Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1485
Tam sát (1)

❊ ❊ ❊

Đại Ngọc Nhi gật đầu tán thưởng: “Ngươi có lòng rồi.”

Đại Ngọc Nhi chia chiếc bánh làm hai nửa, một nửa đưa cho Tiểu Hoàng đế. Nói: “Ăn đi.”

Thuận Trị nhận lấy bánh, gặm một miếng lập tức phun ra: “Phụt! Khó ăn quá đi!”

Dương Thừa Thuận vội vàng dập đầu: “Bệ hạ bớt giận, mấy năm nay thiếu lương thực, cung nhân đều ăn loại lương thực thô này, xin bệ hạ tạm thời chịu tủi thân một chút.”

Dương Thừa Thuận cũng coi như là tâm phúc của Đại Ngọc Nhi, đương nhiên không cần ăn thứ lương thực thô này, nhưng hắn cũng là chạy nạn nửa đêm, có thể mò được cái gì đó là tốt lắm rồi.”

Đại Ngọc Nhi nghiêm nghị mắng; “Đã là lúc nào rồi, nếu không ăn sẽ chết đói, nuốt xuống!”

Thuận Trị bị dọa sợ, vội vàng cúi đầu xuống gặm bánh, cố nén khó chịu nuốt bánh vào trong bụng.

Bốn người trốn vào rừng cây ở ven đường, Đại Ngọc Nhi nói: “Chờ ở chỗ này đi, nhất định sẽ có người đi qua, tối hôm qua trốn ra khỏi thành không chỉ có một hai người đâu.”

Tiểu thái giám Ngô Lương Phụ cũng đói bụng đến sợ, nhìn thấy chỗ bánh Thuận Trị ói trên mặt đất kia, nói: “Bệ hạ, ta có thể ăn không?”

“Ăn đi!” Thuận Trị và Ngô Lương Phụ từ nhỏ đã lớn lên cùng với nhau, quan hệ của bọn họ vô cùng thân mật.

Ngô Lương Phụ vội vàng ngồi xuống, nhặt miếng bánh nhét vào trong miệng.

Đợi trái đợi phải, mãi đến buổi trưa, cuối cùng trên đường cũng có người đi qua. Hơn nữa không chỉ có một, tổng cộng có hơn mười người, trong đó còn có hai người mặc áo giáp, bên ngoài khoác tơ bào, những người còn lại đều dân thường Thát Tử ở trong ngoài thành.

“Đi nhanh, bảo bọn họ tới hộ giá.” Đại Ngọc Nhi chỉ đạo nói.

Lão thái giám nói với tiểu thái giám: “Ngươi đi đi.”

Ngô Lương Phụ chỉ có thể chạy ra khỏi rừng cây nhỏ, nhưng rất nhanh đã quay lại: “Thái hậu, những người bên ngoài đó không đúng lắm.”

“Sao lại không đúng?” Đại Ngọc Nhi hỏi.

Ngô Lương Phụ phân tích nói: “Những người đó mang binh khí của đội quân Bát Kỳ, bên ngoài mặc tơ bào nhưng trước ngực lại lộ ra một mảng áo giáp lớn. Mặc áo giáp thường đều là quân đội Bát Kỳ ở ngoài thành, nhưng làm sao lại có thể mặc được tơ bào thượng hạng? Còn những người còn lại, trong đó có hai cung nữa, nhìn quần áo các nàng cũng có thể biết được. Những người khác có trai có gái, nhìn vẻ ngoài rõ ràng là quý nhân, nhưng trông có vẻ lại giống như bị hai binh sĩ kia quát tới quát lui.”

Đại Ngọc Nhi lập tức tỉnh ngộ: “Ý của ngươi là, hai tên kia là lính quèn ở ngoài thành, giữa đường cướp tơ bào của quý nhân Mãn Châu?”

Ngô Lương Phụ: “Chẳng những cướp áo choàng, sợ rằng còn giết người, trên ngực bọn họ nhuốm một mảng máu lớn. Hơn nữa cũng là bởi vì tơ bào bị chém rách mới để lộ ra mảng áo giáp lớn như vậy. Bọn họ giết đàn ông, cướp bóc tài sản của nhà giàu, hơn nữa còn sai sử cung nữ và gia quyến của những người giàu đó. Gia nô của những nhà kia chắc cũng bị bọn họ thu phục.”

Đại Ngọc Nhi lập tức tán thưởng: “Ngươi rất thông minh.”

Hai tên binh lính dẫn đầu rõ ràng đã bị thất lạc người nhà. Vợ con ly tán, bọn họ cũng không còn hy vọng gì, nửa đường lại gặp quý tộc Mãn Châu, cuối cùng dứt khoát lựa chọn con đường giết người cướp của, còn nhân tiện cướp luôn nô bộc và nữ quyến của bọn họ.

Loại hành động này là tội chết, nếu như lúc này Đại Ngọc Nhi dám lộ mặt, ngay cả Thái hậu bọn họ cũng có ý định giết.

Bụng của Ngô Lương Phụ lúc này càng ngày càng đói, hắn biết trong ngực lão thái giám vẫn còn bánh. Quả nhiên, khoảng một lúc sau, lão thái giám mượn cớ đi vệ sinh, lặnglẽ lôi bánh ra gặm.

Ngô Lương Phụ nói: “Thái hậu thứ lỗi, nô tài cũng muốn đi vệ sinh.”

Đại Ngọc Nhi mặt đầy chán ghét: “Đi đi.”

Ngô Lương Phụ rón rén đi theo, thấy lão thái giám đứng ở trong một bụi rậm, đang lặng lẽ gặm bánh trong vui mừng.

Hắn nghĩ nếu lúc này công khai hỏi, chắc chắn lão thái giám sẽ không cho hắn.

Hai tên lính cầm đầu đi qua lúc trước, khiến cho trong lòng Ngô Lương Phụ nảy ra suy nghĩ khác. Làm lính có thể giết người cướp của, có lấy được nữ quyến của quý nhân Mãn Châu, vậy tại sao ông đây không thể giết Hoàng đế để lập công?

Đại Thanh khẳng định không còn nữa, kể cả chạy trốn theo Hoàng đế, cũng không biết sau này có thể làm được gì, không bằng lúc này lập công để bám lên triều đình Đại Đồng.

Ngô Lương Phụ nhặt một hòn đá lên, giấu sau lưng từ từ tiến lại gần.

Lão thái giám Dương Thừa Thuận đột nhiên lên tiếng: “Ngươi tới đòi bánh đúng không? Ta ra khỏi cung chỉ đem theo bốn miếng bánh, phải ăn tiết kiệm, đường còn xa lắm!”

Ngô Lương Phụ cười nói: “Ta tới đi vệ sinh.”

“Bớt làm bộ làm tịch với ta, cút sang môt bên.” Dương Thừa Thuận mắng.

Ngô Lương Phụ vừa nói vừa đến gần: “Nghe nói Dương công công là người Thẩm Dương?”

Dương Thừa Thuận trong mồm vẫn có nhai bánh, lời nói chút lờ mờ không rõ: “Thẩm Dương, còn gọi là Quân Hộ, hơn mười tuổi đã đi hầu hạ hoàng đế Thái Tông (Hoàng Đài Cát). Ngươi là người ở đâu?”

Ngô Lương Phụ: “Quê quán ở Cẩm Châu.”

Dương Thừa Thuận khinh thường nói: “Cẩm Châu? Thế là người Tân Phụ rồi đó. Đầu hàng Đại Thanh ta cũng được mấy năm rồi. Đừng tưởng rằng ngươi là bạn của Bệ hạ thì có thể ngang hàng với ta. Ta là người Thẩm Dương, ngươi là người Cẩm Châu, chỉ nguyên bối phân ta cũng đã bỏ xa ngươi mười con phố rồi đó.”

“Không dám, chỉ là muốn nịnh hót Dương công công mà thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »