Ma đạo có Tam Đảo Lục Thánh Thập Nhị Tôn Giả chặn giết Du Huyên, bị Du Huyên chém giết toàn bộ, trong lúc nhất thời Du Huyên đã có phong thái của đệ nhất nhân Chính đạo.
Hứa Ứng nhìn lên người mình, không hiểu sao nhân quả nặng thêm vài phần, tu vi cũng tự gia tăng, trong lòng vui sướng.
"Nhân quả càng lớn, tu hành càng nhanh! Quả là thế!"
"Không bao lâu nữa, Nhân Quả đại đạo của ta sẽ có thể phi thăng! Đến lúc đó, ta muốn nhìn xem Lôi Trạch Thiên kiếp là chuyện gì!"
"Đạo pháp của thế giới này, sao lại cấp thấp đến mức độ này!"
Cuộc chiến giữa Du Huyên và Thái Thúc Hi, môn hạ Lục Hợp của Thần Ma Đại Đạo Quân đang quan sát cuộc chiến dưới đài, chứng kiến bản lĩnh của hai vị cao thủ tuyệt thế này, không khỏi kinh ngạc không thôi.
"Đây là cao thủ tuyệt thế của vũ trụ này?"
Mấy ngày nay hắn đã du lịch ở Thúy Hư đại lục rất nhiều, tìm kiếm thế ngoại cao nhân. Nhưng thế ngoại cao nhân thì một người cũng không gặp được, lại còn phát hiện đạo pháp thần thông của vũ trụ mới cực kỳ thấp kém. Tu sĩ nơi này tu vi cao nhất cũng chỉ có Phi Thăng kỳ, thậm chí so ra kém bất kỳ Đại Thiên vũ trụ nào dưới quyền của Bỉ Ngạn!
Nhưng vũ trụ cấp thấp như thế lại khiến cho những người khai hoang này tử thương nặng nề, còn chưa tiến vào Thúy Hư đại lục đã chết đến mức chỉ còn đếm được trên đầu ngón tay.
Thậm chí hắn còn đoán được, cho dù Bất Hủ cảnh của Bỉ Ngạn có tới đây cũng rất khó bảo vệ được bản thân. Cấu tạo của linh văn này thật quá cao minh.
Lục Hợp không khỏi động tâm: "Thực lực hai đại cao thủ tuyệt thế lại thấp kém như thế, xem ra vũ trụ này thật sự không có cường giả. Cấu trúc đại đạo cao minh như vậy, lại thêm hơn nữa đạo pháp của Bỉ Ngạn, ta chính là chúa tể nơi này!"
Bên kia, môn hạ Doãn Nhiêu của âm Dương Đại Đạo Quân cũng đang quan chiến, trong lòng khẽ động: "Thiên địa này có cấu tạo đại đạo cao minh đến cực điểm, nhưng đạo pháp lại cực kỳ lạc hậu, chắc là văn minh đứt đoạn. Không biết tại sao tu sĩ nơi này đột nhiên biến mất, không lưu lại truyền thừa!"
Trận đại chiến Chính Ma chấn động thiên hạ này chấm dứt bằng việc Du Huyên chém giết Tam Đảo Lục Thánh Thập Nhị Tôn. Lục Hợp trong lòng khẽ động, lập tức đuổi theo đám người trong Ma đạo đang ủ rũ, chuẩn bị nhất thống Ma đạo, trở thành Đạo Tổ của nơi này.
Du Huyên mang theo uy phong sau khi đánh giết Thái Thúc Hi, chém giết Tam Đảo Lục Thánh Thập Nhị Tôn, trở về Thái Vi cung, trong lòng lại vui mừng khó kiềm chế nổi.
"Kiếm pháp lão thần tiên truyền thụ thực quá lợi hại!"
Thúy Hư đại lục vốn đang trong thời đại đạo tiêu ma trướng, do thời gian dài không ai có thể vượt qua Lôi Trạch Thiên kiếp, dẫn đến không biết bao nhiêu thiên kiêu chết dưới Thiên kiếp, không ai có thể phi thăng.
Dần dà, đã sinh thành Ma đạo, dùng phương pháp khác để cầu trường sinh.
Về phần Chính đạo lại dần dần suy thoái.
Lần này hắn khiêu chiến Thái Thúc Hi, cũng không ôm nhiều hy vọng, dù sao đối phương cũng là người có tiếng tăm trong Ma đạo, uy danh vang xa. Mà bản thân mình là người đứng đầu kiếm đạo trong Chính đạo, đương nhiên còn có đao đạo, trận pháp, luyện khí, thần thông, võ đạo, vân vân... Ba trăm sáu mươi môn đạo đều cuộc sống người đứng đầu.
Nhưng không ngờ lần tỷ thí này, mình thi triển ra Nhân Quả Chứng Tiên Kiếm, dựa theo Nhân Quả mà hành động, chỉ trong khoảnh khắc đã chém giết đối phương, vô cùng lưu loát.
Lúc Tam Đảo Lục Thánh Thập Nhị Tôn phục kích hắn, cũng không ai đỡ được một kiếm!
Lần này, hắn đã là người số một trong Chính đạo.
"Lão thần tiên chỉ điểm ta vẻn vẹn hơn hai mươi ngày đã khiến ta nhảy lên thành người đứng đầu Chính đạo! Thực lực của lão thần tiên sẽ cường đại đến mức nào?"
Du Huyên vội vàng tới gặp Hứa Ứng, lúc này thấy Hứa Ứng đang đứng trước Thái Vi cung, quan sát tòa cung điện cổ xưa này.
"Du Huyên, có ghi chép gì về nguồn gốc của Thái Vi cung không?" Hứa Ứng đột nhiên hỏi.
Du Huyên lắc đầu nói: "Đệ tử không biết. Thái Vi cung quá cổ xưa, thậm chí còn cổ xưa hơn cả môn phái chúng ta. Có tin đồn lúc khai thiên tích địa đã tồn tại."
Hứa Ứng nghe vậy không khỏi lắc đầu bật cười: "Khai thiên tích địa đã tồn tại? Nơi này cũng không phải Nguyên giới? Cho dù là Nguyên giới, trải qua Hồng Nguyên khai mở, chỉ e cũng sẽ tổn thương nặng nề chứ không thể bảo tồn được hoàn chỉnh như thế."
Du Huyên dốc hết dũng khí, nói: "Đệ tử học tập kiếm đạo thần thông kiếm đạo mà lão thần tiên truyền thụ, thực lực tăng nhiều, chỉ khổ nỗi không có được trường sinh chi đạo. Lão thần tiên có thể truyền thụ tiên pháp hay không..."
Hắn lo sợ bất an, dù sao mình đã được lão thần tiên truyền thụ kiếm đạo, nhảy lên trở thành người đứng đầu Chính đạo, nếu lại cầu tiên pháp, vậy thì có vẻ được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.