Tương Khắc

Lượt đọc: 15567 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 98

❊ ❊ ❊

Bà cụ Cố nhận ra mình vì bực bội mà lỡ lời, bà vỗ vào cánh tay Thẩm Vân Thư: “Vân Thư, cháu đừng nghĩ nhiều, chuyện này không liên quan gì đến cháu và Tiểu Tri Ngôn cả, đối với bà, Tiểu Tri Ngôn chính là chắt ruột của bà, bà muốn tốt với thằng bé thế nào thì tốt với thằng bé thế ấy, nếu bà cô này còn tiếp tục gây rối không ngừng, bà cũng sẽ mặc kệ luôn, bao nhiêu năm nay bà đã quá chiều bà ấy, mới khiến bà ấy ngày càng quá đáng, bà bị cả nhà họ làm khó cả đời cũng được rồi, nhưng những món nợ này phải kết thúc ở đời của bà, bà tuyệt đối không để bà ấy đi giày vò đến các cháu nữa.”

Thẩm Vân Thư an ủi bà: “Bà cũng đừng bực bội quá, vì anh Viễn Sơn đã nói không được, chắc bà ấy cũng sẽ ngừng suy nghĩ, bà ấy hình như cũng khá sợ anh Viễn Sơn đấy ạ.”

Bà cụ hừ một tiếng: “Sao mà không sợ được chứ, trước đây Viễn Sơn đã từng trở mặt với nhà bà ấy một lần, làm bà ấy sợ chết khiếp, kể từ đó, bà ấy không dám gây chuyện trước mặt Viễn Sơn nữa, bà ấy chỉ giỏi lựa người mà bắt nạt thôi, toàn chọn những quả hồng mềm mà bóp.”

Cố Lan Anh ợ một tiếng, vén rèm cửa bước vào, cười một cách mỉa mai: “Hai người đang thì thầm to nhỏ chuyện gì thế? Đừng nói là nói xấu tôi đấy nhé.”

Bà cụ Cố giật mạnh chiếc áo trong tay, trải ra phơi lên dây: “Nói xấu gì đâu, cả ngày bà cứ suy diễn linh tinh, tôi với Vân Thư đang nói chuyện phim ảnh thôi.”

Bà nháy mắt với Vân Thư: “Mau vào ăn cơm đi, kẻo muộn giờ làm.”

Thẩm Vân Thư hỏi: “Bà ăn chưa ạ?”

Trên mặt bà cụ lại nở thêm nụ cười: “Bà ăn cùng Tiểu Tri Ngôn rồi, bà thích nhìn thằng bé ăn lắm, nhìn thằng bé ăn là bà cũng có cảm giác thèm ăn.”

Thẩm Vân Thư cũng cười, giúp bà sửa lại cổ áo khoác ngoài.

Nhà Cố Lan Anh không yên ổn, nên bà ta không thể chịu nổi cảnh gia đình người khác hòa thuận như vậy, bà ta bĩu môi, hất tay buông rèm cửa xuống.

Đợi Thẩm Vân Thư vào nhà, bà ta lại dè chừng bà cụ ở ngoài, lẩm bẩm nói nhỏ: “Làm dâu như cô thì nhàn quá rồi, trưởng bối làm cơm xong dọn lên bàn, cô mới biết đường dậy, hồi tôi còn trẻ mà dám như vậy, chồng tôi đã cho một bạt tai vào mặt, cô cũng là do trong gia đình không có ai dạy, lấy chồng mà chẳng biết cách làm dâu.”

Thẩm Vân Thư múc bát cháo, chỉ đáp lại: “Bà cụ thương cháu, anh Viễn Sơn cũng thương cháu, nên cháu muốn ngủ đến khi nào thì ngủ thôi ạ.”

Cố Lan Anh thấy cô còn dám cãi lại, nhướng mày định mắng, nhưng bà cụ vén rèm bước vào nhìn bà ta một cái, Cố Lan Anh đành nuốt những lời định nói vào bụng, lại trưng ra vẻ mặt tươi cười với Thẩm Vân Thư: “Gương mặt của vợ Viễn Sơn nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp, không cần trang điểm mà da vẫn trắng hồng, Viễn Sơn từ nhỏ đã có phúc khí, không chỉ có bản lĩnh kiếm tiền, mà ngay cả lấy vợ cũng cưới được một cô gái xinh đẹp hiếm có thế này, thằng cháu trai nhà tôi chỉ nhỏ hơn Viễn Sơn hai tuổi, nhưng chẳng thể nào so sánh được với Viễn Sơn, chênh lệch một trời một vực.”

Thẩm Vân Thư lặng lẽ húp một ngụm cháo, không đáp lời, cô cũng không quá ngạc nhiên với bộ dáng hai mặt này của bà ta, trước mặt người khác thì giữ bộ dạng là một trưởng bối tốt bụng, quay lưng đi, nếu cô vì chuyện gì đó mà thật sự xé toang mặt với bà ta, thì cái người “trưởng bối tốt bụng” này cũng có thể đổ hết lỗi lên người tiểu bối là cô đây, thủ đoạn không tính là cao siêu, nhưng đôi khi lại rất hiệu quả.

Bà cụ cũng không để ý đến Cố Lan Anh, đi vào bếp, bưng ra cho Thẩm Vân Thư chiếc bánh rán nóng hổi còn ở trên chảo, bảo cô ăn cái này.

Cố Lan Anh thấy không ai để ý đến mình cũng không thấy xấu hổ, bà ta ngồi xuống ghế, cầm lấy một chiếc bánh rán nóng hổi và bắt đầu ăn tiếp, bà ta quen làm những chuyện ngang ngược, nhưng trong lòng cũng có một cuốn sổ rất rõ ràng, bà ta biết rõ giới hạn của anh trai và chị dâu này ở đâu, nên cũng rất rõ lúc nào nên bày ra bộ mặt nào.

Thẩm Vân Thư ăn xong, nói với bà cụ hôm nay cô sẽ đến đón Tiểu Tri Ngôn tan học, rồi đạp xe ra cửa, vừa rẽ ra khỏi hẻm, cô thấy một chiếc xe màu đen đang chạy tới.

Chiếc xe chạy rất nhanh, đi ngang qua còn tạo thành một làn gió mạnh, Thẩm Vân Thư giữ chặt tay lái, đợi xe đi qua rồi tiếp tục đạp về phía trước, chiếc khăn quàng đỏ bay phấp phới trong gió rồi lại rơi xuống, chiếc xe kia lại vòng trở lại, chặn ngang đường của Thẩm Vân Thư.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »