Tương Khắc

Lượt đọc: 15513 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

Lục Thu Minh là người nghĩ gì làm nấy, anh ta sắp xếp lại suy nghĩ của mình, đạp xe đạp đi tìm Thẩm Vân Thư một chuyến.

Thẩm Vân Thư nghe xong đương nhiên rất hứng thú, cô học chuyên ngành dệt may ở trường trung cấp, sau khi anh trai cô xảy ra chuyện, cô bỏ học giữa chừng, trực tiếp vào nhà máy cơ khí nhận vị trí của anh trai mình, nhưng cô vẫn luôn không từ bỏ việc may quần áo, ban đầu nhận việc của anh Thu Minh, một là để kiếm sống, hai cũng là bởi vì trong lòng yêu thích.

Nếu trước khi cô kết hôn, anh Thu Minh nói chuyện này với cô, cô sẽ không do dự lâu như vậy, sau khi kết hôn, những việc cần phải cân nhắc cũng nhiều hơn.

Đầu tiên phải cân nhắc thái độ của anh, mặc dù cô chưa nói chuyện này với anh, nhưng không hiểu sao, cô luôn cảm thấy anh sẽ không đồng ý, vì cô có thể lờ mờ cảm nhận được anh hình như có chút đề phòng và địch ý vô cớ với anh Thu Minh.

Phương Thanh Huỳnh nghe xong lời Thẩm Vân Thư, cười ngả nghiêng: “Cậu ấy đương nhiên sẽ đề phòng Lục Thu Minh, cậu ấy sẽ đề phòng mọi người đàn ông gần gũi với em, em có tin không, nếu có thể, cậu ấy còn muốn nuôi em ở nhà, không cho em ra ngoài tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào nữa kìa.”

Thẩm Vân Thư sững sờ một chút, rồi lại lắc đầu: “Anh ấy không phải là người như vậy.”

Tính cách của người đó lạnh nhạt, chỉ ở trong… chăn mới có chút ấm áp, cô cảm thấy hiếm khi có gì khiến anh để tâm, anh chắc cũng không phải là người dễ dàng ghen tuông lung tung.

Phương Thanh Huỳnh nhéo má cô: “Em ấy nha, em vẫn chưa đủ hiểu lòng dạ đàn ông đâu, là đàn ông thì sẽ để ý người đàn ông xuất hiện bên cạnh người phụ nữ của mình, huống hồ em lại còn có một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, dù sao thì nếu chị là chồng em, dù là một con ruồi đực bay bên cạnh em, chị cũng sẽ vỗ một cái cho nó chết.”

Thẩm Vân Thư giả vờ giận dỗi: “Hay là bây giờ em đi bắt một con ruồi cho chị vỗ nhé?”

Phương Thanh Huỳnh cười không ngừng, mãi mới ngừng cười, lấy lại thái độ nghiêm túc, hỏi: “Nếu cậu ấy không đồng ý, em vẫn làm chứ?”

Thẩm Vân Thư do dự một lúc, rồi lại gật đầu.

Cô đã suy nghĩ lâu như vậy, trong lòng thực ra đã sớm quyết định rồi, dù anh có đồng ý hay không, cuối cùng cô vẫn sẽ làm.

Hiệu quả của nhà máy nhìn thấy ngày càng đi xuống, cô không biết khi nào mình sẽ bị thông báo thất nghiệp, cô phải sớm nghĩ cho mình một con đường lui, anh Thu Minh đến tìm cô vào lúc này, cô nhất định phải nắm bắt cơ hội.

Cô chỉ là không biết phải nói với anh thế nào, cô không muốn họ vừa mới kết hôn đã xảy ra tranh cãi, đặc biệt là bây giờ anh lại không có ở đây, nói chuyện qua điện thoại càng dễ xảy ra hiểu lầm.

Phương Thanh Huỳnh nhìn cô như vậy, vỗ một cái vào đùi cô: “Vậy em còn do dự gì nữa, cứ nói thẳng với cậu ấy đi, cậu ấy không đồng ý thì em cứ hết sức làm nũng, chị cá với em, chỉ vì cái hôm em bê đĩa mà cậu ấy không nỡ để em cúi người, việc em muốn làm, cậu ấy sẽ không để em làm không thành công đâu.”

Thẩm Vân Thư cau mày lườm chị ấy, dạo này chị Thanh Huỳnh mỗi lần gặp cô đều lôi chuyện này ra nói, trêu chọc cô không ngừng nghỉ.

Phương Thanh Huỳnh lại cười, không phải chị ấy muốn trêu chọc, mà là chị ấy không nhịn được, ai nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ này của cô cũng sẽ muốn trêu một chút.

Trước khi chọc người ta tức giận, Phương Thanh Huỳnh lại nói: “Hay là thế này đi, các em còn thiếu bao nhiêu vốn, chị sẽ bù vào cho các em, coi như chị cũng góp cổ phần, chị sẽ làm bà chủ thứ ba, như vậy em cũng không cần lo lắng việc em và Lục Thu Minh làm việc cùng nhau sẽ gây ra những lời bàn tán không hay.”

Thẩm Vân Thư vui mừng nhìn Phương Thanh Huỳnh: “Thật sao?”

Cái mà chị Thanh Huỳnh nhắc đến cũng là một điểm mà cô sẽ lo lắng, một nam một nữ chỉ cần gần gũi nhau, dù hai người có trong sáng đến mấy, cũng dễ gây ra những lời đàm tiếu.

Phương Thanh Huỳnh gật đầu: “Lừa em làm gì, cái miệng nhỏ của Lục Thu Minh kia khéo nói, đến cả hòn đá cũng có thể bị cậu ấy dỗ cho mở miệng cười, không lo cậu ấy không kiếm được đơn hàng, còn em thì, tâm tính ổn định lại tỉ mỉ, tay nghề lại nhanh nhẹn, sẽ không để mất khách hàng, theo hai đứa làm ăn, tính ra chị vẫn là người có lợi hơn.”

Có sự tham gia của chị Thanh Huỳnh, Thẩm Vân Thư không còn gì phải do dự nữa, buổi tối đó, cô ngồi bên điện thoại đan áo len cho anh, mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía đồng hồ.

Mỗi ngày anh gọi điện về nhà khoảng mười giờ tối, hôm nay đã gần mười giờ rưỡi rồi mà chuông điện thoại vẫn chưa reo, cô có chút lo lắng, nơi anh ở mỗi ngày đều khác nhau, cũng không có điện thoại cố định, cô nghĩ có nên gửi tin nhắn qua máy nhắn tin cho anh không, nhưng lại sợ anh vẫn đang bận, sẽ làm phiền công việc chính của anh.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »