Tương Khắc

Lượt đọc: 15369 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Căn nhà cô và Tiểu Tri Ngôn đang ở là do nhà máy cấp cho anh trai cô. Bây giờ anh trai cô không còn nữa, cô lại chưa kết hôn, nếu có ai cố tình lợi dụng chuyện này để gây rối, ví dụ như Trần Mỹ Na và Trương Minh Đạt, khó tránh khỏi sẽ xảy ra sai sót.

Thẩm Vân Thư vừa định bước đi, lại ngẩng đầu nhìn lên tầng hai của quán trà.

Anh vẫn còn ở đó.

Có ở đó cũng chẳng sao, dù sao cũng chỉ là một lần xem mắt, không có gì phải cố tình tránh mặt.

Ngụy Ngọc Phân nhìn Phùng Viễn Sơn, rồi lại nheo mắt nhìn Thẩm Vân Thư: “Quen nhau à?”

Thẩm Vân Thư thu lại ánh mắt, lắc đầu: “Không quen.”

Cô đưa tay nhận lấy đồ Ngụy Ngọc Phân đang xách: “Thím này, để cháu xách giúp thím nhé.”

Ngụy Ngọc Phân không khách sáo, đưa cho cô cái túi nặng nhất.

Phùng Viễn Sơn ở tầng hai nhìn chăm chú vào tập văn kiện trong tay một lúc, rồi lại ném văn kiện lên bàn, một góc của tập văn kiện chạm vào chén trà, mặt nước nổi lên những gợn sóng nhỏ li ti, gần như không thể nhận ra.

Thẩm Vân Thư và Ngụy Ngọc Phân ngồi ở tầng một gần cầu thang của quán trà. Thẩm Vân Thư còn chưa kịp hỏi chuyện nhà cửa, Ngụy Ngọc Phân đã đứng dậy vẫy tay với một người đàn ông đang đi đi lại lại ở cửa quán trà: “Thịnh Cường, ở đây này.”

Lưu Thịnh Cường vốn còn đầy vẻ khó chịu, nhìn thấy Thẩm Vân Thư bên cạnh mẹ mình, lông mày cau chặt giãn ra đôi chút, anh ta khập khiễng đi tới, đặt mông ngồi vào chỗ đối diện Thẩm Vân Thư.

Thẩm Vân Thư và Lưu Thịnh Cường không thân lắm, Lưu Thịnh Cường trước đây làm ở đội vận tải của nhà máy, Tết năm kia, nghe nói là do say rượu không nhìn rõ đường ban đêm, bị ngã gãy một chân, sau đó được điều sang bộ phận kiểm tra chất lượng. Tiếng tăm của anh ta trong nhà máy không tốt lắm, bình thường Thẩm Vân Thư dù có gặp anh ta cũng ít khi chủ động chào hỏi.

Ngụy Ngọc Phân dùng mắt ra hiệu với con trai mình, rồi lại cười tủm tỉm nói với Thẩm Vân Thư: “Tiểu Thẩm, hai đứa ngồi một lát nhé, thím đi vệ sinh đây.”

Lưu Thịnh Cường đợi Ngụy Ngọc Phân đi xa, dang rộng hai chân, thô lỗ tựa lưng vào ghế, hất cằm về phía Thẩm Vân Thư: “Cô nhìn ra không, mẹ tôi đang muốn tác hợp cho chúng ta đấy.”

Mùi rượu trên người anh ta quá nồng, Thẩm Vân Thư không để lộ cảm xúc, lùi về phía sau một chút.

Lưu Thịnh Cường ợ một tiếng, nhìn chòng chọc vào mặt Thẩm Vân Thư: “Chả trách mẹ tôi cứ muốn cô làm con dâu, cô đúng là rất đẹp, lại còn là kiểu người tôi thích nữa chứ, sau này hai chúng ta kết hôn, dù tôi có dẫn cô đi đâu thì tôi cũng nở mày nở mặt. Cô gả cho tôi cũng không lỗ đâu, mệnh tôi cứng, không sợ cô khắc tôi, cô mà có muốn đưa thằng nhóc nhà anh trai cô về nhà tôi cũng không thành vấn đề, đằng nào nhà tôi cũng nhiều phòng, chắc chắn có chỗ cho nó ngủ.”

Thẩm Vân Thư còn chưa kịp nói gì, Lưu Thịnh Cường lại nói thêm: “Nhưng trước khi nói chuyện cưới xin, tôi muốn biết cô và Chu Thời Lễ đã ngủ với nhau chưa? Tôi tuy bị què một chân, nhưng cũng không đến nỗi phải lấy một món hàng đã qua sử dụng, dù có đẹp đến mấy cũng không được.”

Anh ta cố ý nói to hơn, vài người trong quán trà đều nhìn sang.

Thẩm Vân Thư cố hết sức kiềm chế những ngón tay đang run rẩy, cô siết chặt tay, chậm rãi đứng dậy, nhìn anh ta từ trên cao xuống, nhẹ nhàng nói từng chữ một: “Cả ngày anh không có việc gì làm, chắc chỉ nghĩ đến việc nằm mơ giữa ban ngày thôi đúng không? Anh có muốn cưới cũng phải hỏi xem tôi có muốn gả cho loại rác rưởi không ai thèm như anh không đã chứ.”

Lưu Thịnh Cường thẹn quá thành giận, há miệng định mắng người thì có người đá vào ghế của anh ta. Lưu Thịnh loạng choạng suýt ngã, anh ta trợn tròn mắt, quay đầu lại nhìn: “Đệt, thằng nào không có mắt dám đá…”

Anh ta nhìn rõ người phía sau, cơn say lập tức tỉnh đi quá nửa, lời nói đến bên miệng vội vàng dừng lại, suýt nữa cắn phải lưỡi. Anh ta cười gượng hai tiếng, rồi lại nhiệt tình nói: “Anh Phùng, có phải tôi làm phiền anh uống trà rồi không.”

Phùng Viễn Sơn liếc nhìn anh ta, đáy mắt lạnh lẽo: “Uống có hai chén rượu vàng mà không biết mình họ gì rồi hả? Tôi thấy anh bị ngã gãy chân vẫn còn nhẹ chán, chẳng rút ra được tí kinh nghiệm nào cả.”

Lưu Thịnh Cường hoàn toàn không biết cơn giận này của anh từ đâu mà có, anh ta nhịn đau ở chân, không chút nương tay vả vào miệng mình một cái: “Lần sau tôi nhất định sẽ chú ý, không uống rượu nữa.”

Phùng Viễn Sơn lười nhìn cái bộ dạng ỷ mạnh hiếp yếu của tên chắt chít này nữa, anh lướt qua vai Thẩm Vân Thư, đi thẳng không hề liếc mắt. Gần đến cửa, anh dừng chân lại một lát, rồi lại không nhanh không chậm quay lại.

Lưu Thịnh Cường thấy vị gia này đi rồi lại quay trở lại, toàn thân căng cứng hơn, sợ anh lại cho mình một cước nữa.

Phùng Viễn Sơn dừng lại trước mặt Thẩm Vân Thư, cầm lấy chiếc túi của cô trên bàn, giọng nói cũng lạnh tanh như khuôn mặt: “Có đi không?”

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »