Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1434
Kho lương (2)

❊ ❊ ❊

Liễu Truyền Tông, Lạc Phương và Ngụy Cán khá kém may mắn. Lúc rút thăm, ba người họ rút phải bốn huyện Linh Bảo, Văn Hương, Thiểm Châu, Thằng Trì. Những địa phương này toàn nằm ở vùng rìa của Hà Nam, cách địa giới Sơn Tây một con sông Hoàng Hà.

Bọn họ quanh quẩn ở Thằng Trì hơn nửa tháng, ngoại trừ nạn hạn hán nghiêm trọng ra thì hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường.

Do vậy, họ tiếp tục đi về phía tây, tới địa giới của Thiểm Châu, nơi này mấy trăm năm sau chính là thành phố Tam Môn Hiệp.

"Ồ, đằng kia có một hòa thượng Tây.” Ngụy Cán chỉ đằng trước, nói.

Trên đồng hoang, Nam Hoài Nhân đang tràn đầy phấn khởi xem một ông cụ viếng mồ mả tổ tông.

Tế bái tổ tông rất bình thường, Nam Hoài Nhân cũng đã thấy nhiều rồi nhưng lần này lại theo một lối riêng, hoàn toàn lật đổ khái niệm về tế tổ của người Trung Quốc mà hắn biết.

Ông kia đốt tiền giấy xong, bày đồ cùng trước mộ, sau đó cầm một cây gậy gỗ trong tay, đi vòng quanh ngôi mộ, vừa đi vừa đánh: “Tiền đã đốt rồi, thịt đã cúng rồi, làm tổ tông thì phải có đức hạnh của tổ tông. Chắt của ngươi là độc đinh của nhà họ Lý chúng ta, ngươi không được phép cứ quấn lấy không chịu thả như vậy. Nếu còn dám đến nữa, ta sẽ đánh chết ngươi.

Ta đánh không chết ngươi thì ta mời hòa thượng đạo sĩ niệm kinh làm phép, rủa ngươi hồn phi phách tán, không thể đầu thai!"

Vừa đánh vừa đe dọa tổ tông một phen xong, ông cụ lại chỉ cây gậy vào nấm mộ bên cạnh, quát: “Không cho phép các ngươi đến, cháu ta đi thi năm nào cũng được hạng nhất, nhà họ Lý phải dựa vào hắn để rạng rỡ tổ tông. Ai dám động vào cháu ta, bất kể ngươi là cô hồn dã quỷ nào, ta sẽ quật hết mộ của các ngươi lên!”

Sau đó suốt nửa tiếng đồng hồ, ông cụ liên tục chửi rủa trong nghĩa địa, nếu nơi này thực sự có hồn ma, e là đều đã bị ông ta mắng bỏ đi trốn hết.

Nam Hoài Nhân như có điều suy nghĩ, tự nhủ: "Người Trung Quốc tế tổ giống như bọn họ lễ thần, không phải là vì tín ngưỡng mà là xuất phát từ lợi ích thực tế. Cầu thần bái Phật linh nghiệm thì mới lễ tạ thần. Tế bái tổ tiên cũng là mong tổ tiên phù hộ. Nếu như tổ tiên không phù hộ, trái lại còn làm thế hệ con cháu bị thương, vậy thì sự tôn kính của bọn họ dành cho tổ tiên cũng biến mất,

Ba tuần sát viên chống tham nhũng đeo túi hành lí đi ngang qua nghĩa địa cũng hào hứng đứng lại hóng chuyện.

Ông cụ mắng khô cả họng xong, cuối cùng cũng dừng lại. Lúc rời đi còn nhặt miếng thịt lợn cúng tổ tiên lên,

Cẩn thận cho vào trong giỏ xách. Tổ tông đã ăn rồi, thứ tổ tông ăn chính là tinh khí của thịt heo, phần thịt còn lại đương nhiên phải cầm về nhà cho người sống ăn.

Liễu Truyền Tông đột nhiên mở miệng nói: "Thưa cụ, nơi này hạn hán thật kinh khủng, cây trên núi cũng khô xác lá.”

Ông cụ đáp: “Chứ còn gì? Triệu hoàng đế đăng cơ, hai năm đầu cũng hạn hán chết người giống như thời Đại Minh. Sau đó thì được bốn, năm năm tốt đẹp, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, mọi người bảo là nhờ phẩm đức của Triệu hoàng đế. Năm nay thật lạ, Triệu hoàng đế cũng chẳng có tác dụng gì. Mùa đông năm ngoái chẳng mưa tuyết được mấy lần, sau tết chỉ mưa được hai trận, giếng trong thôn sắp cạn trơ.”

"Thế chẳng phải là mất mùa sao?” Liễu Truyền Tông nói.

Ông cụ cười nói: "Cũng còn tạm, mấy năm trước bội thu, Triệu hoàng đế tốt lắm, chỉ phải nộp một nửa số lương thực cho quan phủ, nhà nào cũng có lương thực còn dư. Cho dù năm nay mất mùa thì sang năm cũng không lo chết đói.

Có điều nước ăn thì phiền phức, hộ nào cũng phải cử người ra giếng đứng canh, múc được thùng nào là lập tức gánh đi.

Ông cụ nói xong xách rổ đi về, trong khe núi gần đó có một thôn xóm.

Liễu Truyền Tông đi tới trước mặt Nam Hoài Nhân, chắp tay nói: "Chúc người anh em mạnh khỏe.”

Nam Hoài Nhân chắp tay đáp lễ: "Xin chào, ta là Nam Hoài Nhân, đến từ Netherlands Châu u (Brussels Bỉ)."

Ngụy Cán cười nói: "Ngài nói tiếng Quan Thoại rất chuẩn."

Nam Hoài Nhân nói: "Ta từng tới Nam Kinh, còn suýt yết kiến hoàng đế. Mấy năm qua, tôi đi du lịch ở Quảng Đông, Giang Tây, Kim Lăng, Giang Tô, Liêu Ninh, Hà Bắc, Sơn Tây, Thiểm Tây, lần này là đi từ Thiểm Tây tới Hà Nam."

"Ngươi giỏi đi thật, ngươi đi truyền giáo ở các tỉnh phải không?” Lạc Phương cảnh cáo, "Bệ hạ có lệnh, chỉ được truyền giáo ở giáo đường, bên ngoài giáo đường, truyền giáo là phạm pháp."

Nam Hoài Nhân nói: "Ta không truyền giáo, ta chỉ đi du lịch Trung Quốc thôi, ta có dự định viết một quyển sách về Trung Quốc.”

Mấy người vừa nói chuyện phiếm, vừa đi theo ông cụ, dự định tới ngôi làng trước mặt qua đêm.

Vừa tới cửa thôn đã nghe thấy tiềng ồn ào.

Liễu Truyền Tông lại đó nghe ngóng, thì ra là thương nhân bán lương thực trong huyện tới nông thôn mua lương thực với giá cao.

"Thật bất thường." Ngụy Cán nói thầm.

Lạc Phương cười lạnh: "Đương nhiên là bất thường rồi. Chỉ mới nghe nói thu mua lương thực vào năm được mùa, bán lương thực vào năm mất mùa, chưa từng thấy thương nhân buôn lương thực nào lại đi thu mua lương thực với giá cao vào năm mất mùa.”

Liễu Truyền Tông nói: "Lại đó xem thử đi.”

Ba người tới chỗ ồn ào, nghe thấy thôn trưởng nói: "Có phải các vị hồ đồ rồi không? Năm nay không thu hoạch được mấy hạt lương thực, nhà nào cũng phải ăn dè, lấy đâu ra lương thực bán cho các ngươi? Mau đi đi, đừng có tới đùa bọn ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »