Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1424
Vó ngựa mạnh mẽ, đường quan rộng mở (3)

❊ ❊ ❊

“Tốt, lòng trẫm được an ủi rất nhiều.” Triệu Hãn cười nói: “Nếu đã khôi phục khoa cử, tuyển người ở trường học cũng sẽ khôi phục. Nhưng thứ cát sĩ tân triều sẽ không được vào Hàn Lâm viện hỗ trợ, mà sẽ vào phòng thư xá và nội các chạy việc vặt các lão. Trong nhiệm kỳ của phòng thư xá khoảng ba năm, đến lúc ra ngoài sẽ có cùng đãi nộ với nhóm tiến sĩ nhất giáp, đi địa phương làm quan từ thất phẩm.”

Vừa dứt lời, nhóm tiến sĩ đã vô cũng kinh hỉ.

Nhóm tiến sĩ nhị, tam giáp sẽ còn có một cơ hội nữa, chỉ cần đậu thứ cát sĩ là đã có thể đến nội các làm việc. Chẳng những mỗi ngày có thể tiếp xúc với chuyện quốc gia đại sự mà còn có thể quen mặt với các đại lão trong nội các, con đường làm quan sau này chắc chắn sẽ được bí mật đối xử tốt hơn.

“Bãi triều!”

Triệu Hãn xa xa rời đi, các đại thần chắp tay cung kính tiễn bước.

Hai trăm tiến sĩ chậm rãi rời khỏi đại điện, đi theo nghi trượng tiến vào Đông Hoa môn.

Nơi đó có rất nhiều ngựa, tất cả đều là ngựa từ ngoại ô kinh thành đưa đến.

Ở Đại Minh, chỉ có tân khoa Trạng Nguyên mới có thể cưỡi ngựa dạo phố về nhà. Đến lượt Triệu Hãn, vậy mà tất cả tiến sĩ đều có thể cưỡi ngựa, nghi thức này làm nhóm tiến sĩ càng cảm thấy mình được đối xử thật tốt.

“Trạng Nguyên lang, mời.” Phủ doãn Kim Lăng cười nói.

Lý Khai Kế chắp tay nói: "Làm phiền Phí phủ doãn."

Phủ doãn Kim Lăng có chút kinh ngạc: "Trạng Nguyên lang biết ta?"

Lý Khai Kế cười nói: "Nhà vãn bối ở ngoại ô huyện Lư Lăng, ở huyện Lư Lăng đã từng gặp được phủ doãn."

“Ha ha ha ha, vậy đúng là chúng ta đã quen biết từ lâu!”

Phủ doãn Kim Lăng cũng chính là Phí Du, xuất thân là thư đồng của Phí Nguyên Giám, ban đầu làm người chắp bút cho Triệu Hãn viết truyện “Anh hùng Xạ Điêu”.

Tiền nhuận bút cũng là nhờ Phí Du giúp liên hệ với thương nhân bán được.

Phí Dư tự mình dẫn ngựa cho Lý Khai Kế, phía trước là xe nghi trượng, khua chiêng gõ trống ra khỏi Đông Hoa môn.

Những tân khoa tiến sĩ còn lại không có đãi ngộ tốt như vậy, chỉ có thị vệ hoàng thành bình thường dẫn ngựa cho bọn họ.

“Tân khoa Trạng Nguyên Lý Khai Kế ra khỏi Đông Hoa môn!”

Vừa ra khỏi cổng đã có tiêu lại hô to tên, vô số dân chúng kinh thành chờ trước cổng để vây xem, thậm chí còn có cả đại cô nương, tiểu tức phụ.

Lý Khai Kế mặc đồ Trạng Nguyên, đầu đội mũ cánh chuồn, bên tai còn cài trâm hoa tươi. Nghi trượng dẫn đường, chiêng trống mở lối, phủ doãn dẫn ngựa, tất cả ánh mắt đều tập trung hết lên người hắn.

Cả người Lý Khai Kế như lơ lửng trên mây, bay lên tận trời cao.

Tiến sĩ cưỡi ngựa từ Đông Hoa môn ra càng lúc càng nhiều, cả nhóm thuận đường đi dạo khắp thành. Đi đến đâu tiếng hoan hô vang dậy tới đó, ngay cả tiểu nhị chưởng quầy cũng chạy đến bên đường xem náo nhiệt.

Bấy giờ đang đúng ngày xuân, có người hái hoa dại bó thành bó hoa, hoặc bện thành vòng, vui vẻ ném vào nhóm tiến sĩ.

Có tiến sĩ đúng lúc bắt được, ngay lập tức tháo mũ xuống, đeo vòng hoa vào trước ngực, càng làm tiếng hoan hô thêm vang dội.

Mạo Ích Cương đứng trong quán rượu nhìn cảnh náo nhiệt bên ngoài qua cửa sổ, thì thảo tự nói: “Vó ngựa mạnh mẽ, đường quan rộng mở, một ngày mà có thể nhìn hết hoa Trường An. Ài, thời vậy, mệnh vậy!”

“Chúng ta…cũng muốn lắm.” Ngô Vĩ Nghiệp nói.

Hai người đều xuất thân từ đại tộc, tài danh lan xa, lại không muốn mất mặt đi làm tiểu lại, nếu không bọn họ đã sớm thăng quan tiến chức. Sau khi đến Nam Kinh, tuy tài danh càng vươn xa hơn, nhưng vẫn một mực chờ khoa cử để làm quan.

Ai ngờ, Hoàng đế thật sự khôi phục khoa cử, nhưng lại quy định tuổi của sĩ tử dự thi.

Tuổi của hai bọn họ ngay cả tư cách tham gia khoa cử cũng không có!

Hôm nay nhìn tân khoa tiến sĩ mang trâm hoa dạo phố, nói không hâm mộ ghen tị hay phẫn uất thì đó chính là nói dối. Giờ phút này, ai mà không hi vọng người cưỡi ngựa là mình.

Thôi Văn Tú cưỡi con ngựa to lớn, trước mắt chỉ thấy toàn đầu người, có cảm giác như tất cả mọi người đều tung hô hắn. Kinh thành phồn hoa cỡ nào, vinh quang rực rỡ cỡ nào, càng làm hắn thêm kiên định với quyết tâm của mình, nhất định phải xin Hoàng đế thâu tóm Triều Tiên, khi đó, hắn mới có thể hoàn toàn là một người Trung Quốc.

Đội ngũ tiến sĩ mang trâm hoa dạo phố đi đến tận sông Tần Hoài.

Dọc theo bên sông là những tòa nhà cao mở rộng cửa sổ. Đám đàn bà vung khăn tay, vui cười hò hét không chút e dè, có người còn ném cả khăn tay thơm ngát, có người còn hưng phấn đến độ ném cả trái cây vào tiến sĩ bên dưới.

“Người đâu mau tới, tân khoa tiến sĩ bị ném trái cây hôn mê!”

“Không cho phép ném vật nặng!”

“Tân khoa Tiến sĩ bị ném trái cây đến mức hôn mê?” Triệu Hãn không khỏi cảm thấy tức cười.

Tống Ứng Tinh: “Cũng không không phải bị ném trái cây đến mức hôn mê, mà là bị giật mình ngã ngựa, té trên đất, đang hôn mê.”

Triệu Hãn hỏi: “Không có gì đáng ngại chứ?”

Tống Ứng Tinh: “Bây giờ không sao rồi.”

Sau khi khôi phục lại thi cử, trong lòng của những người có học cũng đã hạ quyết tâm. Mặc dù bây giờ bọn họ không có tư cách dự thi, nhưng có thể dạy dỗ con cái của bọn họ, vọng tộc thân sĩ, thương gia giàu có, tất cả đều điên cuồng bỏ tiền ra để đào tạo đời sau.

Hệ thống giáo dục mới, cả phương thức lựa chọn quan lại được dân chúng cả nước đểu hưởng ứng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »