho đàng hoàng hay sao.

Thẩm Vân Thư sợ chị Thanh Huỳnh lại nói ra những lời cô không đỡ nổi, nên không ngủ nữa, chuẩn bị dậy làm bữa sáng.

Cô vừa mặc quần áo, ánh mắt như vô tình xuyên qua khe rèm cửa sổ phía trước giường, nhìn ra con hẻm bên ngoài, tối qua trước khi ngủ hình như không nghe thấy tiếng xe, cũng không biết anh rời đi lúc nào.

Phương Thanh Huỳnh nằm trong chăn, vươn vai một cái, như thể biết Thẩm Vân Thư đang nghĩ gì, “Anh ta đi lúc gần năm giờ ấy, Tuế Tuế muốn đi tè, chị bế con bé đi, nghe thấy tiếng xe ngoài đó.”

Thẩm Vân Thư khẽ sững sờ.

Phương Thanh Huỳnh lật người nhìn cô, “Thật ra cái Phùng Viễn Sơn này khiến chị khá bất ngờ ấy, anh ta không nói nhiều lời, nhưng làm việc thì khá chu đáo. Cái hàng rào trước cửa nhà em bây giờ cũng chỉ để phòng người quân tử thôi, không phòng được những kẻ có ý đồ gì đó. Có anh ta canh giữ thì chúng ta cũng có thể ngủ ngon giấc. Em cũng đừng xót anh ta, vợ của anh ta thì anh ta phải canh giữ chứ.”

Thẩm Vân Thư cúi đầu tiếp tục cài cúc áo, lẩm bẩm, “Em mới không xót anh ấy.”

Môi cô bây giờ vẫn còn đau, mỗi lần hôn là không dứt ra được, tối qua cũng chẳng thấy anh xót cho cô.

Phương Thanh Huỳnh cười tủm tỉm đề nghị, “Chị nói này, thôi thì hai đứa hôm nay đi đăng ký kết hôn luôn đi. Dù sao thì sớm một ngày cũng đăng ký, muộn một ngày cũng đăng ký, tuy nói là không cần xót anh ta, nhưng mùa đông thế này, lại là buổi tối, dù anh ta ở trong xe cũng không ấm áp mấy đâu, nếu hai đứa đăng ký xong, tối nay anh ta có thể danh chính ngôn thuận vào phòng canh giữ em, lại còn có thể ủ ấm chăn cho em nữa, một công đôi việc, tốt biết bao.”

Thẩm Vân Thư lườm chị ấy một cái, “Dù có đăng ký rồi thì tối anh ấy cũng không vào phòng em được, hôn lễ còn chưa tổ chức mà.”

Phương Thanh Huỳnh hào hứng ngồi thẳng dậy, “Ối, cái này là em nói đấy nhé. Đừng có mai đăng ký xong, Phùng Viễn Sơn dỗ ngọt một câu là em đổi ý liền nha. Tuế Tuế thích ngủ trên giường nhà em nhất, tối mai bọn chị lại đến nữa đấy.”

Thẩm Vân Thư tỏ vẻ rất bình tĩnh gật đầu, “Ừ, em nói đấy, em không dễ dỗ như thế đâu.”

Hơn nữa anh cũng không phải kiểu người sẽ nói lời ngọt ngào dỗ dành. Anh đến xin lỗi cũng cứng nhắc, cô không thể tưởng tượng được khuôn mặt anh khi dỗ dành người khác sẽ trông như thế nào.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »