Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1490
Hùng chủ nước ngoài (2)

❊ ❊ ❊

Hải quân Đại Đồng sử dụng “Hải đạo kim kinh”, đã thu thập và sửa sang lại một số lượng lớn kim chỉ nam, đồng thời yêu cầu các thương nhân hàng hải từ các tỉnh khác nhau đóng góp đồ biển của riêng họ. Sau khi tổng kết cuối cùng cũng đã khắc được “Đại Đồng Hải đạo kim kinh”, thương nhân hàng hải ở dân gian cũng có thể mua được với giá cao.

Thiên tiền, Địa chi, Bát quái, chia la bàn hàng hải thành 24 phần bằng nhau.

Tiếp tục dùng kim chỉ đường của Trịnh Hòa đến Hạ Tây dương để xác định vị trí: Khởi hành từ cảng Thái Thương, sử dụng kim Đan Ất, một canh giờ, ngang sông Ngô Tùng. Sử dụng kim Ất Mão, một canh, đến miệng Nam Hối.

Dịch sang ngôn ngữ của người: Khởi hành từ cảng Thái Thương, đi dọc theo hướng 105 độ, vượt qua mười dặm (có người nói là mười hai dặm) đến sông Ngô Tùng, sau đó lái theo hướng 97,5 độ, vượt qua mười dặm và đến miệng Nam Hối.

Tất cả hành trình đường biển của Trịnh Hòa toàn bộ đều xác định được vị trí chính xác, ví dụ như khu vực biển Nam Dương…

“Khi đi thuyền từ Sumatra, dùng kim kiền tuất, mười hai canh, thuyền đến đảo Bình Long. Bốn mươi canh, thuyền lại dùng kim tân dậu. Năm mươi canh, thuyền sẽ thấy núi Tích Lan.”

“Xuất phát từ cảng Sumatra, đi thuyền dọc theo hướng 307,5 độ, vượt qua 120 dặm và đến Đảo Ambergris. Tiếp tục đi 400 dặm, chuyển thành hướng đi 277.5 độ, tiến về phía trước 500dặm có thể nhìn thấy núi Lan Tích.”

Kim chỉ đường xác định vị trí như vậy, trông giống hết như một đứa ngốc cổ đại dẫn đường.

Dĩ nhiên, trên biển nghìn thiên vạn biến, chỉ cần một trận gió là có thể thổi trôi đi hàng ngàn mét, vì vậy phải sử dụng phối hợp với “Thuật khiên tinh vượt biển.”

Có văn hiến ghi lại là, Mã Hoài Đức ở Tô Châu cuối thời nhà Minh đã thu nhập được một bộ liên quan đến bản đồ sao, bộ bản đồ sao này được đời sau ca tụng là máy chỉ đường hàng hải của Trung Quốc cổ đại. Nhưng trên thực tế, bộ bản đồ sao này của Mã Hoài Đức độ chính xác không cao như bản đồ hàng hải của Trịnh Hoà.

Trong bản đồ hàng hải của Trịnh Hòa, chiều cao của sao thường là mười bốn, mười lăm ngón tay, mà bản đồ sao của Mã Hoài Đức nhiều nhất chỉ có thể tính toán đo lường khoảng mười hai ngón tay, còn phải không ngừng thêm số lượng của bản đồ mới được.

Trịnh Hòa sử dụng có thể là thước đo ngày xưa, hoặc còn gọi là thước đo sao, cũng có thể gọi là thước đo sao cải tiến.

Mà hải quân Đại Đồng, lại trực tiếp áp dụng cách tính góc vuông của người Châu u, thật ra thì nguyên lý cũng không khác biệt lắm. Hơn nữa, phương pháp sử dụng tính góc vuông đã xuất hiện ở Trung Quốc từ rất sớm, chỉ có điều lúc đó áp dụng trong cung nỏ.

Theo dòng nước lạnh và gió mùa đẩy, rất nhanh Quảng Hồng đã đến được Quảng Châu, sau khi nhận tiếp tế một đợt ở nơi đó, lại gia nhập năm chiếc chiến hạm quân đội ở Quảng Châu.

Tổng cộng hơn hai mươi chiếc chiến hạm, trừ vật liệu hậu cần ra cũng cần phải mang theo ít hàng hóa. Lợi nhuận từ việc mua bán, hải quân được chia ba phần, quốc khố bốn phần, còn lại ba phần tất cả đều thuộc về hoàng thất.

Hành động mua bán của hải quân, mặc dù được phép, nhưng lần nào cũng phải làm báo cáo, còn phải nộp thuế cho quan viên theo đúng quy định.

Hơn nữa, số lần buôn bán, hạn mức buôn bán hằng năm đều bị kiểm soát chặt chẽ, ngay cả quan viên chủ trì giao dịch cũng là người do thương bộ bên này phái tới, đồng thời còn có cả người do ngân hàng Đại Đồng phái tới giám sát tài vụ. Sở dĩ phải làm phức tạp như vậy là để ngăn ngừa triệt để việc hải quân vượt ngoài tầm kiểm soát, đồng thời cũng là để phòng ngừa việc hải quân cướp mất mối làm ăn của những người dân làm nghề buôn bán đường biển.

Tháng mười hai, hạm đội đến gần Batavia nhưng không trực tiếp cập bờ mà tiếp tục cho tàu chạy tới cảng Banten.

“Hạm đội Trung Quốc đánh tới đây rồi sao?” Phạm Đức Lâm vẫn là tổng đốc như trước đây, do đường biển xa xôi nên lệnh sa thải vẫn chưa đến được đây.

Phạm Đức Lan nói: “Những hai mươi chiến hạm, trong đó có hai chiếc là tàu lớn trọng tải trên năm trăm tấn.”

Phạm Đức Lâm lo lắng nói: “Chẳng lẽ người Trung Quốc muốn chiếm Batavia?”

Phạm Đức Lan nói: “Chắc không phải đâu, bọn họ tiếp tục đi về phía tây, chắc hẳn là muốn tới cảng Banten.”

“Bọn họ muốn kết đồng minh với nước Anh sao?” Phạm Đức Lâm chau mày.

Hà Lan đang ở Batavia, còn nước Anh thì đang ở Banten, hai thành phố cảng này nằm rất gần nhau.

Trước đây, Hà Lan không chiếm được Batavia là do nước Banten vốn đã rất mạnh lại còn lập đồng minh với nước Anh cùng đối phó với Hà Lan.

Sau đó, Hà Lan dùng kế ly gián, loan tin hoàng tử trấn thủ Jakarta (Batavia) định làm phản, không ngờ Sultanate lại gọi hoàng tử về thật. Hà Lan tiếp tục dùng kế ly gián, dẫn đến Sultanate của nước Banten ép nước Anh ký kết hiệp ước quan hệ đặc biệt, quan hệ đồng minh giữa Anh và Banten đổ vỡ.

Thế là Hà Lan kéo tới đánh chiếm Jakarta, đồng thời đổi tên nơi này thành Batavia.

Sultanate nước Banten cực kỳ hối hận, vội vàng tái lập lại mối quan hệ tốt đẹp với nước Anh, đồng thời xúi giục dân bản địa vùng lên chống lại Hà Lan. Người Hà Lan không cầm cự được, nhiều lần xin được hòa đàm, cuối cùng chờ được quân tiếp viện tới.

Hiện tại, quan hệ giữa Anh và Banten cực kỳ khăng khít, bởi vì bọn họ có cùng chung một kẻ thù.

Quảng Hồng đi tàu đến cảng Banten, phát hiện ra hiện tại nơi đây phồn vinh hơn bao giờ hết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »