Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1451
Ba đường nở hoa (1)

❊ ❊ ❊

“Rầm rầm rầm rầm!”

Lô Tượng Thăng ngồi bên trong doanh trại, nghe tiếng pháo không ngừng vang lên ở phía Tây.

Lúc này, Tát Nhĩ Hử thành đã cao to chắc chắn hơn nhiều so với đời Đại Minh. Bởi vì Nỗ Nhĩ Cáp Xích đã cho xây dựng lại, cũng dời đô đến đây hơn một năm, sau đó được xây dựng theo quy củ của Hậu Kim đô thành.

“Tát Nhĩ Hử huyết chiến à.”

Lô Tượng Thăng nhớ tới loạt chiến sự nhiều năm trước, tuy hắn không tự mình trải qua nhưng đã nghe người ta nói vô số lần, bởi vì đó là khi thế cục băng phôi Liêu Đông bắt đầu.

“Lọc cọc lọc cọc!”

Tiếng vó ngựa từ xa đến gần, một gã mật thám chạy tới: “Sư trưởng, gặp được một ít thám báo của Thá Tử, chúng ta giết hai người, không bắt được người sống,

Cũng không gặp được viện quân của địch.”

“Tiếp tục nghe ngóng.” Lô Tượng Thăng dặn dò.

Nơi này là một lũy đàn phòng thành, chủ thành là Tát Nhĩ Hử thành nằm trên núi, ở hai bên sường Tát Nhĩ Hử đều có một tòa thành bảo vệ.

Mà cách không xa đó về phía Đông Bắc, ở chỗ giao giữa sông Hồn và sông Tô Tử còn có một tòa thành giới phiên. Trước khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích dời đô đến Tát Nhĩ Hử đã từng định đô tại giới phiên thành, tuy nơi đó không lớn bằng Tát Nhĩ Hử nhưng thế núi hiểm hóc hơn, nếu thả binh ở hai bên bờ sông thì dịch thủ khó công. Hơn nữa, ven bờ thành giới phiên đều có một tòa thành bảo vệ.

Ngoài ra còn có một tòa thành cổ lặc, từng là vương thành của Nữ Chân khi kiến châu.

Ba tòa thành ấy tạo thành thế chân vạc, lưng thành dựa vào núi sông tuy hiểm nhưng vững.

Muốn tiêu diệt Mãn Thanh thì phải phá toàn bộ thành trì ấy, mới có thể tiến đến tấn công Hách Đồ A Lạp. Mặc dù sức chiến đấu của quân Bát Kỳ đã cạn kiệt nhưng chỉ cần một lòng tử thủ mà nói, muốn chậm rãi tấn công thành trì cũng phải tốn hơn nửa năm.

Giờ phút này, Lô Tượng Thăng định dẫn quân đánh vào phía đông của vệ thành trên Tát Nhĩ Hử. Nhiệm vụ của hắn không phải là công thành mà chỉ là nhìn chằm chằm vào viện quân Thát Tử, Thát Tử ở giới phiên thành và cổ lặc thành đều có thể đánh tới bất cứ lúc nào.

Về phần Hồ Định Quý thì đã dẫn quân chặn ở chủ thành và tây vệ thành Tát Nhĩ Hử, chặt đứt liên hệ ở hai nơi của Thát Tử.

Tiêu Tông HIển thì đang dẫn bộ mãnh đi về phía tây vệ thành, vài sư hỏa pháo đều được giao cho hắn.

Một trăm môn hỏa pháo, đối với một vệ thành nho nhỏ thì thủ quân của Thát Tử e là đã bị nổ đến choáng váng. Ngay cả pháo binh của Thát Tử cũng phải bị quan quân lấy đao ép buộc,

Mới dám sử dụng pháo phòng thành đánh trả.

“Rầm rầm rầm rầm!”

“Phanh!”

Tuy hỏa pháo của quân Đại Đồng đã được che chắn bảo vệ kỹ càng nhưng vẫn bị pháo kích phòng thành đánh hủy một môn.

Hai tòa vệ thành của Tát Nhĩ Hử chắc chắn cũng sắp không còn.

Tòa thành loại nhỏ ấy là do Nỗ Nhĩ Cáp Xích khởi binh xây dựng, sao có thể chống lại đợt tấn công liên tục từ trăm môn đại pháo. Chỉ cần vài ngày là sẽ có thể phá hủy tường thành, kế tiếp mới là vây công chủ thành Tát Nhĩ Hử, hơn nữa vây thành đánh viện binh, chờ Thát Tử ở giới phiên thành, cổ lặc thành đều tự tìm đường chết.

Nếu quân địch muốn tiếp viện thì cũng cần triều đình Mãn Thanh hạ quân lệnh.

Biết được Tát Nhĩ Hử đã bị vậy, phản ứng đầu tiên của Đại Ngọc Nhi chính là chạy trốn, muốn dẫn theo tiểu Hoàng đế Thuận Trị chạy đến Hắc Long Giang.

Chủ tướng Mục Lý Mã nắm giữ Tương Hoàng Kỳ đang thủ quân tại Tát Nhĩ Hử, có xuất thân từ Qua Nhĩ Giai Thị.

Hắn là đệ đệ của Ngao Bái, năng lực đánh trận vừa đủ.

Trong lịch sử, chiến công hắn lập cho Mãn Thanh đếm đi đếm lại cũng chỉ có hai cái mà thôi. Một là lúc đánh gian nhà Hán, cướp lại Giang Tây, nó căn bản không phải trận đánh ác liệt gì. Hai là lúc hắn dẫn quân đuổi đánh đám tàn quân Lý Tự Thành, bức tử và chặt đầu họ Lý, đơn giản và nhẹ nhàng thu thập đám còn lại.

Vì quân Bát Kỳ liên tục chiến bại, lính chết trận hay tướng lĩnh bị bắt rất nhiều. Bên cạnh đó còn diễn ra nội đấu, đám quý tộc chém giết hoặc bắt giam lẫn nhau. Nên đám nhân tài tướng soái trong quân Bát Kỳ càng ngày càng thưa thớt.

Mặt hàng như Mục Lý Mã mà còn có thể trở thành trụ cột vững vàng của Mãn Thanh.

Đương nhiên, hôm nay Mãn Đạt Hải còn sống, chẳng qua hắn đã lĩnh quân chạy trốn, không thể nghe Đại Ngọc Nhi ra lệnh.

“Điện hạ, quân địch đã chia làm ba, luân phiên vây công hai tòa thành, quân ta hãy nhân cơ hội này mà đêm nay tập kích vào doanh trại.” Phó tướng Đồ Hải nói: “Nếu kéo dài thời gian, hai tòa thành chắc chắn sẽ bị chiếm đóng, đến lúc đó, quân địch sẽ hợp binh lại một chỗ, quân ta dù có liên tục ra khỏi thành tấn công thì cơ hội thắng cũng không có.”

Mục Lý Mã: “ Không thể hành động thiếu suy nghĩ, cố thủ Tát Nhĩ Hử chờ viện quân đến là được.”

“Điện hạ, phải tận dụng thời cơ, chúng sẽ không quay lại lần nữa!” Đồ Hải đau khổ khuyên nhủ.

Tuy Đồ Hải thuộc Chính Hoàng Kỳ, nhưng hắn xuất thân từ tộc người Nữ Chân hoang dã.

Nhiều tộc nhân của hắn đã dời đi, bộ phận còn lưu lại lại lưu vực Hắc Long Giang hôm nay lại đang phản loạn, nháo nhào muốn độc lập. Mà bộ tộc nhốn nháo muốn độc lập này chính là đối tượng chủ yếu để quân Bát Kỳ bắt làm nô lệ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »