Trên mặt Ngô Lương Phụ là nụ cười lấy lòng, cuối cùng cùng đi đến gần xung quanh, sau đó đập hòn đá về phía lão thái giám.
“A!”
Đáng tiếc sức lực của Ngô Lương Phụ không đủ, cũng không biết nên đập vào vị trí nào là hợp lý. Một đập đập trên ót của đối phương, mặc dù đủ dể làm cho lão thái giám bể đầu chảy máu, nhưng lão thái giám chẳng những không chết, thậm chí còn không ngất, chỉ che trán kêu la thảm thiết.
“Có rắn!”
Ngô Lương Phụ vừa hô to, vừa đập xuống một lần nữa.
Lúc này đã hoàn toàn đập cho lão thái giám mờ mịt, nhưng lão ta vẫn cứ không ngất, kêu la thảm thiết không thôi.
“Đúng là một con rắn lớn. Dương công công mau tránh ra đi!” Ngô Lương Phụ tiếp tục hô to, hai tay điên cuồng đập hòn đá xuống.
Cuối cùng, lão thái giám cũng không kêu nữa, đầu đầy máu nằm bất tỉnh trong bụi rậm.
Đại Ngọc Nhi đưa theo Thuận Trị tới, đứng từ xa hỏi: “Là rắn gì đó? Có bị rắn cắn không?”
Ngô Lương Phụ trả lời: “Thái hậu mau quay về, là một con rắn độc, đã bị đánh chết rồi. Có điều Dương công công bị dọa sợ, ngã vào trong đống cứt, bây giờ đang lấy lá cây để lau mông.”
Đại Ngọc Nhi nghe thấy thế là buồn nôn, kéo con trai xoay người rời đi.
Ngô Lương Phụ lau sạch máu dính trên tay, sau đó lại rút đai lưng của lão thái giám ra, chậm rãi đi về phía Đại Ngọc Nhi và Thuận Trị.
Đại Ngọc Nhi ngồi quay lưng về phía hắn, hỏi: “Vẫn chưa chuẩn bị xong sao?”
Ngô Lương Phụ nói: “Khởi bẩm Thái hậu, Dương công công dính cứt nhiều quá, sợ là phải tắm mới có thể sạch hẳn được.”
“Đừng nói.” Đại Ngọc Nhi
Thuận Trị lại không cảm thấy có vấn đề gì, quay lại nói: “Lương Phụ, chúng ta… Sao trên người ngươi lại có máu?”
Ngô Lương Phụ trả lời: “Máu rắn, nô tài muốn lột da rắn nướng ăn.”
Đại Ngọc Nhi cảm thấy không đúng lắm, giết rắn sao bắn ra nhiều máu vậy?
Đại Ngọc Nhi nghiêng đâu quay lại, liếc thấy Ngô Lương Phụ lấy đai lưng sau ra, sau đó chợt xiết chặt cổ nàng.
Chẳng nhưng xiết chặt, còn quấn thêm một vòng.
Đại Ngọc Nhi theo bản năng muốn xé ra, nhưng càng siết lại càng chặt, nàng nghẹt thở, hoảng sợ nói: “Mau… mau buông ra, đừng… Đừng giết ta…ta.”
“Ngươi làm gì vậy?”
Thuận Trị bị dọa sợ, đầu tiên còn không phản ứng kịp, sửng sốt hơn mười giây mới rống to: “Mau thả mẫu hậu của ta ra.”
Ngô Lương Phụ vẫn không bị lay động, dùng sức lực toàn thân muốn giết Đại Ngọc Nhi càng nhanh càng tốt.
Thuận Trị cuối cùng cũng đứng lên, muốn cứu tính mạng của mẹ. Nhưng hắn mới mười hai tuổi, xương cốt cơ thể lại yếu, mà Ngô Lương Phụ đã mười lăm tuổi, căn bản không phải đối thủ của hắn.
Giằng co hồi lâu, cuối cùng Đại Ngọc Nhi cũng tắt thở.
Thuận Trị vẫn đang muốn giằng ra, bị Ngô Lương Phụ đạp cho một cước lộn mèo.
“Bệ hạ, không nên trách ta.” Ngô Lương Phụ cầm theo đai lưng, từng bước từng bước đến gần: “Nô tài biết bệ hạ là người tốt, mấy năm nay cũng chỉ có bệ hạ đối xử với ta tốt nhất. Hôm nay ở đây mời bệ hạ đối tốt với ta thêm một lần nữa, dùng một cái mạng này của bệ hạ để nô tài đến triều đình Nam Kinh lập công đi.”
Thuận Trị giận dữ, đứng dậy nhào về phía Ngô Lương Phụ: “Tên cẩu nô tài này, đền mạng cho mẫu hậu ta.”
“Bộp!”
Ngô Lương Phụ thẳng tay đánh một bạt tai, đánh cho Thuận Trị nổ đom đóm mắt. Hắn cười lạnh nói: “Quả nhiên, bệ hạ có đối tốt với ta đi chăng nữa cũng chỉ coi ta là nô tài mà thôi. Bệ hạ ơi, có ai trời sinh lại là nô tài chứ? Ta cũng là hậu nhân của Tương Môn, nếu không có cha ngươi xuất binh, chưa biết chừng hôm nay ta còn ở trên đầu người đó.”
Thuận Trị ăn một bạt tai, cả người sợ hãi phát run, cuối cùng không có chút dũng khí nào, chỉ có thể hèn mọn cầu xin tha thứ: “Nể tình tinh cảm nhiều năm của chúng ta, ngươi bỏ qua cho ta đi, chúng ta vẫn mãi là bạn tốt.”
Ngô Lương Phụ cười to: “Là bạn bè thái giám sao?”
Trong lịch sử, Ngô Lương Phụ cũng là danh nhân, nhưng là chế độ thái giám của Mãn Thanh đã thay đổi cả con người hắn.
Hắn vẫn luôn ẩn núp dưới sự che chở của Thuận Trị, lúc này đột nhiên lại nhô ra sự can thiệp của triều đinh. Dưới sự bênh vực của Thuận Trị, Đại Ngọc Nhi cũng không có biện pháp làm khó dễ hắn. Mãi đến sau khi Thuận Trị chết, Đại Ngọc Nhi mới hạ lệnh hỏi tội Ngô Lương Phụ.
Nếu như Thuận Trị không chết sớm như vậy, đầu nhà Thanh rất có thể sẽ xuất hiện sự lộng quyền của Đại thái giám.
Đối mặt với sự cầu xin tha thứ của Tiểu Hoàng đế, Ngô Lương Phụ lại cực kì hưng phấn, cuối cùng hắn cũng cảm nhận được thú vui làm người mà không phải là một con chó bị quát tới quát lui.
“Chết đi!”
Đai lưng quấn trên cổ của Thuận Trị, gân xanh trên trán Ngô Lương Phụ lộ rõ, hắn vừa dùng lực vừa thưởng thức biểu tình kinh hoàng của Thuận Trị trước khi chết.
Liên tiếp giết chết ba người, cái thân thái giám này của hắn cũng mất sức, nằm trên đất thở hổn hển.
Hắn lôi chiếc bánh lấy được từ trong ngực lão thái giám ra, ngồi bên cạnh thi thể ăn như hổ đói. Bởi vì không đem theo đao, nên cũng không có cách nào lấy được đầu thi thể xuống, chỉ có thể giấu ba cỗ thi thể trong bụi rậm, sau đó lại tháo ngọc bội bên hông của Thuận Trị xuống để làm tín vật.
Ngô Lương Phụ hưng phấn đến mức hai tay phát run, chạy nhanh về hướng Hetu Ala.
Nửa đường hắn nhìn thấy một nhánh quân đội ở phía xa xa, nhưng đó là quân của Suohun và Erke Daiqing, hơn 3.000 người đang chạy trốn về phía núi Trường Bạch.
Ngô Lương Phụ bị dọa sợ không nhẹ, vội vàng trốn trong núi.
Sau đó, ngày nghỉ đêm đi, cuối cùng cũng vác được cái bụng đói đến Hetu Ala. Hắn đứng dưới thành hô to: “Ta giết Hoàng đế Thát Tử và Thái hậu, mau cùng ta đi di chuyển thi thể.”