Tương Khắc

Lượt đọc: 15584 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

Vòng eo của Thẩm Vân Thư bị anh siết chặt, mặt cô bị bàn tay to lớn của anh ghì lấy cằm, cô đẩy không ra, trốn cũng không thoát, chỉ có thể mặc cho anh từng chút một chiếm đoạt hơi thở của mình.

Tiếng môi lưỡi mút mát trong căn phòng kín mít, ẩm ướt ngày càng nặng nề, thân trên của anh c** tr*n, chỉ mặc một chiếc quần dài, hơi nóng bỏng rát không chút che chắn ập tới, khiến cô càng thêm hoảng loạn, ngay cả không khí ẩm thấp cũng như muốn bốc hỏa.

Trong cơn mơ màng, Thẩm Vân Thư đẩy vai anh, mơ hồ lên tiếng: “Trên bếp còn có nồi nước nữa.”

Phùng Viễn Sơn cắn nhẹ môi cô, trừng phạt sự mất tập trung của cô: “Chút lửa đó không đủ làm khô nồi đâu.”

Thẩm Vân Thư nhớ lại nỗi đau khắc cốt ghi tâm đêm đầu tiên, nỗi sợ hãi lớn hơn sự xấu hổ, cô nắm lấy tóc anh, khó khăn lắm mới tách được hơi thở đang quấn quýt sâu, ánh mắt run rẩy nhìn anh: “Không được, anh lâu quá rồi.”

Câu nói này khiến hầu kết của Phùng Viễn Sơn lại trượt mạnh, anh miết môi cô, khàn giọng nói: “Thẩm Vân Thư, em đúng là giỏi hành hạ người khác nhất.”

Ánh mắt Thẩm Vân Thư ngưng lại, cô hơi nghiêng đầu, môi rời khỏi tay anh, nhỏ giọng đáp: “Vậy anh đi tìm người nào không hành hạ anh đi.”

Phùng Viễn Sơn khựng lại, rồi lại nâng mặt cô lên, chăm chú nhìn vào mắt cô: “Sao nghe lời này lại chua chát thế.”

Thẩm Vân Thư muốn nói tối qua cô ăn cháo chứ có ăn giấm đâu mà nói chuyện chua chát, ánh mắt cô lướt qua phần bụng đang dính nước của anh, rồi dừng lại.

Lần trước cả quá trình cô đều nhắm chặt mắt, chỉ dám nắm tóc và vai anh, bây giờ mới nhìn thấy trên bụng anh, nơi có những khe rãnh nhấp nhô, có một vết sẹo dài.

Cô sợ làm anh đau, tay giơ lên, muốn chạm nhưng lại không dám: “Chỗ này là do tai nạn xe để lại sao?”

Phùng Viễn Sơn khẽ “Ừ” một tiếng, một tay nâng eo cô, bế cô lên bồn rửa tay để cô nhìn rõ hơn.

Thẩm Vân Thư chăm chú nhìn những đường vân trên vết sẹo, hơi thở cô cũng nhẹ đi mấy phần, đến cả tiêm một mũi cô cũng sợ đau, cô không thể tưởng tượng được lúc đó anh đã đau đến mức nào.

Phùng Viễn Sơn xoa xoa tóc cô: “Có thể sờ, không đau đâu.”

Thẩm Vân Thư nhẹ nhàng chạm vào mép vết sẹo nhô lên, như muốn xoa dịu nỗi đau lúc đó cho anh.

Hơi thở của Phùng Viễn Sơn dần nặng nề.

Ngón tay Thẩm Vân Thư dừng lại ở cuối vết sẹo, cô ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ giọng hỏi: “Anh Viễn Sơn, anh thích em hành hạ anh không?”

Phùng Viễn Sơn nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói khản đặc: “Em nói xem.”

Thẩm Vân Thư lại rũ mắt xuống, tránh đi ánh mắt nóng bỏng của anh, chỉ nhìn vết sẹo đó, lẩm bẩm đáp: “Em cũng có phải là anh đâu, em làm sao mà biết.”

Đôi môi đỏ mọng khép mở của cô chỉ cách vết sẹo đó một tấc, trong đôi con ngươi đen kịt của Phùng Viễn Sơn là tầng sóng ngầm cuộn trào.

Thẩm Vân Thư như để nhìn rõ hơn, lại ghé sát hơn một chút. Gân xanh trên cánh tay Phùng Viễn Sơn cũng giật lên theo, hơi thở ấm áp của cô như chạm phải rồi lại không chạm, lướt qua làn da anh, rồi lại như một con cá trượt đuôi không thể nắm bắt, trực tiếp rời đi.

Hàm của Phùng Viễn Sơn căng cứng như một lưỡi dao sắc bén, anh trầm mắt nhìn cô, nửa tháng không gặp, lá gan của cô đã lớn hơn không ít.

Thẩm Vân Thư sờ cằm anh, giọng điệu hiểu chuyện: “Xem ra là không thích, vậy sau này em không hành hạ anh nữa.”

Vừa nói cô vừa lén lút rướn mũi chân xuống đất, muốn thừa lúc anh không để ý mà trốn thoát.

Phùng Viễn Sơn thu hết những hành động nhỏ của cô vào mắt, cười lạnh không nói, cô sẽ không ngây thơ cho rằng bây giờ cô có thể trốn thoát, đêm nay có thể bình yên vô sự trôi qua đấy chứ.

Thẩm Vân Thư đã nhận ra mình đã trêu chọc quá đà, chân cô chạm đất, môi cô khẽ tràn ra một tiếng hừ nhẹ, lại tủi thân nhìn anh.

Phùng Viễn Sơn như cười như không, phối hợp diễn trò với cô: “Bị trẹo chân rồi à?”

Thẩm Vân Thư lắc đầu, rút chân ra khỏi dép bông, cho anh xem ngón chân út của mình.

Giữa móng chân hồng hào tròn trịa và làn da trắng nõn rịn ra một chút máu đã khô.

Phùng Viễn Sơn nhíu mày, khuỵu gối nửa ngồi xổm xuống, nâng chân cô lên nhìn: “Làm sao mà bị thế này?”

Thẩm Vân Thư đáp: “Lúc đó vội nghe điện thoại của anh quá, đụng vào ghế.”

Phùng Viễn Sơn đứng thẳng dậy, bế ngang cô vào lòng, sải bước ra khỏi phòng tắm.

Thẩm Vân Thư ôm cổ anh nhỏ giọng nói: “Lúc đó đau đến mức em chảy cả nước mắt.”

Phùng Viễn Sơn nhíu chặt mày thành chữ “xuyên”: “Đau không biết nói sớm, bây giờ làm nũng thì có ích gì.”

Thẩm Vân Thư nhìn vẻ tức giận đang đè nặng giữa hai hàng lông mày của anh, cô nâng tay lên, xoa dịu vầng trán nhíu chặt của anh, rồi lại ghé sát vào, hôn nhẹ lên khóe môi anh.

Rõ ràng bây giờ anh cũng đang trầm mặt, nhưng hình như cô không còn sợ anh nữa.

Phùng Viễn Sơn liếc cô một cái, giọng nói rất trầm: “Ngoan ngoãn chút đi.”

Thẩm Vân Thư ngoan ngoãn “Ồ” một tiếng, đầu tựa vào vai anh dụi dụi, như một chú mèo con ngoan ngoãn.

Phùng Viễn Sơn đặt cô xuống mép giường, rồi đi lấy hộp thuốc, thuốc trong hộp rất đầy đủ, anh quỳ một chân trên đất, tay nâng chân cô, dùng tăm bông từ từ sát trùng vết thương cho cô.

Hơi đau, nhưng cũng không quá đau, cuối tầm mắt cô là khuôn mặt nghiêm túc của anh, cô vẫn không hề động đậy.

Phùng Viễn Sơn ngước mắt lên nhìn cô: “Đau lắm hả?”

Thẩm Vân Thư lắc đầu, mắt cong xuống một chút: “Anh thế này giống mẹ em quá.”

Hồi nhỏ cô bị vấp ngã hay va chạm vào đâu, vẻ mặt của mẹ cô cũng là kiểu xót xa như vậy.

Mặt Phùng Viễn Sơn hơi tối lại, nhưng giống với mẹ vợ thì dù sao cũng không thể nói là không tốt, anh đáp: “Sau này tìm thời gian đi tảo mộ cho họ.”

Chóp mũi Thẩm Vân Thư hơi cay cay, ý cười trong mắt cô sâu hơn một chút, cô nghiêm túc gật đầu: “Được.”

Phùng Viễn Sơn cúi người áp xuống, hôn lên mắt cô, h*n l*n ch*p m** cô, rồi lại muốn tiếp tục xuống dưới.

Thẩm Vân Thư chống khuỷu tay vào ngực anh, có chút tâm lý đà điểu muốn kéo dài được bao lâu thì kéo: “Anh đi nấu mì trước đi, em cũng hơi đói rồi.”

Phùng Viễn Sơn nâng cằm cô lên, chạm nhẹ vào môi cô, cũng không vạch trần cô, thu dọn hộp thuốc rồi ra ngoài nấu mì.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »