Triệu Hãn hạ lệnh: "Lần này dẹp loạn ở Quảng Nam, chia một nửa đất đai bỏ trống cho dân di cư. Từ Vân Nam, Quảng Tây, Quảng Đông, một đám dân di cư bất kể là dân tộc nào, biết tiếng Hán là được."
Tình hình ở Quảng Nam phải cải thiện dần dần, có thể sẽ mất hàng chục hay hàng trăm năm.
Về chiến sự ở Đông Bắc, mặc dù lúc này vẫn chưa có tin thắng lợi, nhưng Triệu Hãn không hề cảm thấy lo lắng, nơi đó đã sớm đến lúc thời cơ chín mùi.
…
Chiến hạm làm bằng gỗ sồi chế tạo suốt trăm năm, cuối cùng cũng chính thức xuống nước vào mùa thu.
Đợt chiến hạm đầu tiên có tổng cộng hai chiếc, tất cả đều là loại hình thuyền buồm. Một chiếc 650 tấn, một chiếc 500 tấn, bốn cánh buồm, phía trên còn treo thêm một cánh buồm vuông.
Thuyền buồm được căng buồm vuông đã bắt đầu xuất hiện tầm khoảng ba mươi năm trước, được gọi là “Forgate Galleons”. Về sau những chiến hạm cánh buồm vuông sau này cũng được gọi là “Forgate Galleons”, nhưng hai loại này không giống nhau.
Ngoài ra, tầng kiến trúc trên boong tàu lúc thiết kế cũng cố ý được giảm bớt, mũi tàu cũng thấp hơn so với mũi thuyền buồm.
Loại thay đổi này khiến cho thân thuyền cũng càng nhẹ hớn, hơn nữa trọng tâm thân thuyền cũng được hạ xuống. Chẳng những lúc đi càng linh hoạt, hỡn nữa bão táp cũng không dễ bị lật. Chỉ có điều nhìn từ bên ngoài thì không có thay đổi ghê gớm gì hơn so với thiết kế trước, giá trị thẩm mỹ của tàu bị giảm về hạng chót.
Châu u cũng từng tiến hành cải tiến theo loại này, thậm chí đã di chuyển cột buồm phía trước đến ngay phía trên mũi tà, như vậy để cột buồm được phân bố rải rác càng hợp lý mà lại càng hiệu quả hơn.
“Thuyền tốt!”
Quảng Hồng còn chưa lên thuyền, nhưng cũng không nhịn được mà phải khen ngợi mấy câu.
Quảng Hồng là con trai trưởng của Quảng Lộ, cha hắn lúc trước đảm nhiệm chức vụ Tả bố chánh sứ bên Quý Châu, hiện nay đã được điều về Nam Kinh đảm nhiệm chức vụ Hộ bộ Tả thị lang.
Bản thân Quảng Hồng cũng sớm đã làm quan ở triều đình Đại Đồng, giỏi thơ, âm luật, cưỡi ngựa, kiếm pháp… trong lịch sử đã từng chiêu binh đánh nhà Thanh, cuối cùng chết trận ở phía đông Quảng Châu.
Sau khi Trương Đại và Lưu Tương Khánh lên chức, đương nhiên không thể nào tự mình đi ra nước ngoài, Quảng Hồng lần này được bổ nhiệm là sứ giả đàm phán, đưa theo tù binh Hà Lan đến Batavia.
“Hai chiếc thuyền này là do kĩ sư người Hà Lan và người Hán cùng nhau chế tạo.” Hồng Húc cười giới thiệu: “Hai bang suýt đánh nhau, kĩ sư người Hán muốn dùng buồm cứng, sau đó Bệ hạ lại quyết định dùng cánh buồm mềm. Kỹ sư người Hán muốn đóng thêm một thanh gỗ ở đáy thuyền, nhưng kĩ sư người Hán lại không biết đến thứ này, sau khi ầm ĩ đến tai Bệ hạ, lần này là người Hán thắng.”
Chiếc cọc gỗ đóng vào đáy thuyền chính là xương rồng dùng để giảm dao động, dựa vào tác dụng lực nước của con tàu khi nó khởi động, sau đó sinh ra momen ổn định để giảm bớt sự lắc lư của con tàu, khi gặp bão có thể phát huy tác dụng thần kỳ, đồng thời cũng có thể để cho thuyền vững chắc hơn trong thời gian di chuyển.
Loại giảm dao động ở chiến hạm của Trung Quốc này ít nhất đã có sớm hơn ở Châu u khoảng bảy trăm năm (tính trên khai quật hiện vật) từ đời Tống sau đó mãi đến triều nhà Thanh. Mà ở Châu u, mãi đến cuối thế kỉ 18 mới phát minh ra thứ này.
Hai chiếc chiến hạm mới của quân Đại Đồng, kết hợp ưu điểm của hai phía Đông Tây, cũng không phải cái gì cũng do kĩ sư Hà Lan quyết định.
Quảng Hồng dẫn người đi lên chiến hạm, đầu của tù binh Hà Lan toàn bộ đều được đựng trong hộp gỗ.
Hồng Húc vừa đi vừa giới thiệu: “Chiếc thuyền lúc trước tịch thu được của Tây Ban Nha được mệnh danh là “số Đại Đồng”, bây giờ đổi tên thành “số Đài Loan”. Chiếc chiến hạm này lớn nhất, tên là “số Quảng Châu.” Chiến hạm nhỏ hơn bên cạnh được gọi là “số Quảng Châu”. Trên chiến hạm số Quảng Châu có hơn bốn mươi cửa pháo lớn nhỏ, một cửa hớn nhất có thể chứa hơn sáu ngàn cân pháo.”
Quảng Hồng nghe vậy cực kì hưng phấn: “Dựa vào chiếc chiến hạm khổng lồ nà, có thể chinh chiến khắp thế giới.”
Quảng Hồng là người Nam Hải, Quảng Đông, từ nhỏ đã thường nhìn thấy thuyền. Hôm nay ngồi lên chiếc số Quảng Châu hơn 650 tấn, đột nhiên không muốn làm quan văn nữa, muốn chuyển thành Đại tướng của hải quân để ngang dọc đại dương.
Hạm đội hải quân, từ cảng Thái Thương bắt đầu lên đường.
Phía trước có mấy con thuyền nhỏ, dùng để dẫn đường cho chiến hạm của hải quân tránh bãi đá ngầm trên đường, từ Trường Giang thuận lợi tiến vào vùng biển.
Điều hướng viên cầm la bàn hàng hải trong tay, thứ đồ chơi này có thể sử dụng cùng với “Hải đạo kim kinh.”
“Hải đạo kim kinh” tập hợp vô số tâm huyết của những nhà hàng hải Trung Quốc, từ thời nhà Tống đã bắt đầu tích lũy. Lúc bắt đầu bọn họ chỉ ghi chép ở vùng biển kế cận Trung Quốc, mãi đến thời Trịnh Hòa thì bắt đầu ghi chép cả khu vực Ấn Độ Dương.
Mặc dù phần lớn tài liệu hàng hải của Trịnh Hòa đều bị đánh rơi ở trên biển, nhưng “Hải đạo kim kinh” lại được lưu truyền. "Đi thuyền từ xưởng đóng tàu châu báu, ra khỏi quan ải Long Giang, ra khỏi quốc gia đến nước ngoài", xuất bản vào thời Vạn Lịch, là một bộ sách ghi chép về các chuyến đi về phía Tây của Trịnh Hòa.