Hứa Ứng theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một dị nhân thân hình cao lớn đang đi về phía mình, động uyên sau đầu sáng ngời không gì sánh được, thế nên bộ mặt của hắn từ đầu đến cuối luôn chìm vào trong bóng tối, không thấy rõ bộ dáng.
Có điều, động uyên của hắn cũng vô cùng rõ ràng, là Thái Nhất động uyên!
Trong lòng Hứa Ứng máy động, khom người bái nói: "Đệ tử Hứa Ứng, bái kiến sư tôn!"
Dị nhân cao lớn kia tuy không thấy rõ diện mạo, nhưng cử chỉ tiêu sái, khí chất siêu nhiên, nói: "Sau khi ta nghe được sự tích của ngươi ở Bỉ Ngạn, ta biết được ngươi là người có thể đào tạo, thế là động tâm thu ngươi làm đồ đệ. Không ngờ ngươi lại lanh lợi như vậy, nhìn ra ta có ý nghĩ này."
Hứa Ứng không dám giấu diếm, nói: "Là Trác sư huynh chỉ điểm, nói sư tôn có ý định thu ta làm đệ tử."
Dị nhân cao lớn kia chính là Thái Nhất Đại Đạo Quân, không biết vì sao đi tới chỗ Hứa Ứng, không nói thêm gì mà nhìn chằm chằm vào Hứa Ứng.
Hứa Ứng khom người đứng đó, không hề nhúc nhích.
"Năm đó, Hạo Dập ra khỏi Thái Nhất động uyên của ta, tới Bỉ Ngạn, bái ta làm thầy, cũng hỉ nộ không lộ mặt như ngươi."
Thái Nhất Đại Đạo Quân thở dài, nói: "Sau đó, hắn làm phản ta. là ta đại nghĩa diệt thân, khiến hắn không thể sống sót rời khỏi Bỉ Ngạn."
Hứa Ứng nói: "Hạo Dập thân toàn phản cốt, nhưng đệ tử lại khác, đệ tử vô cùng trung thành với sư môn."
Thái Nhất Đại Đạo Quân tiếp tục nhìn chằm chằm vào y, nói: "Ngươi đến từ Tam giới."
Hứa Ứng vâng dạ.
Thái Nhất Đại Đạo Quân nói: "Bọn giặc cỏ ngang ngược ở Thiên Cảnh khư, Hư Hoàng, Thái Thanh, cũng đến từ Tam giới?"
Hứa Ứng gật đầu.
Thái Nhất Đại Đạo Quân nói: "Thông Thiên Đạo Nhân từng tạo ra một trận sát kiếp ở Bỉ Ngạn của ta, cũng đến từ Tam giới?"
Da đầu Hứa Ứng có phần tiếng dại, gật nhẹ đầu.
Thái Nhất Đại Đạo Quân thở dài, nói: "Người của Tam giới các ngươi, một người là kẻ cuồng sát, một người trời sinh phản cốt, còn có mấy người là đảng loạn. Hứa Ứng, ngươi cũng đến từ Tam giới, sao vi sư có thể tin ngươi được?"
Hứa Ứng đáp: "Đường có dài mới biết ngựa hay, ngày qua lâu mới thấy lòng người. Đệ tử trung thành, chỉ nhật nguyệt mới có thể nhìn thấu! Chỉ cần ở chung lâu, sư tôn tất sẽ nhìn thấy lòng trung thành của đệ tử."
Thái Nhất Đại Đạo Quân trầm mặc một lát, cười nói: "Ta không trông cậy vào lòng trung thành của ngươi. Ta chỉ muốn bồi dưỡng ra một vị Hạo Dập Đại Đạo Quân khác thôi."
Hứa Ứng không thể hiểu nổi.
Thái Nhất Đạo Quân đi về phía khu vực Đại Đạo Chủ thức tỉnh, nói: "Đi theo ta. Ta dẫn ngươi đi xem truyền thừa của Đại Đạo Chủ."
Hứa Ứng đành phải đuổi theo hắn, trong lòng thầm nghĩ không ổn.
Y không muốn tới gần khu vực Đại Đạo Chủ thức tỉnh, nguyên nhân chủ yếu là do y đã thấy rất nhiều trò thu gặt, lần này Đại Đạo Chủ thức tỉnh rất có thể chính là một hồi thu hoạch.
Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, huống chi Hứa Ứng còn không phải quân tử?
"Trong số đệ tử của ta, xuất sắc nhất chính là Hạo Dập."
Thái Nhất Đạo Quân Đạo: "Hắn là người có thiên phú cao nhất, còn cao hơn ta. Tuy hắn xuất thân thấp kém, chỉ là xuất thân từ một vũ trụ nhỏ không trọn vẹn, đạo pháp ngộ ra cũng thấp kém không chịu nổi, nhưng ta lại phát hiện hắn cực kỳ thông minh. Sau khi hắn bái làm môn hạ của ta, chỉ mới vài vạn năm đã nhảy lên trở thành đệ tử đệ nhất trong môn hạ của ta. Đột nhiên, ta phát hiện ta đã không còn thứ gì có thể dạy hắn nữa."
Hứa Ứng lẳng lặng lắng nghe, không chen lời.
Y cũng cực kỳ tò mò về những gì Hạo Thiên Đế đã trải qua ở Bỉ Ngạn.
Thái Nhất Đạo Quân nói: "Thậm chí có lúc hắn tới thỉnh giáo ta, hỏi ra vấn đề mà ta chưa bao giờ nghĩ tới. Chỉ riêng vấn đề này thôi cũng đủ dẫn dắt rất lớn cho ta. Ta biết, tu vi của hắn vẫn kém xa ta, nhưng đạo hạnh của hắn đã vượt qua ta.
"Ta cũng cần một vị đệ tử như vậy tiếp tục đột phá trên đạo hạnh. Cho nên ta thả hắn xuống núi, du lịch khắp nơi, bái phỏng các vị Chân Vương, Đạo Quân và Đại Đạo Quân, học tập bọn họ.”
"Các vị Chân Vương Đạo Quân và Đại Đạo Quân rất mừng rỡ với người trẻ tuổi này, cho rằng tài học của hắn chắc chắn có thể tăng cường đạo pháp của Bỉ Ngạn lên một độ cao mới. Bọn họ cũng cần một người trẻ tuổi như Hạo Dạp, giúp bản thân vượt qua chướng ngại cảnh giới hiện nay. Khoảng thời gian đó là thời gian vinh quang nhất đời ta."
Hắn có rất nhiều cảm khái, cho dù cuối cùng Hạo Thiên Đế phản bội hắn, đả thương tất cả Chân Vương, Đạo Quân và Đại Đạo Quân, phản bội Bỉ Ngạn, hắn vẫn kiêu hãnh vì mình bồi dưỡng ra được một đệ tử vượt qua mình như vậy.
"Kỳ thực, Hạo Dập vốn không phải chết. Ta đánh với hắn một trận, sau khi suy tàn, vừa mừng rỡ lại vừa có phần lo lắng. Ta nhìn ra tâm tư của hắn."