Tương Khắc

Lượt đọc: 15512 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 71

❊ ❊ ❊

Thẩm Vân Thư đợi cổng lớn được lắp xong, lại đi đến tiệm thịt mua chân giò, đạp xe về đến cửa nhà, trời đã nhá nhem tối, cô nhìn ánh đèn sáng ở cổng, tay nắm chặt tay lái xe, không đi vào trong.

in tức ở trấn luôn lan truyền nhanh chóng, chắc chắn có người đã truyền lời đến tai bà cụ rồi, cũng không biết trong lòng bà cụ sẽ nghĩ thế nào, bản thân cô dính vào chuyện này đã thấy ghê tởm, cô không muốn vì mình mà làm hại gia đình anh cũng bị người ta bàn tán.

Tiếng cười của Tiểu Tri Ngôn từ trong sân truyền ra, cho cô chút dũng khí, Thẩm Vân Thư thẳng lưng, đẩy cửa sân bước vào, Tiểu Tri Ngôn nhìn thấy cô, chạy lon ton như một con quay nhỏ về phía cô, Thẩm Vân Thư ôm chặt lấy cậu nhóc.

Bà cụ Cố cũng cười đi tới: “Tiểu Tri Ngôn vừa nãy còn hỏi cô út sao chưa về, quay đầu cái là cháu đã vào cửa rồi.”

Thẩm Vân Thư nhìn thấy ý cười trong mắt bà cụ, không hiểu sao, hốc mắt bỗng nhiên hơi cay, cô nắm lấy bàn tay bà cụ chìa ra trước, cố gắng nở một nụ cười.

Bà cụ Cố vuốt mái tóc bị gió thổi rối của cô: “Về đến nhà rồi ha, có bà ngoại ở đây, mình không sợ gì hết.”

Thẩm Vân Thư gật đầu, khóe mắt lấp lánh ánh nước.

Tiểu Tri Ngôn ôm chân cô, ngẩng đầu nhìn cô: “Cô út ơi, cô làm sao vậy?”

Thẩm Vân Thư xoa mái tóc xoăn nhỏ của cậu nhóc: “Cô út đói bụng quá, trên đường bụng cứ kêu réo suốt, kêu đến nỗi cô út cũng không còn sức nữa rồi.”

Tiểu Tri Ngôn nhấc chân chạy vào nhà: “Bà cố có làm bánh thịt đó, thơm lắm, cháu đi lấy cho cô út.”

Thẩm Vân Thư và bà cụ Cố đồng thanh nói: “Cháu chạy chậm thôi, không vội đâu.”

Tiểu Tri Ngôn lớn tiếng đáp lại: “Dạ biết rồi ạ!”

Bà cụ Cố đợi Tiểu Tri Ngôn vào nhà, mới cầm tay cô lên xem xét kỹ lưỡng, rồi xót xa hỏi: “Đau không?”

Thẩm Vân Thư lắc đầu, cô chỉ hận sức mình quá nhỏ.

Bà cụ Cố xoa mặt cô: “Đánh hay lắm, lúc đó cháu đáng lẽ phải tát thêm cho thằng đó hai cái nữa, đánh cho nó thành đầu heo luôn, xem mai nó đi làm kiểu gì. Bà ngoại nói cho cháu biết, cháu đừng bao giờ đổ lỗi cho bản thân, cháu không sai một chút nào cả. Lòng người phức tạp lắm, có những người lại quá giỏi ngụy trang, đôi khi không trải qua một số chuyện, cháu sẽ không bao giờ biết đối phương là người hay là quỷ.”

Sự chua xót trong mắt Thẩm Vân Thư lại trỗi dậy.

Bà cụ Cố nhìn cô với ánh mắt hiền từ: “Chuyện này của cháu chẳng là gì cả, hồi bà ngoại còn trẻ, đàn ông bị bà ngoại tát không chỉ một đâu, cháu so với bà ngoại còn kém xa lắm.”

Thẩm Vân Thư ngây người.

Bà cụ Cố vẻ mặt kiêu hãnh, rồi lại thì thầm: “Viễn Sơn, Tùng Hàn chúng nó đều không biết, ngay cả bố mẹ Tùng Hàn cũng không biết. Lát nữa đợi Tiểu Tri Ngôn ngủ rồi, bà ngoại sẽ kể cho cháu nghe những chiến tích của bà ngoại, đảm bảo sẽ khiến cháu mở mang tầm mắt.”

Thẩm Vân Thư bị chọc cười.

Bà cụ Cố móc ngón út của cô: “Nhưng cháu phải hứa với bà ngoại trước, phải giữ bí mật cho bà ngoại.”

Thẩm Vân Thư trịnh trọng đáp: “Chắc chắn rồi ạ.”

Bà cụ Cố cũng cười rạng rỡ.

Tiểu Tri Ngôn ở cửa phòng chu môi nhỏ gọi người: “Cô út ơi, điện thoại reo rồi!”

Bà cụ Cố vỗ vai Thẩm Vân Thư: “Mau đi nghe đi, chắc là Viễn Sơn gọi đến, xem thời gian hẳn là thằng bé cũng nên xuống xe rồi.”

Thẩm Vân Thư để xe xuống, ban đầu đi bộ, gần đến cửa, nghe thấy tiếng chuông điện thoại như sắp ngắt, liền trực tiếp chạy, cô dừng lại bên cạnh điện thoại, vuốt ngực thở một hơi, mới nhấc điện thoại lên.

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ: “Alo, xin chào, xin hỏi Phùng Viễn Sơn… có ở nhà không?”

Thẩm Vân Thư cầm ống nghe khựng lại, rồi đáp: “Anh ấy không có ở nhà.”

Giọng nói ở đầu dây bên kia dường như cũng ngừng lại một chút, rồi hỏi: “Vậy khi nào anh ấy về?”

“Anh ấy đi xa rồi, phải đến cuối năm mới về.”

“À… được rồi, tôi biết rồi, làm phiền cô, tôi cúp máy đây.”

Thẩm Vân Thư nghe tiếng “tít tít” gấp gáp cúp máy ở đầu dây bên kia, lông mày nhíu lại.

Tiểu Tri Ngôn lo lắng kéo tay Thẩm Vân Thư: “Cô út ơi, có phải dượng út không ạ?”

Thẩm Vân Thư đặt ống nghe xuống, véo véo cái má nhỏ của cậu nhóc: “Không phải.”

Tiểu Tri Ngôn hơi thất vọng, quay người bước ra ngoài: “Vậy thôi, cháu đi giúp bà cố phơi quần áo đây.”

Thẩm Vân Thư vừa định đi theo Tiểu Tri Ngôn ra ngoài, điện thoại lại reo.

Cô đặt tay lên đó, do dự hai giây, rồi lại nhấc ống nghe lên, chậm rãi đặt vào tai.

Nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng từ điện thoại, Thẩm Vân Thư dùng ngón tay móc vào dây điện thoại, biết mà vẫn cố hỏi: “Ai vậy?”

Phùng Viễn Sơn dù cách điện thoại cũng nghe ra được chút suy nghĩ cẩn thận của cô: “Em nói anh là ai?”

Thẩm Vân Thư như thể vừa mới nhận ra: “Ồ, Phùng Viễn Sơn.”

Phùng Viễn Sơn lặp lại lời cô: “Phùng Viễn Sơn?”

“Em không được gọi anh là Phùng Viễn Sơn hả?”

“Anh đã chọc giận em à?”

Thẩm Vân Thư hơi khựng lại, rồi hỏi: “Sao anh lại nghĩ vậy?”

Phùng Viễn Sơn đáp: “Khi anh chọc giận em, em mới gọi anh như vậy.”

Ngón tay Thẩm Vân Thư đang quấn quanh dây điện thoại dừng lại, hình như đúng là như vậy.

Cô tò mò hỏi: “Em chưa bao giờ chọc giận anh, sao anh cứ gọi cả họ lẫn tên em vậy?”

Phùng Viễn Sơn hừ một tiếng: “Em chưa chọc giận anh bao giờ sao?”

Thẩm Vân Thư nghĩ đến hôm qua, lập tức có chút đuối lý, cô muốn nói là cái đó chắc cũng không tính là chọc giận anh đâu nhỉ, chẳng lẽ chỉ có anh áp bức cô thôi, cô ngay cả chống cự một chút cũng không được hay sao.

Nhưng hình ảnh anh hôn cô hôm qua cứ len lỏi vào đầu cô, cô không nói nên lời, anh cũng không nói nữa, cố tình kéo dài sự im lặng giày vò này trong dòng điện vô thanh.

Thẩm Vân Thư không chịu nổi sự im lặng này, cuối cùng như cầu xin tha thứ, mở lời gọi anh: “Anh Viễn Sơn….”

Phùng Viễn Sơn im lặng một lúc, trả lời câu hỏi ban đầu của cô, giọng điệu nghe rất nhạt: “Vì nghe hay, mỗi chữ đều hay.”

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »