Lĩnh ngộ Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh cực kỳ khó khăn, mặc dù Hứa Ứng có căn cơ Hỗn Động Bất Diệt Kinh nhưng cũng không muốn tốn quá nhiều thời gian trên môn công pháp này.
Ngược lại, y càng có hứng thú với công pháp của Kim Luân Nhân Quả, hơn xa Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh.
"Nếu bản thân ta tham ngộ Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh, ít nhất phải trăm ngàn năm mới lĩnh ngộ được, không khéo còn chẳng hiểu nổi. Chi bằng tiết kiệm thời gian nghiên cứu những đại đạo như Nhân Quả, Luân Hồi, Vô Cực."
Ánh mắt của y lóe sáng, thầm nghĩ: "Nếu Thái Nhất Đại Đạo Quân tham ngộ Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh, thời gian cần dùng có thể ngắn hơn ta rất nhiều, nhưng thấp nhất cũng phải hơn mười năm!"
Năm đó Đại Đạo Chủ Đạo Tông Nguyên của Nguyên giới truyền thụ cho Hứa Ứng Hỗn Động Bất Diệt Kinh đã mất đến mười năm mới giảng giải thấu triệt môn công pháp này. Đạo hạnh của Thái Nhất Đại Đạo Quân chắc chắn không bằng Đạo Tông Nguyên, bởi vậy Hứa Ứng kết luận thời gian hắn tiêu hao chắc chắn sẽ dài hơn mười năm.
Lúc này, Thái Nhất Đại Đạo Quân mở mắt, nói: "Hứa Ứng, ngươi có thể ra ngoài. Vi sư cần bế quan thêm một lần."
Hứa Ứng khom người vâng dạ, nói: "Lần này sư phụ này bế quan, nếu có chuyện phải làm như thế nào?"
Thái Nhất Đại Đạo Quân nói: "Lần này vi sư lần quan, chuyện bên ngoài có Cửu Tăng Đạo Quân, chuyện bên trong có Trường Tôn Thánh Hải."
Hứa Ứng khó xử nói: "Sư phụ, đệ tử nhập môn, chưa từng được sư phụtruyền thụ."
Thái Nhất Đại Đạo Quân nói: "Ngươi muốn học cái gì, để Cửu Tăng và Thánh Hải dạy ngươi."
Hứa Ứng nói: "Sư phụtìm hiểu ra Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh, có thể truyền cho đệ tử không?"
Thái Nhất Đại Đạo Quân ánh mắt nhìn xuống người y, Hứa Ứng chỉ cảm thấy trong ánh mắt này toát ra một luồng sát ý, nhưng chẳng biết tại sao lại tiếp tục nhẫn nhịn.
"Tương lai, ta sẽ truyền cho ngươi." Thái Nhất Đại Đạo Quân phất tay.
Hứa Ứng rời khỏi Dao Quang điện, thầm nghĩ: "Keo kiệt, còn không hào phóng bằng Trác Đạo Thuần sư đệ. Năm đó Trác Đạo Thuần còn truyền thụ cho Minh Hi Đế Tử một câu Thái Nhất chân truyền."
Có điều, y cũng chẳng mấy hứng thú với công pháp của Thái Nhất Đại Đạo Quân. Y đã tu luyện Thái Nhất đại đạo đến cảnh giới cực cao, không muốn chứng đạo Bất Hủ nhanh như vậy, co tu luyện công pháp của Thái Nhất cũng không có bao nhiêu chỗ tốt.
"Vẫn nên tu luyện Kim Luân Nhân Quả trước, môn công pháp này cần phải đi lịch lãm trần thế một chuyến, mới có thể lĩnh ngộ ra Nhân Quả Kim Luân. Nên rèn luyện như thế nào?"
Hứa Ứng đang nghĩ ngợi, đột nhiên một luồng thần thức khủng khiếp rung động trong Đạo Kỷ Thiên, lay động thời không, thế nhưng y không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, thầm nghĩ: "Thần thức của Bất Hủ cảnh trò chuyện! Thần thức của Bất Hủ cảnh này quá cường đại, vô cùng cổ xưa, tu vi không bằng Đại Đạo Quân nhưng cũng cách không xa, tuyệt đối là cao thủ trong Đạo Quân!"
Trong lòng y nặng trịch, cao thủ như vậy, Bỉ Ngạn có quá nhiều.
Luồng thần thức khủng khiếp kia nhanh chóng truyền tin tức tới, báo cho tất cả Bất Hủ. Sau một lát, Cửu Tăng Đạo Quân dùng thần thức truyền âm tới tai tất cả mọi người Xá An cung, cất cao giọng nói: "Kỷ Hồng Đạo Quân đưa tin, trinh sát trở về, khi tìm kiếm phương vị của Tam giới phát hiện ra một vũ trụ mới. Trinh sát đã để lại đánh dấu rồi lập tức chạy về."
Lời này vừa nói ra, mọi người xôn xao.
Môn hạ đệ tử của Thái Nhất môn vô cùng kích động, la hét ầm ĩ.
Hứa Ứng đi ra khỏi chỗ ở, nhìn ra ngoài, thấy mọi người kích động như vậy bèn hạ giọng nói: "Trong Hỗn Độn Hải phát hiện một vũ trụ mới không phải rất bình thường sao? Có đến mức kích động như thế không?"
Lúc này giọng nói của Trường Tôn Thánh Hải vang lên sau lưng y, nói: "Phát hiện một vũ trụ mới, đồng nghĩa với lãnh địa mới. Lãnh địa mới này, không trải qua Thúy Nham thanh trừng, còn tràn ngập sức sống. Lúc này cần các vị Bất Hủ cảnh phái người đi đến, gọi là người khai hoang, thanh lý lãnh địa mới này một phen. Nhóm người phụ trách thanh lý sẽ tiến vào vũ trụ đó đầu tiên, có thể cướp đoạt rất nhiều bảo vật, cho nên mọi người đều hy vọng làm người khai hoang này."
Hứa Ứng ngạc nhiên: "Bảo vật? Bỉ Ngạn giàu có như vậy, cướp đoạt tài phú của Đại Thiên vũ trụ, còn cần bảo vật gì?"
Trường Tôn Thánh Hải đi tới bên cạnh y, cùng y nhìn về phía Xá An cung rộng lớn, mỉm cười nói: "Đúng là Bỉ Ngạn là vô cùng giàu có, khắp nơi đều là đạo tượng, nhưng đồng thời Bỉ Ngạn vô cùng nghèo khó. Giàu là Bất Hủ, Chân Vương, Đạo Quân và Đại Đạo Quân; có liên quan gì đến đệ tử của Bất Hủ, liên quan gì đến những người sống dưới lòng đất của Bỉ Ngạn?"
Hứa Ứng trầm mặc một lát, thở dài: "Bỉ Ngạn, chẳng qua chỉ là Nguyên Thú cỡ lớn mà thôi."