Vu Thần Đạo Quân cười ha ha, bỗng nhiên vung lên đạo búa, vô số động uyên trong không gian tối tăm sau đầu xoay tròn theo búa này mà, chỉ trong khoảnh khắc đã tụ tập đại đạo chi lực của Đại Thiên vũ trụ, kèm theo tiếng sấm kinh thiên động địa, ầm ầm nện xuống Thái Nhất Đại Đạo Quân!
Trong lòng Hứa Ứng máy động, dùng phép khích tướng kích động người khác, nói không chừng đối phương còn không trúng chiêu, nhưng khích tướng Vu Thần bực này, chắc chắn gã sẽ trúng chiêu!
Hắn không quan tâm chuyện có phải Thái Nhất Đại Đạo Quân đang thăm dò hay không, chỉ cần đối phương đưa ra, như vậy hắn nhất định sẽ thử một lần!
Búa này so với nhát búa Hứa Ứng chứng kiến năm đó còn hung ác hơn, sức mạnh càng đáng sợ hơn, đạo lực hội tụ trên đầu búa, phảng phất sao chổi rơi vào bầu trời, đầu búa trở nên sáng ngời vô cùng!
Thái Nhất Đại Đạo Quân giơ tay, nhẹ nhàng nghênh đón một búa này, búa chạm vào bàn tay máu thịt, đạo lực khủng khiếp chất chứa trong búa lại phảng phất như trâu đất xuống biển, không phát huy được nửa điểm uy lực.
Vu Thần Đạo Quân kêu lên một tiếng đau đớn, cây búa lớn tuột tay, cả người bay ngược về phía sau, rầm rầm rầm xuyên thủng từng ngọn núi!
"Không biết tự lượng sức mình."
Thái Nhất Đại Đạo Quân buông tay ra, cây búa lớn rơi xuống đất.
Cách đó không xa, trước ba tòa Tiên cung khác, ba vị Đạo Quân Hồng Tỳ, Khánh Tái và Bàn Diễm thấy tình hình này, đều sợ hãi, không dám tiếp tục dò xét.
Một lát sau, Vu Thần xám xịt bay trở về, quỳ bái với Thái Nhất Đại Đạo Quân nói: "Ta phục! Đại Đạo Quân và Hứa Ứng đệ tử của Đại Đạo Quân đều không có vấn đề!"
Thái Nhất Đại Đạo Quân không tiếp tục làm khó hắn, nói với Hứa Ứng: "Ta ở lại nơi này chính là vì chờ ngươi trở về. Ta biết ngươi nhất định sẽ về."
Hứa Ứng tươi cười, khom người đứng hầu, cười nói: "Sư tôn pháp nhãn vô song, đúng là đệ tử nhất định sẽ trở về."
Thái Nhất Đại Đạo Quân nhìn chằm chằm vào gáy của y, trầm mặc chốc lát, nói: "Trước mặt ta, ngươi có thể không câu nệ như thế."
Hứa Ứng nói: "Thái Nhất đại đạo, thiên uy hùng hồn, thẳng đến Đại Thiên vũ trụ, bởi vậy đệ tử không khỏi có phần câu nệ."
Thái Nhất Đại Đạo Quân nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Trước khi ngươi có thể đánh thắng ta, ngươi sẽ luôn tôn trọng ta, điểm này khiến ta rất hài lòng. Ngươi đã đạt được công pháp Đại Đạo Chủ?"
Sắc mặt Hứa Ứng nghiêm nghị nói: "Đệ tử không phụ sứ mệnh, cuối cùng cũng đạt được Huyền Hoàng Đạo Giới kinh của Huyền Hoàng Đạo Chủ. Đáng hận là bọn Trác Đạo Thuần, Nam Cung Hạo, Vệ Dịch và sư Ngọc Đình cũng nhận được Huyền Hoàng Đạo Giới kinh. Bốn người này, là dư nghiệt Thiên Cảnh, nếu còn sống trên đời tất sẽ tạo thành nguy hại cực lớn đối với Bỉ Ngạn ta!"
Y trầm giọng nói: "Bởi vì vậy đệ tử đề nghị, lập tức dốc toàn bộ đại quân Bất Hủ cảnh vây quét loạn đảng, nhổ cỏ tận gốc, vĩnh viễn tuyệt hậu hoạn!"
Thái Nhất, Vu Thần và Đạo Cực đều tự nhíu mày, trong lúc nhất thời khó có thể phân biệt rốt cuộc y là gian hay trung.
"Bao vây tiễu trừ Thiên Cảnh, không cần dùng tới ngươi."
Thái Nhất Đại Đạo Quân rung ống tay áo, nói: "Nếu đã đợi được ngươi, vậy thì khởi hành đi, trở về Đạo Kỷ Thiên."
Hứa Ứng vâng dạ.
Đế liễn bay tới, Thái Nhất Đại Đạo Quân lên đế liễn, Hứa Ứng thận trọng theo ở phía sau, Thái Nhất Đại Đạo Quân ngồi xuống, y không dám ngồi xuống, ở bên cạnh hầu hạ.
Nhất cử nhất động của y, đều giống đệ tử hơn cả là đệ tử, Vu Thần và Đạo Cực thấy vậy đều kinh ngạc.
Đế liễn chậm rãi rời khỏi bốn tòa Tiên điện, chạ ra bên ngoài Thiên Cảnh.
Vu Thần và Đạo Cực đưa mắt nhìn đế liễn đi xa, lúc này mới lần lượt thu hồi ánh mắt. Đạo Cực Chân Vương nói: "Ta đưa đệ tử dòng chính của Đại Đạo Quân đến, không ngờ chẳng mấy ai sống sót. Vu Thần đạo huynh, vừa rồi ngươi giao thủ với Đại Đạo Quân, ngươi cảm thấy Đại Đạo Quân còn lại mấy phần thực lực?"
Vu Thần Đạo Quân nói: "Khoảng năm sáu phần."
Hắn cũng không dám khẳng định, nói: "Nhưng đối với ta mà nói, vẫn sâu không lường được."
Đạo Cực Chân Vương nghe vậy, có phần hoài nghi, cười nói: "Liều mạng với Huyền Hoàng Đạo Chủ nhiều lần như vậy, nhiều lần đánh vỡ thân thể, Thái Nhất Đại Đạo phân giải thành vô số phần, nhưng vẫn có năm sáu phần thực lực. Xem ra Đại Đạo Quân cách Đại Đạo Chủ cũng không còn xa. Chỉ có điều vì sao hắn còn muốn đi tìm công pháp cấp Đại Đạo Chủ?"
Vu Thần Đạo Quân liếc hắn một cái, nói: "Có một số việc, không nên bàn luận. Đạo Cực, hậu quả ra sao ngươi biết rõ hơn ta."
Đạo Cực Chân Vương nghe vậy, cười ha ha, nói sang chuyện khác, cười nói: "Chuyện nơi đây, ta cũng nên đi rồi. Vu Thần đạo huynh, thật rất hâm mộ ngươi đấy, nơi đây tuy hoang vu nguy hiểm, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với Đạo Kỷ Thiên, ít nhất không có nhiều lục đục như vậy. Cáo từ!"
Vu Thần Đạo Quân không đứng dậy đưa tiễn, đợi đến khi Đạo Cực Chân Vương đi xa mới nắm cây búa lớn trong tay, ánh mắt hấp háy.