"Vũ trụ mới này, rốt cuộc là thế giới như thế nào?"
Hứa Ứng đi theo Du Huyên tới Thái Vi cung, Du Huyên kích động vạn phần, vội vàng triệu tập các đệ tử, trưởng lão, thái thượng trưởng lão, đến đây bái kiến lão thần tiên.
Những đệ tử, trưởng lão và thái thượng trưởng lão nàynhìn thấy lão thần tiên chỉ còn lại mỗi cái đầu, đều tự lắp bắp kinh hãi. Nhưng nghe nói Hứa Ứng đến từ Lôi Trạch, sau lưng chính là Lôi Trạch Tiên điện, không dám lạnh nhạt, vội vàng cúi đầu bái lạy.
Ngay khi bọn họ bái lạy, một luồng lực lượng khổng lồ lập tức chậm rãi nâng lên.
Mọi người chỉ cảm thấy cỗ lực lượng này thật sự là mênh mông thâm thúy, sâu không lường được, trong lòng kinh nghi bất định, lúc này mới tin tưởng Hứa Ứng quả thật là lão thần tiên.
Ánh mắt Hứa Ứng lại rơi vào Thái Vi cung. Tòa Thái Vi cung này tuyệt đối là một kiện Tiên khí vô cùng cường đại và cổ xưa, nhưng chẳng biết vì sao lại phủ bụi, rơi vào thế gian, được bọn người Du Huyên xem là cung điện bình thường.
"Chỉ e là một món chí bảo Bất Hủ." Y thầm nhủ trong lòng.
Cảnh giới của đám người Du Huyên quá thấp, căn bản không thể tế ra Thái Vi cung, thậm chí ngay cả một phần trăm triệu uy năng cũng không thể phát động, bởi vậy ngồi trên bảo vật này mà không biết nó là gì.
"Thế giới này quả thật có cao nhân, nếu không thì làm sao có chí bảo Bất Hủ kia chứ?"
Hứa Ứng thầm nghĩ trong lòng, "Nhưng, đám người Du Huyên lại chưa từng gặp qua thần tiên. Thế này là sao?"
Vũ trụ này, rõ ràng có linh văn vô cùng cao cấp, thậm chí vượt cả ạo lý văn của Bỉ Ngạn, thế nhưng lại dừng bước ở cảnh giới Phi Thăng kỳ.
Rõ ràng không có tiên nhân, lại có pháp bảo cổ xưa như Thái Vi cung.
Thật sự quá kỳ quái!
Đám người Du Huyên đối đãi với y rất cẩn thận, hầu hạ ăn uống sinh hoạt, lại mang tới các loại công pháp điển tịch, cho Hứa Ứng xem xét.
Hứa Ứng học tập linh văn, thuận tiện học tập ngôn ngữ của bọn họ, không quá mấy ngày đã có thể vận dụng ngôn ngữ bản địa để trò chuyện với bọn họ.
Hứa Ứng hỏi về nguồn gốc của linh văn, Du Huyên nói: "Linh văn như từ lúc bắt đầu đã tồn tại, không thể kiểm chứng nguồn gốc."
Hứa Ứng đành phải bỏ qua việc này, hết sức chuyên chú cải biến phù văn, đạo văn, lý văn và long văn của mình thành linh văn.
Theo lý giải về linh văn của y dần dần sâu sắc hơn, không thể không thán phục với cấu tạo đại đạo đầy mạnh mẽ này, kết cấu cỡ này có thể phân tích đại đạo tới tầng thứ cao hơn, nhắm thẳng tới bản chất của đại đạo!
Theo y lý giải càng sâu, y dần dần phát hiện ra cấu tạo linh văn càng ngày càng ít, đạo hạnh càng cao, cấu trúc linh văn càng đơn giản, tu vi càng cao thâm!
Khi y mới bắt đầu tiếp xúc với kết cấu của linh văn thì hoa văn đại đạo này có tới mấy ngàn loại, bất kỳ một loại đại đạo nào đều có cấu tạo cực kỳ phức tạp.
Đến khi lĩnh ngộ được sâu hơn, mỗi loại đại đạo được tái cấu trúc bằng linh văn chỉ còn lại bốn năm trăm loại linh văn mà thôi.
Y phân tích các loại đại đạo cấp cao như Thái Nhất, Hỗn Độn kết cấu lại động uyên, chủng loại linh văn đã ít hơn trăm loại.
Đồng thời khi y phân tích những đại đạo này, cảnh giới càng ngày càng cao, chủng loại của linh văn lại càng ngày càng ít!
"Nếu ta tăng cường nó tới trình độ Bất Hủ, e là số lượng linh văn còn chưa tới mười loại!"
Hứa Ứng lập tức tỉnh ngộ, đợi đến khi số lượng Linh văn chỉ còn lại một loại, đó là Bất Hủ cảnh đại thành, chỉ thiếu chút nữa là có thể tiến vào cảnh giới Đại Đạo Chủ!
"Cảnh giới Đại Đạo Chủ, đại đạo không kết cấu, không có bất kỳ cấu tạo nào. Với xu thế này, Bất Hủ cảnh của vũ trụ mới chỉ cần tu luyện đến còn lại một loại linh văn, là tự nhiên bước vào cảnh giới Đại Đạo Chủ!"
Đột nhiên Hứa Ứng giật mình, linh văn không phải là pháp môn tu luyện, chỉ là một loại cơ sở của đại đạo, nhưng phương thức tu hành kiểu này lại như phương thức tu hành nhắm thẳng đến cảnh giới Đại Đạo Chủ!
"Đám người Thái Nhất Đại Đạo Quân cấp thiết cần một môn công pháp Đạo Chủ, mà bọn họ ngàn vạn lần không ngờ tới, có một vũ trụ bắt đầu từ phù văn đại đạo cơ sở, hệ thống tu luyện tiến thẳng đến cảnh giới Đạo Chủ!"
Hứa Ứng không nhịn được sợ hãi thán phục: "Hệ thống đạo pháp của vũ trụ mới thật quá cường đại!"
Cái đầu của y bay lên, lập tức suy diễn các loại linh văn, tăng cường Thái Nhất tới trình độ chỉ còn dư lại hơn ba mươi loại linh văn.
Nhưng hai loại đại đạo ở Hỗn Độn và Hồng Mông chỉ có thể thăng tiến đến khoảng trăm loại linh văn, hai loại đại đạo Luân Hồi, Vô Cực chỉ có thể tăng cường tới khoảng ba trăm loại linh văn thì không thể tiếp tục được nữa.
Chủng loại của linh văn càng ít thì càng tiếp cận đến bản chất của đại đạo, nhưng làm thế nào để giảm bớt chủng loại linh văn, cần có tích lũy và trí tuệ khổng lồ.