Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1442
Một bước sai, từng bước sai (1)

❊ ❊ ❊

Lý Hộc lập tức vỗ bàn nói: “Nhất định là tên hỗn đản Du Hiến sợ bị triều đình chặt đầu, chạy đi tìm Tuần Sát viên của Đô Sát viện tự thú, muốn khai lão tử để lấy công chuộc tội! Mẹ nó, bạc hắn lấy không ít, dù khai ra lão tử lập công, không chết cũng phải lột da. Hắn còn không bằng chết đi coi như xong, ít nhất lão tử sẽ bảo đảm người nhà hắn! Kẻ hồ đồ, vương bát đản!”

Dương Bân cũng không hô chức quan, cũng không hô muội phu, hoảng sợ nói: “Dượng, phải làm sao mới ổn đây?”

“Ở đây ta sợ là không an toàn, phải mau mang theo tài sản chạy trốn,” Lý Hộc nói “Không thể đi đường lớn, chỉ có thể vào núi Chung Nam, trèo đèo lội suối đi đến Hán Trung, tiếp đó đi Tây hải (Thanh Hải) đi nhờ vả Cố Thuỷ Hãn. Cửa ải ven đường, ta đều đã chuẩn bị công văn, ăn mặc như thương khách là có thể qua.”

Lúc này Lý Hộc gọi đại tiểu mỹ nhân, lại để cho quản gia dẫn người vận chuyển tài sản, vàng bạc sớm đã hoàn tất đựng vào thùng.

Có người hầu e ngại triều đình, thành thật đi theo chạy trốn. Có người hầu sợ đi xa, không muốn đi theo Lý Hộc chạy nạn, vậy mà lặng lẽ chạy chạy tới báo quan trong thành.

. . .

Đô Chỉ huy Sứ ti, Thiểm Tây, Tây An.

Nha môn này thuộc về Bộ binh và phủ Đô Đốc song song lãnh đạo, có cả hai loại quan văn và quan võ.

Quan văn phụ trách hậu cần quân đội toàn tỉnh, hồ sơ nhân viên, toà án quân sự, quân chức lên chức, điều động chức vụ các loại. Quan võ phụ trách quân chính quy toàn tỉnh, tuần kiểm binh, chiêu mộ nông binh, huấn luyện, chỉ huy, điều động, chiến đấu các loại.

Binh sĩ Giang Lương trú đóng ở Tần Châu (Thiên Thuỷ), dù là Cáp Mật hay Thanh Hải có ngoại địch xâm lấn, họ đều có thể nhanh chóng mang binh tới.

Nghe nói Tổng cục Tuần kiểm xảy ra chuyện, Giang Lương tự tiện rời đi khu vực phòng thủ, cưỡi ngựa thẳng đến phủ thành Tây An.

Tiếp đó, hắn ở ngoài phòng thẩm vấn, một điếu lại một điếu thuốc.

Người bị thẩm vấn hiện tại chính là kẻ đã tự thú - Du Hiến. Lúc Du Hiến vừa tòng binh, đi theo Phí Như Hạc ra trận, nhiều năm tiếp, cũng là thủ hạ của Giang Lương. Có thể nói, Du Hiến có thể nhanh chóng lên chức, không thể không có Giang Lương đề bạt trọng dụng.

Tiểu Hồng đột nhiên xuất hiện sau lưng Giang Lương: “Mau trở lại Tần Châu, ngươi đây là đang tự ý rời vị trí!”

Giang Lương và tiểu Hồng sống cùng thôn, lúc này vội vàng đứng lên: “Tiểu Hoàng Hiến Thai, người tên Du Hiến này ta biết, hắn đánh trận rất dũng mãnh,

Hơn nữa tuân thủ quân lệnh trước giờ không phạm tội. Chuyện lần này phải trách ta trước đó quản giáo không nghiêm, xin Hoàng Hiến Đài giơ cao đánh khẽ.”

“Dừng!”

Tiểu Hồng lập tức ngắt lời: “Đầu tiên, đối với chuyện xét xử Du Hiến, không thuộc quyền quản lí của Đô Sát viện. Có Bộ binh và phủ Đô Đốc, chúng ta chỉ là phối hợp với Đô Ti Thiểm Tây thẩm tra tình tiết vụ án. Thứ hai, Giang đại ca ngươi là Hầu gia, cũng tính là nửa phó soái Thiểm Tây (giống phó tư lệnh quân đội Thiểm Tây, phụ trách tây bộ và nam bộ Thiểm Tây), không nhận được lệnh sao có thể tự tiện khỏi Tần Châu?”

Giang Lương muốn nói lại thôi.

Tiểu Hồng nói: “Chuyện ngươi tới Tây An, có thể lớn, cũng có thể chỉ là chuyện nhỏ. Xem giao tình ngày xưa, lần này ta làm trái quy tắc giúp ngươi giải vây, nói là ta cùng Đô Ti mời ngươi về Tây An trợ giúp điều tra. Bây giờ theo ta đi vào, nói ra chuyện liên quan đến Du Hiến, hiệp trợ điều tra, sau đó phải lập tức trở về Tần Châu!”

Giang Lương cúi đầu, đi theo tiểu Hồng vào nhà, đi vài bước nói: “Du Hiến đã cứu ta một mạng. Trên chiến trường, hắn giúp ta cản một đao, có thể dùng tước vị của ta, bảo vệ tính mạng già trẻ nhà hănz?”

Tiểu Hồng thấp giọng nói: “Hắn chủ động đầu thú, lại khai ra rất nhiều tin tức có ích, không cần ngươi cầu tình cũng có thể sống. Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, cuối cùng định tội thế nào, còn phải do Bộ binh định đoạt. Tuần kiểm ti Thiểm Tây, lỗ hổng giống như cái sàng, ngươi đóng quân ở Tần Châu một chút cũng không biết sao?”

Giang Lương kêu khổ: “Ta mang binh, làm sao đi quản chuyện tuần kiểm binh?”

Trong một phòng khác.

“Tên?”

“Du Hiến.”

“Tuổi.”

“36 tuổi.”

“Quê quán.”

“Nguyên quán Cát Thuỷ Giang Tây, hiện ở Trường An Thiểm Tây.”

“Chức vụ.”

“Chỉ huy sứ Tổng thự tuần kiểm Thiểm Tây.”

“Khai tội của mình đi.”

Du Hiến xoa xoa khuôn mặt, thở dài nói: “Để ta hút một điếu, y phục cởi bên ngoài của ta, phía trong có tẩu và thuốc.”

Không bao lâu, dụng cụ hút thuốc được lấy vào.

Du Hiến hai tay phát run nhẹ, lấy thuốc trong tẩu, nếm thử nhiều lần mới nhét lại.

Nhóm lửa hít sâu một cái, Du Hiến dựa vào ghế thôn vân thổ vụ (*), bình phục cảm xúc sau nói: “Lúc thu phục Thiểm Tây, ta tàn tật, điều đến nhậm chức vụ hiện tại. Vừa bắt đầu, có thương nhân buôn lậu bị tra, đưa bạc muốn ta dàn xếp, ta lại dựa theo pháp luật xử lý. Về sau có một ngày, Lý Xuân...chính là Lý Hộc, đột nhiên lôi kéo ta đến chân núi Chung Nam đi săn, buổi tối tiến vào một tòa nhà lớn.”

(*) 吞云吐 雾 thôn vân thổ vụ: vốn chỉ Đạo gia tuyệt thực để dưỡng khí, sau dùng để hình dung người nghiện thuốc lá hoặc ma túy, hít khói vào, lại thở khói ra cuồn cuộn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »