Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1427
Uy lực của mệnh vua (1)

❊ ❊ ❊

“Thần Mao Phan, bái kiến bệ hạ!” Mao Phan chắp tay cúi đầu, cực kì phấn khích. Hắn không ngờ bản thân chỉ vì thỉnh cầu cấm tục bó chân, mà thu hoạch được lần triệu kiến này.

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi là người Chiết Giang?”

Mao Phan trả lời: “Khởi bẩm bệ hạ, thần là người huyện Gia Thiện phủ Gia Hưng, tốt nghiệp ở đại học Hàng Châu, xếp hạng thứ mười sáu trong Kim Khoa hạng.”

Triệu Hãn nhất thời mỉm cười, hắn thích những người có học được bồi dưỡng theo chế độ giáo dục mới: “Ở Gia Thiện, có rất nhiều những cô gái bị bó chân?”

Mao Phan cẩn thận trả lời: “Huyện Gia Thiện nằm ở giữa phủ Gia Hưng và phủ Tùng Giang. Huyện Gia Thiện tọa lạc cạnh sông Vận, sau khi Thượng Hải xây cảng xong, vô số những hàng hóa từ Chiết Bắc đều phải đi qua Gia Thiện mới có thể đến Thượng Hải, vì vậy buôn bán ở đây bỗng nhiên trở nên phồn vinh. Nhờ vào kinh doanh mà trăm họ đột nhiên trở nên giàu có, những phú thương kia,

Bèn đưa con gái đi bó chân, mời gia sư đến nhà để dạy những thủ tục của giới thượng lưu.”

Đúng là, tiền nhiều đến điên luôn.

Mao Phan tiếp tục nói: “Cũng không biết ở đâu truyền ra, bó chân sẽ càng bó càng chặt. Những thương nhân giàu có đột ngột này cực kì sĩ diện hão, cho là chân con gái bó càng nhỏ càng chính tông, lập tức rối rít tìm người đến bó chân. Thậm chí trong huyện còn xuất hiện cả những người phụ nữ hành nghề bó chân, phú hộ lập tức đưa con gái mình đến cùng một số tiền lớn. Thần từng tận mắt thấy được, một cô bé chân bị bó đến mức xương cốt hoàn toàn biến dạng, hai chân sưng đỏ chảy mủ. Vậy mà người cha lại còn có thể đi khoe rằng nhà này dạy con gia giáo, môn đệ phong nhã.”

“Cực kì ghê tởm.” Triệu Hãn cả giận nói.

Mao Phan nói: “Bó chân được coi là chuyện tao nhã, người có bàn chân hoa sen nhỏ được người người yêu thích, nhưng bó đến mức ảnh hưởng xương cốt, đâu chỉ có giết hại phong cảnh, mà còn khiến người ta càng thêm tức giận.”

Thời nhà Minh giữ lại phong tục bó chân, chia thành hai phái Bắc Nam.

Phía Bắc bó chân, ngay cả ngón chân cũng không cần cong, chỉ cần quấn nhỏ hết sức là được. Nhưng phía Nam bó chân, cần phải chụp cả bốn ngón chân lại, nhìn thì có vẻ hơi quái dị, nhưng sẽ không gây tổn hại đến cơ thể.

Phong tục bó chân, chính là bắt đầu từ cuối nhà Minh, sau đó được truyền bá trong phạm vi rộng rãi ở thời nhà Thanh.

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi cảm thấy nên lấy lý do gì để cấm những cô gái quấn chân?”

Mao Phiên nói: “Đau lòng ý trời.”

Triệu Hãn lắc đầu: “Ngươi không đọc “Kinh Hiếu” sao? Thân tóc thịt, được cha mẹ cho, không dám tổn hại, lấy hiếu làm đầu, hương quân!”

"Có thần.” Lý Hương Quân tiến lên.

Triệu Hãn nói: “Quấn chân dẫn đến phá hoại thân thể nữ tử, đều coi là người bất hiếu, không thể đọc sách, không thể làm quan, không thể gả cho quan lại! Trượng phu không được nhận giấy phép độc quyền buôn bán, một khi phát hiện, lập tức thu hồi!”

Triệu Hãn thích dùng ma pháp đánh bại ma pháp, dùng rất thuận tay "Trình Chu chi học", kinh điển nho gia cũng vậy.

"Kinh Hiếu" đều như vậy, đàn bà quấn chân đương nhiên được xem là không có hiếu, cho dù phụ mẫu cho phép cũng giống vậy.

Bây giờ, quấn chân còn hạn chế tại nhà có tiền, một khi không cho phép nữ tử quấn chân đọc sách, làm quan, gả cho quan, thậm chí không cho phép gả cho thương nhân có giấy phép độc quyền buôn bán, ngươi xem, những tên phụ thân khốn kiếp kia còn dám cho nữ nhi quấn chân không!

Hơn nữa, đã đeo danh bất hiếu, các nàng cũng rất khó gả đi.

Còn những nữ tử đã quấn chân đến tàn tật, rất xin lỗi, chỉ có thể hi sinh các nàng, cũng may số lượng lúc này cũng không nhiều.

. . .

Huyện Gia Thiện, phủ Gia Hưng, Hàng Châu.

Tri huyện Trần Nghiêu Hối triệu tập cuộc họp các quan viên. Thành phần tham dự cuộc họp gồm có huyện thừa, điển sử, trưởng khoa các khoa,

Quan viên hệ thống tư pháp.

Trần Nghiêu Hối cầm công văn do triều đình gửi xuống: “Bệ hạ ban bố “Lệnh cấm bó chân”, ta đã sai người chép thành mấy chục bản, các ngươi cầm đọc đi.”

Công văn được phát cho mọi người, trưởng khoa khoa thương Tăng Hội hỏi: “Trong “Lệnh cấm bó chân” có ghi rõ chỉ cấm việc bó chân ảnh hưởng tới xương cốt. Nhưng làm sao xác định có tổn thương hay không? Chẳng lẽ lại bảo các cô gái cởi giày ra cho xem?”

Huyện thừa Chúc Hoằng Cương cười bảo: “Dòng bốn trang ba trong công văn còn cấm việc đi giày gót sen! Triều đình đều đã viết rõ ràng rồi…

“Thì ra là vậy, Chúc Thừa thật tỉ mỉ.” Các quan viên lập tức nịnh bợ.

Bản thánh chỉ mà Triệu Hãn sai Lý Hương Quân soạn chỉ mới là bản nháp mà thôi, sau đó còn phải giao cho nội các và phòng chế sắc trau chuốt thêm. Nội các sẽ bổ sung các chi tiết, thậm chí triệu tập các quan viên lại bàn bạc, sau khi hoàn thành lại trình lên cho Triệu Hãn xem.

Ở thời điểm thực thi “Lệnh cấm bó chân”, có hai từ khóa quan trọng: Một là đạo hiếu, hai là giày gót sen.

“Đạo hiếu” là căn cứ lý luận đạo đức để cấm bó chân, còn “giày gót sen” là trọng tâm cụ thể xác thực việc cấm bó chân.

Không chỉ có nữ mới bó chân mà cả nam cũng bó chân, chẳng qua nam chỉ bó chân lại bằng vải. Bất kể là nam hay nữ, một nguyên nhân quan trọng của việc bó chân là để đẹp hơn, bởi vì mặt giày ở cổ đại mềm nên khi đi vào trông chân sẽ thô và bè.

Triều đình chỉ có thể cấm việc bó chân làm cơ thể bị thương, không thể nào cấm luôn cả chuyện bó chân bình thường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »