Tương Khắc

Lượt đọc: 15537 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 99

❊ ❊ ❊

Tiếng chuông tan học vang lên, Tiểu Tri Ngôn không nhanh nhẹn như mọi ngày, hôm nay, cậu nhóc đeo cặp sách nhỏ, lững thững đi cuối cùng, vừa ra khỏi lớp, ngước mắt nhìn thấy Thẩm Vân Thư đang đứng giữa đám phụ huynh, mắt cậu nhóc sáng lên, rồi hai chân nhỏ chạy ào về phía Thẩm Vân Thư.

Thẩm Vân Thư đã hai ngày không đến đón cậu nhóc, Tiểu Tri Ngôn rất phấn khích khi gặp cô út, không ngồi ở chiếc ghế dành riêng ở yên sau xe, mà ngồi ở thanh ngang phía trước, tựa vào lòng cô út, những lời muốn nói với cô út cứ tuôn ra không ngừng.

Thẩm Vân Thư thì ngược lại có chút lơ đễnh, đến mức đi sai đường mà cũng không biết, mãi đến khi Tiểu Tri Ngôn nhận ra điều bất thường, cậu nhóc mới phấn khích kéo áo cô: “Cô út, bây giờ chúng ta về nhà của chúng ta sao?”

Thẩm Vân Thư dừng lại nhìn, mới phát hiện ra cô đang vô thức đạp xe đi về hướng nhà máy cơ khí, trong lòng Tiểu Tri Ngôn, nhà của họ vẫn là ở phía nhà máy cơ khí.

Thẩm Vân Thư nhìn vẻ mặt phấn khích của cậu nhóc, dịu dàng hỏi: “Tiểu Tri Ngôn muốn về nhà máy cơ khí sao?”

Tiểu Tri Ngôn suy nghĩ một lát rồi đáp: “Cháu chỉ hơi nhớ dì Thanh và Tuế Tuế thôi.”

Thẩm Vân Thư xoa đầu cậu nhóc: “Vậy cuối tuần này được không, cuối tuần này cô sẽ đưa cháu về thăm dì Thanh và Tuế Tuế, nếu cháu muốn, chúng ta có thể ngủ lại đó một đêm.”

Tiểu Tri Ngôn vui vẻ, cũng nói ra lời trong lòng: “Cô út, chúng ta có thể ở lại vài đêm không? Ở lại cho đến khi bà cố nhỏ đi rồi chúng ta hãy về nhà bà cố được không ạ?”

Thẩm Vân Thư nghe ra điều gì đó, giả vờ như lơ đãng hỏi: “Tiểu Tri Ngôn không thích bà cố nhỏ hả?”

Tiểu Tri Ngôn từ từ cụp mắt xuống, hàng mi dày che đi những suy nghĩ của cậu nhóc, nhóc lại nhìn Thẩm Vân Thư, cẩn thận hỏi: “Cô út, cháu có thể không thích bà cố nhỏ được không? Cháu sẽ không nói ra đâu, chỉ lén lút không thích trong lòng thôi.”

Tim Thẩm Vân Thư quặn lại, trước đây cô chỉ nghi ngờ, bây giờ mới dám chắc rằng bà cô kia có lẽ ở trước mặt mọi ngời cũng giả vờ là người tốt khi đối xử vói Tiểu Tri Ngôn, còn sau lưng thì không biết đã nói những lời không hay gì với nhóc.

Cô ôm cậu nhóc vào lòng, nghiêm túc nói: “Đương nhiên là được, cháu nói ra cũng không sao hết, có cô út ở đây, Tiểu Tri Ngôn đừng sợ gì cả, cháu phải biết rằng, cô út sẽ luôn đứng về phía cháu.”

Tiểu Tri Ngôn ôm lấy cánh tay Thẩm Vân Thư dụi dụi: “Vậy thì cháu sẽ không thích bà ấy nữa, dì Thanh đã nói, thích một người là một chuyện rất đặc biệt, cháu muốn giữ sự đặc biệt này lại cho người mà cháu yêu thích nhất thôi.”

Những lời nói như người lớn của cậu nhóc làm Thẩm Vân Thư bật cười: “Vậy Tiểu Tri Ngôn muốn giữ sự đặc biệt này cho ai?”

Tiểu Tri Ngôn không chịu nói bí mật của mình trước, cong mắt hỏi lại: “Thế còn cô út thì sao ạ?”

Thẩm Vân Thư vừa đẩy xe đi về phía trước, vừa ghé sát tai cậu nhóc thì thầm về những người mà cô muốn dành sự đặc biệt ấy cho họ.

Hai cô cháu vui vẻ chơi trò trao đổi bí mật, không hề để ý rằng có một người đàn ông đã bước xuống từ một chiếc xe đang đỗ ở phía bên kia đường, băng qua vạch sang đường và đi theo sau họ.

Mỗi lần nghe cô út nói ra một cái tên, Tiểu Tri Ngôn lại thấy vui hơn một chút, vì những người cô út nghĩ đến cũng giống với những người cậu nhóc nghĩ đến.

Cậu nhóc nghe đến cuối, ngước nhìn Thẩm Vân Thư: “Thế còn dượng út thì sao? Cô út không thích dượng út ạ?”

Cô út đã nhắc đến bà cố, cũng nhắc đến ông cậu bà mợ, nhưng lại không hề nhắc đến dượng út.

Thẩm Vân Thư khựng lại, một lúc lâu không nói được lời nào, nếu không phải Tiểu Tri Ngôn nhắc, cô còn không nhận ra rằng cô đã không hề nhắc đến anh, cô siết chặt tay lái, muốn đưa ra câu trả lời khẳng định cho Tiểu Tri Ngôn, nhưng đối diện với đôi mắt trong veo của cậu nhóc, lời nói mắc kẹt lại ở cổ họng, có những chuyện có thể nói ra dễ dàng, nhưng có những chuyện thì không, một khi nói ra, dường như ngay cả đường lui cuối cùng cũng không còn nữa.

Tiểu Tri Ngôn thấy cô út mãi không nói gì, bẻ bẻ ngón tay nhỏ, kể cho cô út nghe cảm nhận của mình: “Cháu thấy cô út rất thích dượng út mà, cô út đối xử với dượng út rất tốt, mỗi tối nói chuyện điện thoại thật lâu với dượng út, còn đan áo len đẹp cho dượng út, nụ cười của cô út dành cho dượng út cũng thật ngọt ngào, cô út còn ngủ cùng dượng út để sinh em bé nữa mà.”

Mặt Thẩm Vân Thư hơi đỏ lên: “Đó là vì cô út và dượng ấy đã kết hôn rồi, dượng ấy đối xử với cô út rất tốt, đối với Tiểu Tri Ngôn cũng rất tốt, cả gia đình dượng ấy đều đối xử tốt với cô út và Tiểu Tri Ngôn, nên cô út phải đối tốt với dượng ấy gấp đôi mới được.”

Tiểu Tri Ngôn có chút khó hiểu, cũng có chút lo lắng: “Nếu không kết hôn, dượng út sẽ không đối xử tốt với cô út nữa sao?”

Thẩm Vân Thư véo má cậu nhóc, cố ý trêu chọc: “Đừng lo, nếu cô không kết hôn với dượng ấy, thì cô sẽ kết hôn với người khác, cháu sẽ có một dượng khác đối xử tốt với cô.”

Tiểu Tri Ngôn chớp mắt, dường như đã hiểu ra điều gì đó: “Cháu biết rồi! Cô út chỉ có một, còn dượng út thì có thể có rất nhiều người, dượng út này không tốt, chúng ta sẽ đổi dượng khác, dượng út tiếp theo sẽ tốt hơn.”

Thẩm Vân Thư ngây người, rồi lại bật cười: “Tiểu Tri Ngôn của chúng ta thật thông minh.”

Tiểu Tri Ngôn cũng khúc khích cười, cậu nhóc cũng cảm thấy mình rất thông minh.

Phùng Viễn Sơn đang đi phía sau từ từ dừng lại, khuôn mặt bị gió bắc thổi đến lạnh buốt.

Anh nhếch mép, hai cô cháu này thật đúng là giống nhau, đều là đồ không có trái tim.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »