Lúc này Hứa Ứng mới phát hiện, thành tựu của bản thân ở Hỗn Độn và Hồng Mông mặc dù cũng không quá chênh lệch so với Thái Nhất, nhưng trong hai loại đại đạo này y lại không bỏ nhiều công sức, đến mức dùng linh văn tái cấu trúc hai loại đại đạo này có vẻ cực kỳ vất vả, rất khó tiến bộ được.
"Ta cần tiêu tốn nhiều tâm tư hơn trên hai loại đại đạo này. Phải làm sao mới có thể giết chết Chân Vương hoặc Đạo Quân nắm giữ hai môn đại đạo, lấy được công pháp của bọn họ... Đúng rồi, còn có Nhân Quả đại đạo!"
Hai mắt Hứa Ứng sáng lên, Kim Luân Nhân Quả Độ Ách Kinh của y và Trường Tôn Thánh Hải đã phiên dịch xong, nhưng vẫn không cách nào tu luyện, chỉ phải nhập phàm trần mới có thể luyện thành Kim Luân Nhân Quả.
"Hiện nay, chẳng phải ta đang ở trong phàm trần sao?"
Hứa Ứng nghĩ đến là làm, lập tức phát động Kim Luân Nhân Quả Độ Ách Kinh, tu luyện Nhân Quả đại đạo, chẳng qua trình độ của y trên đạo này của hắn thật sự nông cạn, mấy ngày ngắn ngủn, đã bị hắn làm ra gần vạn loại linh văn.
Cấu tạo của Kim Luân Nhân Quả cũng trở nên phức tạp không gì sánh được, khó có thể phát động.
Hứa Ứng tự thấy đã có thành tựu nhỏ, thầm nghĩ: "Tu luyện môn công pháp này, cần có đại nhân quả, nhân quả càng mạnh, bản lãnh gia tăng càng nhanh! Ở trong Tiên điện, chắc chắn không nhiễm nhân quả, ra ngoài một chút!"
Y khống chế linh văn của Thái Nhất đại đạo, thân thể dần khôi phục như lúc ban đầu, đi ra Lôi Trạch Tiên điện.
Trong động uyên Võ Đạo của y, Quả Chuông và Tru Tiên tàn kiếm đang nỗ lực học tập các loại linh văn mà Hứa Ứng sửa sang lại, tranh thủ để mình tiến thêm một bước.
Bên ngoài Tiên điện, chưởng giáo Du Huyên đang suất lĩnh một đám đệ tử tu luyện kiếm đạo, Hứa Ứng nhìn lại, chỉ thấy kiếm đạo Thái Vi cung có vẻ hơi vụng về, chỉ chú trọng uy lực, không hề có vẻ linh động và mau lẹ của kiếm đạo.
Trên người ngàn vạn đệ tử này, từng sợi Nhân Quả rất nhỏ bất tri bất giác nối liền với Hứa Ứng, như có như không.
Hứa Ứng chỉ cảm thấy đạo hạnh Nhân Quả đại đạo của mình đã gia tăng một chút, đột nhiên trong lòng khẽ động, lập tức nghĩ đến một loại pháp môn kiếm đạo, thầm nghĩ: "Ta có thể dung nhập Nhân Quả đại đạo vào trong kiếm pháp!"
Nghĩ tới đây, y lập tức ra tế Tru Tiên tàn kiếm. Tru Tiên tàn kiếm đang cố gắng sửa chữa phù văn của bản thân thành linh văn, đột nhiên bị Hứa Ứng khống chế, rất nhiều phù văn trong cơ thể biến thành linh văn, vừa thẹn vừa giận!
"Tiểu tử thúi, vận dụng lạc ấn trên người ta..."
Đột nhiên Tru Tiên tàn kiếm cảm thấy rất thoải mái, uy lực bản thân cũng đang liên tục gia tăng, càng mạnh mẽ hơn so với trước đó, cho nên không tiếp tục hung dữ nữa, thầm nghĩ: "Hắn làm vậy cũng là tốt cho ta. Cuối cùng ta đã hiểu được ý Chung gia, được nhân loại trợ giúp tu luyện, so với chính mình tu luyện thì sảng khoái hơn rất nhiều."
Hứa Ứng không biết suy nghĩ của nó, tự mình tế kiếm, thi triển ra thần thông Nhân Quả kiếm đạo mình lĩnh ngộ.
Ánh kiếm của y như tơ nhện, như kim luân, như thời gian, như càn khôn, mang theo một loại cảm giác số mệnh mãnh liệt, di động theo nhân quả, thuận mệnh vận mà đi, khiến người ta tránh cũng không thể tránh, né cũng không thể né!
Đợi đến khi thi triển xong một bộ kiếm chiêu, Hứa Ứng ngừng kiếm, động uyên Nhân Quả sau đầu ong ong xoay tròn, không ngờ trong bất tri bất giác, tăng tu vi Nhân Quả đại đạo lên tới cảnh giới động uyên cửu cảnh!
Y thu kiếm, chỉ thấy tất cả mọi người phía dưới đã dừng tu luyện, nhìn chằm chằm vào y.
Đột nhiên, Du Huyên bái lạy, dập đầu nói: "Xin lão thần tiên, dạy đệ tử kiếm pháp tiên gia!"
Sau lưng hắn, ngàn vạn môn nhân Thái Vi cung dồn dập lễ bái, đồng thanh nói: "Xin lão thần tiên, thụ đệ tử tiên gia kiếm pháp!"
Giờ khắc này, Hứa Ứng chỉ thấy các loại đường Nhân Quả trên người bọn họ đột nhiên trở nên nồng đậm, từng chuỗi Nhân Quả sáng ngời!
"Viu!"
Ngàn vạn chuỗi Nhân Quả ngưng kết sau lưng hắn, dần dần hình thành một kim luân!
Hứa Ứng hiểu ra, khom lưng, hai tay nâng hờ, mỉm cười nói: "Đứng lên, ta truyền thụ cho các ngươi bộ Nhân Quả Chứng Tiên Kiếm này!"
Mọi người mừng rỡ, vội vàng bái tạ rồi mới đứng dậy.
Vì thế Hứa Ứng mở đàn giảng pháp ở Thái Vi cung, truyền thụ các loại linh văn cao thâm mà mình lĩnh ngộ được trong mấy ngày qua, sau đó lại truyền linh văn Nhân Quả.
Ngày thứ hai mươi, y truyền thụ toàn bộ "Nhân Quả Chứng Tiên Kiếm".
Ngày thứ ba mươi, Du Huyên tu thành Nhân Quả Chứng Tiên Kiếm, khiêu chiến tông sư Ma đạo Thái Thúc Hi, chỉ một chiêu đã chém chết Thái Thúc Hi, chấn kinh thiên hạ.
Thúy Hư đại lục, Ma đạo hưng thịnh, tiến vào Ma đạo đều là những người khát vọng trường sinh.
Trong vũ trụ mới, cho dù tu luyện tới phi thăng kỳ cũng chỉ có trăm ngàn năm tuổi thọ, cuối cùng cũng phải sinh lão bệnh tử. Những người này không cam lòng tử vong, vì thế đi vào Ma đạo, dùng các loại phương pháp kéo dài tính mạng.