Tương Khắc

Lượt đọc: 15509 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

Thẩm Vân Thư tìm ga trải giường và vỏ chăn mới, trải ga giường, lồng vỏ chăn, sắp xếp gối gọn gàng, đặt tất cả quần áo mang từ trong túi ra vào tủ quần áo, rồi đi đánh răng, rửa mặt bằng nước lạnh, cái nóng bức khó chịu cứ vương vấn mãi mới tan đi một chút.

Cuối cùng, cô cũng không động đến hộp thuốc mỡ trên tủ đầu giường.

Hôm nay cô dậy muộn, buổi sáng không ra ngoài, sau bữa trưa, tranh thủ lúc bà cụ và Tiểu Tri Ngôn ngủ trưa, cô đạp xe về nhà máy cơ khí một chuyến.

Hôm nay đội thi công sẽ đến xây bức tường trong viện, anh nói không cần cô đến, nhưng cô vẫn có chút không yên tâm, sợ Trần Mỹ Na và Trương Minh Đạt lại gây ra chuyện gì đó, cô muốn đến xem một chút, tối qua tuyết rơi không nhỏ, cô còn phải đi quét tuyết trên mái nhà, nếu không đóng băng lại thì sẽ phiền phức.

Nghỉ ngơi tới tận trưa, bữa sáng uống nước đường đỏ trứng gà do bà cụ nấu, buổi trưa lại uống hai bát lớn canh gà ta nóng hổi, ra chút mồ hôi, cũng làm giảm bớt cơn đau nhức tích tụ trong xương khớp, đường xá sau khi tuyết rơi khó đi, cô đạp xe chậm, cũng không quá khó chịu.

Vừa vào ngõ, cô đã thấy chị Thanh Huỳnh đi đằng trước, cô đạp nhanh hai cái, mở miệng gọi người, “Chị Thanh Huỳnh.”

Phương Thanh Huỳnh quay người lại, thấy cô liền lộ vẻ vui mừng, “Sao bây giờ em lại đến? Ôi, em đạp chậm thôi, không vội.”

Thẩm Vân Thư dừng xe trước mặt chị ấy, xuống xe, kéo kéo chiếc khăn quấn trên mặt, “Tiểu Tri Ngôn và bà cụ đang ngủ, em qua xem một chút thôi.”

Phương Thanh Huỳnh khoác tay cô, “Em không cần lo, hôm nay Tuế Tuế theo bà nội nó đi ăn cỗ rồi, chị ở nhà cũng không có việc gì, thỉnh thoảng lại qua đây một vòng. Em không biết đâu, Trần Mỹ Na và Trương Minh Đạt tối qua nửa đêm đánh nhau một trận, phải nói là náo nhiệt lắm, làm cho cả lũ chó trong ngõ mình sủa ầm ĩ, hai người đó bây giờ chắc vẫn đang ngủ bù, dù sao cả buổi sáng cũng không có động tĩnh gì.”

Thẩm Vân Thư nghiêm túc nói, “Chị Thanh Huỳnh, cảm ơn chị.”

Trời lạnh như thế này, lại là cuối tuần, nếu không có việc gì, không ai muốn ra ngoài, vậy mà chị Thanh Huỳnh vẫn chạy đi chạy lại mấy lượt.

Phương Thanh Huỳnh giả vờ giận dỗi liếc cô một cái, “Em đáng đánh đòn, với chị mà em còn nói cảm ơn, con người em cái gì cũng tốt, chỉ là nặng tình quá, người khác làm gì cho em một chút em cũng đều ghi nhớ trong lòng, sau này nhất định phải dùng gấp mấy lần nhân tình để trả lại, với người khác thì không nói làm gì, nhưng chị em mình có quan hệ gì chứ, vì em làm gì chị cũng đều sẵn lòng.”

Thẩm Vân Thư nghiêng đầu cọ vào vai Phương Thanh Huỳnh làm nũng, “Em sai rồi, chị đánh em đi.”

Phương Thanh Huỳnh nhẹ nhàng vỗ vào trán cô một cái, nửa đùa nửa thật, “Chị nói cho em biết, trước mặt Phùng Viễn Sơn, em tuyệt đối đừng khách sáo với cậu ta, đã ngủ chung một chăn rồi, còn suốt ngày khách sáo qua lại, vừa mới tạo được chút ấm áp, lại bị sự khách sáo làm mất đi, em cứ như vừa nãy ấy, dù chỉ là đi lấy một cốc nước, cũng làm nũng bảo cậu ta đi lấy cho em, đàn ông bọn họ thích nhất kiểu này, đặc biệt là em còn có khuôn mặt xinh đẹp như vậy, em trông mong nhìn cậu ta, dù Phùng Viễn Sơn có định lực tốt đến mấy, lạnh nhạt đến mấy, trước mặt em thì cậu ta cũng phải hóa thành nước.”

Sự nóng bừng mà Thẩm Vân Thư vừa mới bị nước lạnh làm nguội đi vào buổi sáng, bây giờ lại tràn ngập khắp cơ thể, cô lấy khăn quàng che đi khuôn mặt đang nóng bừng, lẩm bẩm, “Em cứ bảo sao anh rể lại nghe lời chị răm rắp, hóa ra chị Thanh Huỳnh có bí quyết quản chồng đấy.”

Phương Thanh Huỳnh dùng khuỷu tay huých cô, “Đương nhiên rồi, mấy năm hôn nhân của chị đâu phải kết suông, đây đều là kinh nghiệm của người đi trước đấy, xét tình nghĩa chị em mình, chị miễn cưỡng nhận em làm đại đệ tử nhập môn của chị đi.”

Thẩm Vân Thư nói, “Vậy sau này em có phải đổi cách gọi thành cô giáo Phương không ạ?”

Phương Thanh Huỳnh cười phá lên, lại véo véo cái gò má trắng hồng của cô, “Mà này, cuộc sống tân hôn của em thế nào rồi?”

Thẩm Vân Thư vừa đẩy xe đạp đi về phía trước, vừa đáp, “Tốt lắm ạ, em vốn còn sợ Tiểu Tri Ngôn mới đến không quen, vậy mà chưa được một ngày, em bảo ra ngoài thằng bé còn không bám em nữa, thằng bé thân với bà cụ lắm, bảo không thể đi cùng cô út ra ngoài được, phải ngủ trưa cùng cụ cố, thấy thằng bé như vậy em cũng yên tâm rồi.”

Cô thế nào cũng được, chỉ sợ làm Tiểu Tri Ngôn chịu tủi thân, dù là anh, hay bà cụ, ngay cả Cố Tùng Hàn, đều đối xử với Tiểu Tri Ngôn rất tốt, quan trọng hơn là bà cụ còn dỗ dành cô như trẻ con, cho Tiểu Tri Ngôn món gì ngon cũng cho cô một phần, ở bên bà cụ, cô cảm thấy như mình quay về những năm tháng mẹ của cô còn sống vậy.

Phương Thanh Huỳnh “ái chà” một tiếng, kiễng chân ghé sát vào tai cô, “Chị hỏi là cuộc sống tân hôn của em khi ngủ chung một chăn đấy.”

Mặt Thẩm Vân Thư phừng một chút lập tức đỏ bừng.

Phương Thanh Huỳnh nháy mắt với cô, “Thế nào?”

Thẩm Vân Thư vùi mặt vào khăn quàng, mơ hồ nói, “Cũng được.”

Phương Thanh Huỳnh cười một cách mập mờ, rồi lại thì thầm, “Cũng được là được rồi, mà nếu không tốt cũng không sao, đàn ông lần đầu đều thế cả, em không biết đêm tân hôn của chị thê thảm đến mức nào đâu, anh rể em vội vàng chết đi được, mà chỉ lo cho mình anh ấy thôi, chị đau không chịu nổi, anh ấy năm phút là xong rồi mệt quá ngủ khì luôn, cả đêm đó chị khó chịu kinh khủng, chị không cho anh ấy động vào chị suốt một tuần liền, anh ấy mới nhớ bài học, sau này mới tốt dần lên.”

Bước chân Thẩm Vân Thư khựng lại.

Cô không nhớ tối qua anh giày vò cô bao lâu, nhưng chắc chắn không ngắn, anh cũng không hề vội vàng gì cả, cô bảo anh thế nào thì anh làm thế đó, ban đầu cô cảm thấy rất đau, nhưng sau đó… cô chưa từng trải qua chuyện này, cũng có thể cảm nhận được anh đang quan tâm đến cảm giác của cô.

Mặc dù cô cứ nói anh không biết hôn, nhưng ngoại trừ lần đầu tiên hôn cô làm cô đau, sau đó anh hôn đều rất tốt… anh thậm chí còn mua thuốc bôi về nữa…

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »