Hồng Đạo Quân nghiêm nghị, dùng hết khả năng điều động tất cả các động uyên, sử dụng thần thông có uy lực cường đại nhất mà cả đời mình tạo ra, đón lấy công kích của hoa sen Hỗn Độn!
"Ầm!"
Miệng hắn đẫm máu, bay ngược ra sau, xuyên qua một thác nước Hỗn Độn. Thương thế lần này của hắn càng nặng, thân thể ngang đại đạo đã bị hao tổn nhiều chỗ.
Tu vi của Nam Cung Hạo cũng tiêu hao hầu như không còn, không cách nào tiếp tục phát động hoa sen Hỗn Độn.
Hứa Ứng và Trác Đạo Thuần lại tiến lên, thúc giục hoa sen Hỗn Độn, thi triển ra đòn thứ ba.
Hồng Đạo Quân không thể tránh được, tránh cũng không được, chỉ có thể đón đỡ, lập tức bị thương thêm. Nhưng lần này tế ra hoa sen Hỗn Độn, pháp lực hai người Hứa Trác cũng tuyên cáo khô kiệt.
Hai người bọn họ đều tu luyện chân truyền Thái Nhất, luyện Tam Kỳ Cửu Huyền, Thái Nhất động uyên của bản thân chảy ra nguyên khí. Nhưng nguyên khí chảy ra từ động uyên có hạn, hai người như một hồ nước, dòng nước không ngừng chảy vào, lại đồng thời không ngừng thả nước. Lượng nước chảy ra nhiều hơn lượng lớn chảy vào, nước trong hồ vẫn có lúc cạn sạch.
Nhưng may mắn là Thái Nhất Chân Truyền giúp bọn họ khôi phục tu vi nhanh hơn.
Hứa Ứng nhanh chóng quyết định, thu hồi hoa sen Hỗn Độn, phi thân lên, khống chế Thái Nhất Vạn Đạo đỉnh, thừa thắng xông lên, giết về phía Hồng Đạo Quân, nhân cơ hội này khôi phục pháp lực.
Trác Đạo Thuần cũng tế một hai trăm món chí bảo Bất Hủ của mình lên, phát ra uy năng kinh thiên động địa, phóng tới Hồng Đạo Quân!
Cùng lúc đó, Quả Chuông bay ra, khống chế động uyên to to nhỏ nhỏ, treo đầy toàn thân, keng keng rung động, không cần Hứa Ứng tế lên cũng công kích về phía Hồng Đạo Quân.
Tru Tiên tàn kiếm cũng tự bay lên, gia nhập chiến cuộc.
Hai người, hai bảo vật tung bay trên dưới Hồng Đạo Quân, các loại thủ đoạn đều thi triển, chém giết đến long trời lở đất. Hồng Đạo Quân trong tình huống đã đón đỡ công kích của ba đóa hoa sen Hỗn Độn, đạo thương nghiêm trọng, nhưng vẫn đánh cho bọn họ liên tục bại lui!
"Rầm!"
Ngũ Hành Phân Quang kiếm nổ tung, Ngũ Hành chi lực tán loạn rơi xuống các nơi trong không gian Hỗn Độn này. Trác Đạo Thuần hừ khẽ một tiếng, khóe miệng bị chấn động chảy máu tươi.
Ngũ Hành Phân Quang kiếm là một món chí bảo Bất Hủ hắn thu được, bên trong ẩn chứa Ngũ Hành đại đạo, uy lực cực kỳ lợi hại, không ngờ lại bị Hồng Đạo Quân đánh nát!
Khoảnh khắc sau, Vô Cực Thiên Thư cũng bị xé rách, khiến Trác Đạo Thuần bị thương càng nghiêm trọng hơn. Thiên Thư này cũng là chí bảo Bất Hủ hắn đoạt được, bên trong ẩn chứa đại đạo Vô Cực. Giờ phút này Thiên Thư vỡ tan, Vô Cực đại đạo ẩn giấu trong sách rải rác khắp nơi.
Hồng Đạo Quân càng đánh càng hăng, keng keng keng, liên tục chịu ba đòn nặng nề, đánh văng Thái Nhất Vạn Đạo đỉnh gần như khô quắt, đè đỉnh này lên trên đỉnh đầu Hứa Ứng, định đánh chết Hứa Ứng.
Quả Chuông vội vã bay tới, bỗng dưng vang lên một tiếng chuông, ngăn cản đòn tất sát của hắn.
Hứa Ứng phát động thần thông vòm trời, liều mạng với Hồng Đạo Quân, bị chấn động bay về phía sau.
Đột nhiên lại là rầm một tiếng, Thái Thượng Lượng Thiên xích của Trác Đạo Thuần bị Hồng Đạo Quân đánh nát, đại đạo trong chí bảo rơi lả tả giữa thiên địa, Trác Đạo Thuần cũng không chịu nổi cắn trả do bảo vật vỡ vụn, miệng phun máu.
Vệ Dịch khôi phục lại một ít tu vi, thấy thế lập tức đánh tới, vừa đối mặt với hà là Sát Phạt Cẩm Tú kỳ của hắn là bị xé tan thành từng mảnh, tâm thần bị hao tổn!
Sát Phạt chi đạo tán lạc, tại vùng không gian hỗn độn này tản mát ra trận trận sát khí chấn nhiếp nhân tâm.
Nam Cung Hạo và Sư Ngọc Đình mặc kệ tu vi chưa khôi phục, cũng tự giết tới, từng người tế lên chí bảo bọn họ thu được, cứ như vậy liên tiếp chống lại Hồng Đạo Quân.
Nhưng cho dù bọn họ lấy chí bảo ra cũng thường chỉ khiến Hồng Đạo Quân bị thương nhẹ, từng món chí bảo bị nghiền nát, khiến thương tích của bọn họ càng thêm nặng nề!
Hơn nữa, dù sao số lượng chí bảo mà bọn họ thu được cũng có hạn, chí bảo bị hao tổn sạch sẽ, chỉ e chính là ngày chết của bọn họ!
"Nếu như chúng ta có thể điều động Huyền Hoàng Đạo Giới kinh tới mức tùy tâm sở dục thì tốt rồi!"
Trong lòng năm người đều tuyệt vọng, đạo giới Huyền Hoàng tuy mạnh mẽ thế nhưng lại rất khó lĩnh ngộ, không cách nào thông suốt, chứ đừng nói là tu hành tùy tâm sở dục.
Hồng Đạo Quân hoàn toàn không cho bọn hắn cơ hội khôi phục tu vi pháp lực, ỷ thế trấn áp, đánh cho bọn họ không thể không mệt mỏi ứng phó, không cách nào tồn trữ nhiều pháp lực hơn để tế ra hoa sen Hỗn Độn.
"Các ngươi ngưng đùa được rồi, dừng ở đây đi!"
Đột nhiên, Hồng Đạo Quân lấy ra guồng quay, cạch cạch cạch, từng sợi Nhân Quả đan xen vào nhau, xuyên qua trong cơ thể năm người Hứa Ứng, Trác Đạo Thuần, Vệ Dịch, Nam Cung Hạo, Sư Ngọc Đình!