Mà Đại Thiên vũ trụ đều nằm dưới lòng bàn tay của bốn vị Đại Đạo Quân, bọn họ lưu vong tới bất kỳ vũ trụ nào, đều là tự tìm đường chết. Duy chỉ có ở lại Thiên Cảnh khư, còn có một đường sinh cơ.
Trác Đạo Thuần nói: "Hứa sư đệ, ngươi không ở lại sao?"
Hứa Ứng cười nói: "Ta là đệ tử của Thái Nhất Đại Đạo Quân, trung thành và tận tâm với sư phụ, há có thể so sánh với đám phản tặc các ngươi?"
Vệ Dịch nói: "Thái Nhất Đại Đạo Quân biết ngươi cũng là phản tặc! Ngươi lưu lại không phải tự tìm đường chết sao?"
Hứa Ứng cười nói: "Bây giờ là Thái Nhất Đại Đạo Quân càng cần ta hơn, chứ không phải ta cần Thái Nhất hơn. Nếu các ngươi vẫn chưa đi, như vậy có thể ta sẽ chết, nhưng bốn người các ngươi đi hết, như vậy ngược lại ta càng an toàn."
Bọn người Trác Đạo Thuần không cưỡng ép y, Trác Đạo Thuần nói: "Như vậy, làm sao mới có thể làm quen mấy vị loạn đảng kia?"
Hứa Ứng thét dài một tiếng, cất cao giọng nói: "Hư Hoàng, Thái Ất Thiên Tôn - Địa Tiên Chi Tổ..."
Y gọi liên tục, sau một lát, một âm thanh nhanh chóng tiếp cận: "Tới rồi! Tới rồi!"
Âm thanh này lại rất lạ lẫm, không phải bất kỳ người nào trong số Hư Hoàng, Thái Ất và Địa Tiên Chi Tổ.
Cuối cùng chủ nhân của âm thanh kia cũng lộ diện, lại là một lão già mang đạo bào màu xám trắng. Lão già này tóc hoa râm, thân hình gầy gò, tướng mạo xấu xí.
Hứa Ứng thấy hắn, vừa mừng vừa sợ, vội vàng nói: "Ngọc Hư Đạo Tổ! Đệ tử Hứa Ứng, xin ra mắt!"
Lão già mặc đạo bào xám trắng kia chính là Ngọc Hư Đạo Tổ, nhìn thấy Hứa Ứng trong lòng cũng hết sức vui mừng, cười nói: "Tốt, tốt! Ngươi là hậu nhân của Hứa Do? Quả nhiên anh tuấn hào hiệp, trung hậu lão luyện như hắn! Đây không phải nơi nói chuyện, mời mấy vị theo ta."
Hứa Ứng tán thưởng: "Sư tổ nhìn nhận thật chuẩn."
Đám người vội vàng đuổi theo Ngọc Hư Đạo Tổ, biến mất trong bóng tối.
Không bao lâu sau, bọn họ tìm được đám người Hư Hoàng ẩn núp trong bóng tối, ngoại trừ Thái Ất Thiên Tôn, Địa Tiên Chi Tổ, Hứa Ứng còn nhìn thấy bọn người Thái Thanh Đạo Tổ, Ngọc Thanh Đạo Tổ, không khỏi kích động khó tả.
Mấy vị Đạo Tổ tiếng tăm lừng lẫy nhất trong lịch sử Địa Tiên giới đều tụ tập ở đây.
"Phật Tổ!"
Hứa Ứng hai mắt sáng ngời, phát hiện Phật Tổ và Chư Phật Tu Di sơn, vội vàng tiến lên chào hỏi. Năm đó lần đầu tiên y phi thăng tới Bỉ Ngạn, nếu không bị Phật Tổ và chư Phật phát hiện kịp thời ngăn cản lại, chỉ e y đã sớm rơi vào trong tay của Bỉ Ngạn, bị tra hỏi tung tích của Tam giới rồi.
"Duyên phận giữa ta và Phật Tổ không chỉ có vậy."
Hứa Ứng làm lễ, cười nói: "Phật Tổ để lại một chuỗi phật châu, giúp ta nhiều lần giữ được tính mạng, ta lại dùng phật châu này cứu ra Tế Giác Phật tử bị nhốt trong thời không ngưng kết. Bây giờ Tế Giác đã đạt tới cảnh giới Chí Tôn, Phật môn Tam giới, ngày càng phát triển."
Một vị Đại Phật hỏi: "Tế Giác có khỏe hay không?"
Hứa Ứng suy nghĩ một chút, nói: "Rất tốt, có điều ghét ác như cừu."
"Thiện tai thiện tai."
Chư Phật đồng loạt khen: "May là ngày thường chúng ta dạy dỗ hắn phải một lòng hướng thiện."
Phật Tổ thấy y khó hiểu, nói: "Tế Giác không phải người Tam giới chúng ta, hắn là người chúng ta nhặt được ở Thiên Cảnh khư, trời sinh lệ khí rất nặng, trong lòng ẩn chứa oán niệm khủng khiếp, ngay cả chư Phật chúng ta cũng không thể hóa giải được, đành phải truyền Phật pháp cho hắn ta, chờ hắn ta có thể mượn Phật pháp luyện hóa oán niệm và lệ khí."
Hứa Ứng nhớ tới tình cảnh Tế Giác động một chút là muốn độ hóa người ta, bảo người ta quy y, bèn cười nói: "Hiện tại hắn đã tốt hơn nhiều, ta không cảm giác thấy lệ khí của hắn, ngược lại hết sức từ bi."
Chư Phật đều vui mừng ra mặt.
Phật Tổ cũng không nhịn được cười nói: "Chúng ta hoài nghi, có thể hắn là Ma Thần do oán khí oán niệm của Thiên Cảnh khư hình thành, để hắn ở lại Thiên Cảnh khư, chỉ khiến cho oán niệm của hắn càng ngày càng nặng. Cho nên chúng ta mới định để hắn thông qua động uyên, nhảy vào trong Tam giới. Xem ra, vẫn là điều kiện Tam giới tốt nhất, nuôi hắn thành người lương thiện."
"Thiện tai thiện tai." Chư Phật khen ngợi.
Hư Hoàng Đại Đạo Quân nói: "Các ngươi đừng cứ hàn huyên nữa. Bốn vị Đại Đạo Quân của Bỉ Ngạn quyết đấu với Huyền Hoàng Đại Đạo Chủ, cơ hội khó có được, các ngươi có muốn xem hay không?"
Đám người Hứa Ứng vội vàng đi tới trước mặt Hư Hoàng, Hứa Ứng cảm ơn Hư Hoàng, nói: "May mà đạo huynh đưa ta đến Tam giới kịp thời, lại đưa tới Tích Kiếp kinh."
Hư Hoàng cười nói: "Tiện tay mà thôi, không đáng nhắc đến. Hứa đạo hữu, các ngươi phiên dịch Tích Kiếp kinh, tốn bao lâu?"
Hứa Ứng trầm ngâm một lát, nói: "Tốn khoảng tám năm."
"Tám năm?"
Sắc mặt mấy người Hư Hoàng, Địa Tiên Chi Tổ có phần ảm đạm, Ngọc Hư Đạo Tổ nói: "Tám năm mà nói, thế thì đạo pháp thần thông của Tam giới so với chúng ta cũng không tiến bộ bao nhiêu so với chúng ta, còn xa mới là đối thủ của Bỉ Ngạn."