Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1431
Trứng xào cà chua (2)

❊ ❊ ❊

Học sinh trường nữ sinh phần lớn đều có xuất thân giàu sang, họ chính là nhóm người chủ yếu thực hiện tập tục buộc ngực, buộc eo.

Các học sinh nữ học ở trường bình thường biết bó chân không tiện làm việc, buộc ngực không tiện cho bú nên không cần quan phủ phải uốn nắn. Như Bàn Thất Muội chẳng hạn,

Bàn Thất Muội chính là một người khổng lồ có khuôn mặt em bé đi từ trên núi xuống, hoàn toàn không biết buộc ngực là gì.

Phó Thanh Chủ chỉnh lại vạt áo cho ngay ngắn, nói: "Chuyện bệ hạ làm lần này thật là một việc thiện lớn lao, tạo phúc cho phụ nữ khắp thiên hạ.”

Triệu Hãn cười nói: "Trẫm sẽ đích thân viết lời tựa cho quyển sách này, tránh để một mình ngươi mang tiếng xấu."

"Chỉ là chút tiếng xấu thôi, không có gì đáng kể.” Phó Thanh Chủ nói nhẹ như không.

Sau việc quan phủ tu sửa trường nữ sinh và lầu xanh, số báo nguyệt san Đại Đồng mới nhất tiếp tục đăng trọn toàn bộ các vấn đề tai hại của việc buộc ngực, bó chân. Trong dân gian, có không ít người phàn nàn.

Xế chiều, trong một lầu xanh ở sông Tần Hoài, có một nhóm khách mua vui đang vừa uống trà vừa phàn nàn.

"Ngực nhỏ và chân nhỏ đều là chuyện tao nhã. Bây giờ triều đình bắt thả ngực, thả chân, ngay cả gái lầu xanh cũng không ngoại lệ. Mọi người nghĩ thử mà xem, mười năm, hai mươi năm nữa, trong thanh lâu đều là chân to ngực to. To béo xấu xí mới mất cảm tình làm sao?”

"Hoằng Đạo huynh chớ nói nữa, tiểu đệ thật không đành lòng nghe. Hễ nghĩ tới chuyện ngoài đường toàn phụ nữ chân to, trong nhà toàn phụ nữ ngực to, tiểu đệ chỉ muốn tự tử quách đi cho rồi. Ôi đúng là thói đời đổi thay, thói đời đổi thay mà!”

"Mọi người chớ hốt hoảng, ha ha. Triều đình nói sao thì là vậy hay sao? Việc thả chân được kiểm tra nghiêm nên đương nhiên không có ai còn dám bó gót sen ba tấc nữa. Thế nhưng, việc thả ngực đâu có dễ gì kiểm tra, quan sai nào dám cởi áo của phụ nữ chứ? Ngay chỗ này, hôm qua quan sai tới một chuyến, hôm nay chẳng phải các cô gái vẫn buộc ngực như thường đó sao?”

"Đương kim bệ hạ thật là… Khụ khụ, đương nhiên là bệ hạ thánh minh, chắc chắn là do có tên khốn nào đó buông lời gièm pha!”

"Ta nghe nói là tiến sĩ Mao Phan, người gốc Gia Thiện dâng sớ xin bệ hạ cấm bó chân. Sau này, cái tên gian ác này mà làm quan to thì chắc chắn sẽ là hạng làm loạn triều cương!”

"Hay là chúng ta đi gõ trống khua chiêng, xin bệ hạ tước công danh của hắn nhỉ?”

"Gõ trống? Gõ trống cái gì? Ngươi và ta chỉ là sĩ tử tiền triều, công danh có được đều không được quan phủ công nhận. Cuộc khoa cử năm nay cũng chỉ cho sĩ tử tiền triều từ 3 năm trở lại tham gia. Ôi, chúng ta là dân áo vải, có gõ trống cũng không tới lượt chúng ta."

Có người phàn nàn, đương nhiên cũng sẽ có người ủng hộ, hơn nữa số lượng không hề nhỏ.

Trương Nhĩ Kỳ người Sơn Đông có miệng lưỡi sắc sảo chuyên ủng hộ lệnh sửa đổi lần này của triều đình ở các buổi văn hội.

Trương Nhĩ Kỳ cầm báo nguyệt san Đại Đồng nói với số đông sĩ tử: “Đây là văn chương do bệ hạ ngự bút, đoạn này viết rất hay. Ta đọc nhé: Từ xưa tới nay, ca ngợi phụ nữ đẹp chưa từng nói tới chân. Sử gọi là tất Dương Phi, sách đời Tống gọi là chiếc giày tròn của phụ nữ. Thơ Hàn Đông Lang nói: “Sáu tấc tròn nước da tinh tế”, đều không nhắc đến việc bó chân. Lại kể, người xưa luận bàn thơ Đông Pha còn suy ra phụ nữ nhà danh giá có bàn chân to. Là đẹp hay xấu không phụ thuộc vào chân lớn hay nhỏ. Nếu có người mày rậm mắt thao láo, bụng to, eo phì nhưng chân nhỏ không đầy ba tấc, vậy cũng là đẹp sao?”

Đoạn văn này là Liễu Như Thị viết giúp.

Bắt đầu luận bàn từ Dương quý phi, nói về mỹ nhân Đường Tống đều là chân to. Sự đẹp xấu của phụ nữ không phải do chân to hay nhỏ. Nếu có một người phụ nữ có dáng dấp cao lớn vạm vỡ nhưng lại có đôi chân nhỏ không đầy ba tấc, vậy các ngươi có thể nói cô ta là người đẹp được không?

Có một sĩ tử đột nhiên nói xen vào: “Nếu có người phụ nữ mặt mày như vẽ, thân hình đẹp mắt nhưng lại có một đôi chân to, chẳng lẽ không phải là thiếu hoàn hảo sao?”

Trương Nhĩ Kỳ lập tức phản bác: “Ai nói như vậy là không hoàn hảo? Dương quý phi không đẹp sao? Dương quý phi có bó chân không? Nếu bó chân không làm hại cơ thể thì đương nhiên chân nhỏ đẹp. Nhưng nếu vì gót sen ba tấc mà bẻ gãy xương chân, khiến chân sưng đỏ chảy mủ, ta thực sự không thấy đẹp ở đâu. Trở lại hai mươi năm trước, mặc dù thỉnh thoảng có nghe nói có người bó chân làm cơ thể bị tổn hại nhưng cũng chỉ là chuyện hãn hữu. Mấy năm gần đây mới ngày một nhiều hơn. Thật không hiểu tập tục méo mó này ở đâu ra!”

Lúc hai bên đang tranh luận gay gắt nhất thì bỗng nhiên có một ông lão chống gậy trúc chậm rãi đi vào.

Mọi người tới tấp đứng dậy chắp tay thi lễ: "Bái kiến ngài Thạch Cừ."

Ông cụ này chính là chủ biên Ngô Bỉnh của báo nguyệt san Đại Đồng, chuyên viết văn chương ca ngợi công đức cho Hoàng Đế.

Ngô Bỉnh cười nói: "Các ngươi có tranh luận cũng không rút ra được kết luận gì, chẳng thà viết thành bài văn, ta chọn mấy bài in vào số báo nguyệt san Đại Đồng sau.”

Câu nói này lập tức làm thay đổi tính chất của sự việc.

Ai cũng biết báo nguyệt san Đại Đồng phát hành khắp cả nước, được đăng bài trên đó sẽ lập tức có thể vang danh thiên hạ. Cứ tiếp tục bút chiến như vậy, e là những người ca ngợi chân nhỏ sẽ đều chạy theo hướng viết làm sao để được nổi danh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »