Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1448
Hoàng Đế tức giận (3)

❊ ❊ ❊

Trên khắp cả Tây An phủ thành chỉ có mỗi mấy nhà diêm điếm, Lý Hộc chiếm một nhà trong đó, mỗi tháng đều có thể nằm nhà kiếm tiền. Hơn nữa với việc dân cư Thiểm Tây ngày càng tăng cao, cư dân trong tỉnh thành cũng càng ngày càng nhiều, lợi nhuận từ diêm điếm của Lý Hộc nhất định cũng sẽ liên tục gia tăng.

Tính thêm cả điền sản, bổng lộc, tước lộc và lợi nhuận từ diêm điếm, mỗi năm Lý Hộc Xung thu được khoảng 1200 lượng. Ngoài ra, mùa đông ở phương Bắc có được trợ cấp than lửa, hai mùa xuân thu bình thường đều sẽ được phát toàn bộ quần áo, cơm ăn ở nha thự bình thường cũng là miễn phí. Nếu sau này dân cứ còn tiếp tục tăng cao, thu nhập mỗi năm tăng lên gấp mấy lần cũng chỉ là chuyện bình thường.

Hơn nữa hắn lại còn trẻ tuổi, mặc dù vì bị thương tật nên phải xuống làm quan viên tuần kiểm nhưng vẫn có thể tiếp tục thăng chức như trước, khi về hưu có thể còn đã lên tới chức tam phẩm.

Người như vậy, cho dù có lén nuôi mười tiểu lão bà thì vẫn hoàn toàn có thể nuôi được. Chỉ cần không cưỡng ép dân nữ, không khiến người dân oán trách, ai con mẹ nó sẽ đi điều tra hắn?

“Có phải do ta nạp thêm vài phi tử nên trên dưới nhóm huân thần cũng bắt đầu hưởng thụ theo?” Triệu Hãn đột ngột hỏi một câu.

Từ Dĩnh cũng trả lời: “Hậu phi của bệ hạ vẫn chưa nhiều bằng tiểu thiếp của võ tướng.”

Từ Dĩnh có ý ám chỉ, Triệu Hãn cũng không hỏi là ai. Loại chuyện này không tiện tiến hành điều tra, thậm chí nếu thật sự tra thì bất kể là quan viên hay dân chúng cũng sẽ cảm thấy Hoàng đế gây khó dễ với công thần.

Vẫn là câu nói đó, chỉ cần không cưỡng ép dân nữ, chỉ cần là chuyện ngươi muốn ta chịu thì việc quan viên văn võ nạp thiếp cũng vẫn luôn là chuyện không cần cử quan truy xét.

Bởi vì cho dù có tra xét, Triệu Hãn cũng không biết nên xử lý thế nào, nếu bước quá lớn thì còn có thể đạp bể trứng.

Người ta vẫn thương nói hậu cung ba ngàn giai lệ, bây giờ trong Tử Cấm thành của Triệu Hãn, nữ quan và cung nữ đã tăng lên, số lượng đã sắp tăng đến

3500 người. Chẳng hạn như Ti lễ giam Kinh Hán, dù chỉ tuyển một lần duy nhất đã gần trăm người, đây là kết quả của việc gia công công việc đúc và khắc, nếu không cho Ti lễ giám Kinh hán có nhiều người hơn thì nữ quan và cung nữ bên trong cũng chỉ giống như công nhân viên chức của quốc xí công.

Đến nay, tần phi của Triệu Hãn còn chưa đủ mười người.

Triệu Hãn cảm thấy bản thân quả thật thích hưởng thụ hơn, nhưng hắn luôn luôn cố gắng khắc chế, hơn nữa vẫn lấy dân sinh làm trọng. Cho dù để cho hắn làm chức vị của Lý Hộc là dù có ham hưởng lạc thế nào cũng tuyệt đối sẽ không buôn lậu đồ sắt với bên ngoài.

Chuyện lần này đã khiến Triệu Hãn cảm thấy rất mỏi mệt.

Một hai võ tướng ham ô hủ hóa, hắn còn có thể chấp nhận. Tuần kiểm binh Thiểm Tây, một phần năm bọn họ đều có dính dán đến vụ lần này,

Đây mới chính là chỗ khiến Triệu Hãn vừa giận vừa buồn.

“Giải tán đi.” Triệu Hãn đặt cần câu xuống.

Từ Dĩnh khom người cáo lui.

Lập tức trở về Khôn Ninh cung, Triệu Hãn không nói không rằng, Phí Như Lan chỉ lặng lẽ đón hắn vào.

“Ta nằm một lát.” Triệu Hãn nói.

Phí Như Lan gọi thị nữ tới, cùng quạt bay muỗi, sau đó buông màn xuống.

Triệu Hãn nói: “Ngươi cũng nằm xuống đây đi, ta ôm ngủ một lát.”

Phí Như Lan cởi bỏ ngoại sam rồi nằm xuống, khuyên nhủ: “Bệ hạ quá mệt mỏi, nên nghỉ ngơi một trận thôi.”

“Ừm.” Triệu Hãn lên tiếng.

Cảnh tượng thật giống như một buổi ngủ trưa, hai vợ chồng ôm nhau nằm cạnh, cùng chợp mắt vượt qua buổi chiều im lặng ấy.

Vụ án Thiểm Tây quá lớn, liên quan đến buôn lậu đồ sắt và lương thực, văn võ trong triều không ai dám ra mặt cầu tình.”

Án kiện vẫn đang được điều tra, người liên lụy liên tục tăng cao, phiên thẩm án có thể kéo dài tới một năm rưỡi.

Thủ phạm chính là Lý Hộc đã mất tích, trốn ở góc nào đó thần không biết quỷ không hay trong Tần Lĩnh rậm rạp. Điều động nhân lực vật lực để điều tra trong một hai tháng thì còn được, chứ thời gian cứ kéo dài mãi là không thể. Nếu hai ba tháng vẫn chưa tìm thấy người thì chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào hải bộ văn thư, nói không chừng ngày nào đó có dân chúng có thể cung cấp manh mối.

Ở nơi nào đó trong rừng sâu Tần Lĩnh, Lý Hộc trở lại làm nông dân. Hắn mang theo một ít muối ăn và lương thực, lại kiếm thêm rau dại, quả dại, hắn dùng một tay để cầm con dao vắt ở eo đào một cái hố, sau đó cố gắng gieo hạt xuống dưới.

Chỉ có đứa trẻ là khiến hắn lo lắng nhất, đại mỹ nhân thiếu mẫu nhũ, hơn nữa dinh dưỡng lại không đủ, lỡ như sinh bệnh thì cũng chẳng có đại phụ khoa nhi.

Hắn cảm thấy trước mắt cứ trốn mấy tháng, vào mùa xuân năm sau sẽ xuống núi, kiếm một cây cuốc, lại kiếm thêm một ít hạt giống khoai lang và ngô. Trồng trọt giữa núi sâu khoảng ba hai năm, hắn sẽ quay về huyện Trường An theo đường cũ, đến Sơn Đồng hoặc ngồi thuyền sang Lưu Cầu hoặc Lữ Tống.

Sau khi ra nước ngoài thì sẽ lại có thể bắt đầu mọi chuyện lại từ đầu!

Đại mỹ nhân vẫn luôn sống an nhàn sung sướng, giờ phút này đang bồng con trên lưng, nghe lệnh của Lý Hộc để gieo hạt.

“Ngươi gieo sai rồi, chỉ có một tấc mà gieo vậy là nhiều lắm.” Thế mà Lý Hộc vẫn còn nhớ rõ cách trồng thế nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »