Tương Khắc

Lượt đọc: 15554 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 86

❊ ❊ ❊

Không chỉ Cố Tùng Hàn cảm thấy Thẩm Vân Thư lợi hại, mà Lục Thu Minh cũng thấy vậy.

Ban đầu, anh ta còn đang đau đầu vì chuyện tìm xưởng, nhà xưởng lớn quá thì không thuê nổi, chỗ nhỏ lại không phù hợp, không ngờ ông chủ Phùng lại giải quyết vấn đề nhà xưởng cho bọn họ một cách gọn gàng như thế.

Điều này càng khiến anh ta cảm thấy lựa chọn hợp tác với Thẩm Vân Thư là một quyết định vô cùng đúng đắn, mấy năm nay anh ta vẫn luôn bôn ba bên ngoài, nhưng nói cho cùng cũng chỉ quanh quẩn trong huyện, trong thành phố, nơi xa hơn thì chưa đi bao giờ.

Những gì anh ta đã thấy và trải qua đều còn quá ít ỏi, nếu sau này trên thương trường thực sự gặp phải chuyện lớn, anh ta không có bối cảnh, không có quan hệ, chỉ dựa vào đôi bàn tay trắng thì anh ta sợ mình không đối phó nổi, hiện ta có ông chủ Phùng đứng ra chống lưng cho họ, anh ta sẽ không còn gì phải sợ nữa.

Vì vậy, về việc Thẩm Vân Thư đề xuất chiếm năm phần cổ phần, anh ta cũng không có ý kiến gì.

Một là anh ta biết bản thân làm việc có chút vội vàng, thiếu thận trọng, loại thời điểm này, người có tính cách điềm tĩnh và đầu óc tỉnh táo như Thẩm Vân Thư là cần thiết nhất để kịp thời kéo anh ta lại.

Quan trọng hơn cả là chỉ khi Thẩm Vân Thư là người quyết định chính, ông chủ Phùng mới có thể quan tâm hơn đến chuyện của họ, họ dựa vào cái cây to là ông chủ Phùng, mọi việc mới có thể thuận lợi.

Thẩm Vân Thư nghe ra ý tứ trong lời nói của Lục Thu Minh, nhưng suy nghĩ của cô và anh ta hoàn toàn khác nhau.

Đây là chuyện mà cô tự mình kiên quyết muốn làm, chỗ nào có thể không làm phiền đến anh, cô sẽ không làm phiền, anh ở nhà máy đã có quá nhiều việc rồi, cô không muốn gây thêm rắc rối cho anh nữa.

Hơn nữa, nếu họ có thể tự mình làm tốt, điều đó chứng tỏ họ có năng lực làm việc này, nhưng nếu phải dựa vào sự giúp đỡ của người khác mới miễn cưỡng gây dựng được, vậy thì họ cũng không thể làm nên trò trống gì, bám víu vào người khác không thể là một con đường lâu dài.

Cô lập tức thẳng thắn nói rõ suy nghĩ của mình với Lục Thu Minh.

Nếu anh ta coi trọng cô, muốn hợp tác làm ăn với cô, vậy thì họ sẽ cùng nhau cố gắng thử xem, kinh doanh không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, gặp khó khăn gì thì mọi người cùng nhau bàn bạc, cuối cùng là lỗ hay lãi thì họ cũng phải chuẩn bị sẵn cả hai.

Nhưng nếu anh ta coi trọng tài nguyên của Phùng Viễn Sơn mới muốn hợp tác với cô, vậy thì chuyện này nên dừng lại ở đây, không cần thiết phải tiếp tục nữa.

Cô cũng không sợ Lục Thu Minh sẽ không vui, mặc dù cô không có kinh nghiệm làm ăn, nhưng cô cũng biết rằng khi hợp tác với người khác, tất cả những lời khó nghe phải nói trước, nếu không, sau này những điều đó đều sẽ là mầm mống rắc rối, nói rõ mọi chuyện ngay bây giờ tốt hơn là sau này xảy ra mâu thuẫn.

Lục Thu Minh không những không khó chịu, mà còn cảm thấy nhiệt huyết dâng trào sau khi nghe những lời của Thẩm Vân Thư.

Nói cho cùng thì tầm nhìn của anh ta vẫn còn hạn hẹp, chuyện còn chưa bắt đầu làm đã nghĩ đến việc dựa dẫm người khác, với cái đà này, anh ta sẽ chẳng bao giờ làm nên việc lớn gì, chỉ riêng chuyện này thôi, Vân Thư cũng đã phù hợp hơn để làm người quyết định kia.

Hôm nay Phương Thanh Huỳnh đã về nhà mẹ, Thẩm Vân Thư và Lục Thu Minh không tiện vào quán trà hay chỗ nào khác nói chuyện riêng, nên họ đã nói chuyện này ngay trên con phố đông người qua lại, nhưng nói chuyện lâu, gặp người quen, cũng sẽ tò mò nhìn chằm chằm họ vài lần.

Thẩm Vân Thư nghĩ, nếu sau này còn gặp chuyện gì, thì cứ rủ anh Thu Minh và chị Thanh Huỳnh đến nhà nói chuyện, có bà cụ ở đó, người khác muốn đồn thổi gì cũng không được.

Sau khi trò chuyện với anh Thu Minh, cơ bản đã xác định được những việc ban đầu, Thẩm Vân Thư lại đạp xe đến tiệm vải.

Cô dự định mua ít vải, làm cho mình hai cái áo lót, và làm cho bà cụ hai cái áo mặc trong, hôm trước lúc phơi quần áo, cô thấy có mấy cái của bà cụ đã bị sờn rách.

Thanh toán xong, sắp đi ra đến cửa, cô do dự một chút, cuối cùng quay người lại, chọn thêm hai miếng vải để may đồ ngủ, trang phục mặc trong ngày cưới cô đã may xong gần hết rồi, chỉ còn thiếu đồ ngủ.

Ngày hôm đó dù sao cũng là một ngày đặc biệt đối với hai người, cô có thể nhìn ra anh hình như thích kiểu dáng mà chị Thanh Huỳnh tặng, vậy thì cô sẽ làm thêm hai bộ nữa, cũng không khó, tối nay chắc cô sẽ làm xong.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »