Hắn ngây dại, lại thầm nghĩ: “Vì sao sư phụ muốn giết sư tổ? Chẳng lẽ là truyền thống của môn phái chúng ta? Hay là sư tổ làm chuyện thương thiên hại lý gì?”
Hứa Ứng và Diễm Chân Quân cùng ngồi xuống quan sát trận chiến này, nói: “Ngươi để hai vị cô nương kia đánh đàn, kích thích sát khí, khiến kẻ địch buộc phải thi triển sát chiêu khi chưa tới thời điểm, quả thật bất phàm.’
Diễm Chân Quân nói: “Đây là khúc nhạc nhập trận, vốn mang sát ý ngập trời. Chẳng qua sát ý của hai vị cô nương Tử Quyên và Liễu Thanh không đủ, không thể kích thích càng nhiều người. Phải dẫn phát càng nhiều mai phục mới có thể hóa giải cục diện tất sát của đối phương, khiến sát chiêu ẩn tàng bại lộ sớm hơn.”
Tuy hắn và Tiểu Thiên Tôn là đối thủ, tranh giành danh hiệu đệ nhất tổ đình, nhưng khi đối mặt với tình thế nguy cấp, hắn vẫn vui vẻ trợ giúp Tiểu Thiên Tôn.
Hứa Ứng nhìn về phía hai cô gái đánh đàn gảy tỳ bà, hai thiếu nữ này cũng là luyện khí sĩ tu vi tuyệt đỉnh, pháp lực cực kỳ thâm hậu. Cô gái Tử Quyên đang đánh đàn tuy trong tiếng đàn mang đầy sát khí nhưng lại có vẻ hơi yếu đuối, Liễu Thanh gảy tỳ bà tuy tiếng tỳ bà mạnh mẽ không hề yếu đuối nhưng lại không thể khơi gợi hoàn toàn sát khí, không thể ảnh hưởng tới càng nhiều người.
Còn thiếu nữ áo đỏ múa kiếm trong sân, trong kiếm pháp mang theo khí sát phạt, ngược lại phát huy tốt nhất trong ba người.
“Vị cô nương áo đỏ này tuy sát khí cường thịnh nhưng vẫn không đủ để kéo theo Tử Quyên và Liễu Thanh.”
Hứa Ứng đứng dậy, đi thẳng tới giữa sân, đột nhiên lắc người lao tới gần. Thiếu nữ áo đỏ bỗng thấy tay trống không, bảo kiếm đã bị y đoạt mất.
Thiếu nữ áo đỏ lấy làm kinh hãi, đang định đoạt lại bảo kiếm thì Diễm Chân Quân xua tay, ra hiệu cho cô tạm lui ra.
Hứa Ứng cầm kiếm trên tay nói: “Mấy hôm trước ta vừa hoàn thiện kiếm của mình, hôm nay xin được bêu xấu trước mặt chư vị.’
Y nhắm mắt lại, tồn tưởng kiếm gãy Tru Tiên, đột nhiên sát ý ngập trời dâng lên, sát khí cường thịnh bộc phát, tất cả thiếu nữ trong cung điện không khỏi rùng mình, trong lóng sợ hãi.
Hứa Ứng mở to mắt, giơ tay ra, chỉ kiếm vào Hỗn Nguyên cung, trên đỉnh đầu y có một cái cái bóng khổng lồ xuất hiện, chính là hư ảnh tàn kiếm Tru Tiên, cũng đang chỉ vào Hỗn Nguyên cung!
Hứa Ứng múa kiếm, trên đài ngọc, trong lầu các, kiếm quang như điện chớp giăng khắp nơi, cùng với nó là tiếng long ngâm ngập trời!
Tiếng đàn, tiếng tỳ bà bị sát ý của y kéo theo, âm thanh sát phạt bùng lên, trực tiếp công kích đạo tâm, gây ra dị tượng trời sập, thiên địa nhuộm một màu đỏ đầy sát khí, thậm chí khiến lòng người sinh ma, trên không trung quần ma loạn vũ!
Tiếng đàn và tiếng tỳ bà càng cổ vũ sát ý của Hứa Ứng, kiếm khí Tru Tiên càng nồng đậm, càng chân thực!
Luồng khí sát phạt hủy thiên diệt địa, giết chóc chúng tiên, phá trường sinh, tuyệt tiên nhân, loại bỏ thiên địa tái tạo càn khôn, ép thẳng về phía Hỗn Nguyên cung. Những nơi nó đi qua, dám cao thủ tuyệt đỉnh của các thế giới đạo tâm rối loạn, bị sát khí kích thích, ai nấy lao tới giết về phía Tiểu Thiên Tôn!
Trong thời gian ngắn, cao thủ lao ra sạch. Tất cả cường giả trong Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận mà vị Ngọc Xuyên công tử bố trí đều bị sát khí vô tận làm loạn đạo tâm, dồn dập giết ra ngoài trận, lao thẳng về phía Tiểu Thiên Tôn!
Ngọc Xuyên công tử đột nhiên vỗ bàn đứng dậy, sắc mặt tái nhợt, nhìn về phía Vân Hà cung của Diễm Chân Quân.
“Người nào phá hỏng chuyện tốt của ta?”
Hứa Ứng múa kiếm trong Nguy Nguyệt lâu tại Vân hà cung, kết hợp với tiếng đàn tiếng tỳ bà, đột nhiên cảm thấy khó mà kiềm chế nổi sát ý, đã tới mức độ tên cài trên dây không bắn không được!
Y liếc mắt thấy trận thế nhắm vào Tiểu Thiên Tôn đã đại loạn, không kiềm chế nữa, hét lớn một tiếng, xuất kiếm đâm về phía Hỗn Nguyên cung.
“Keng!”
Bảo kiếm trong tay y cũng khó mà tiếp nhận sát khí cỡ này, nổ thanh, tan thành bột phấn. Chỉ thấy trên đỉnh đầu y, đạo tượng tàn kiếm Tru Tiên lóe lên rồi biến mất khỏi Vân Hà cung!
Kiếm khí huy hoàng lập tức xuyên qua mấy trăm dặm, đánh về phía Hỗn Nguyên cung, viu một tiếng cắm vào trong cung, kiếm khí ngập trời ầm ầm nổ tung!
Hỗn Nguyên cung kiên cố không gì sánh được, cung này chính là đạo tràng của Tiểu Thiên Tôn, cũng là nơi năm xưa Hứa Ứng dạy đồ đệ.
Cung điện hiện tại được chế tạo dựa trên di tích cung điện thời cổ xưa, vốn tên là Hỗn Nguyên cung, vì vậy không đổi chữ nào.
Tiểu Thiên Tôn nhớ “sư phụ đã khuất”, đương nhiên tập trung gấp bội trong việc chế tạo cung điện này, chỉ e bị người khác phá hủy, cho nên xây dựng cực kỳ kiên cố.
Luồng Tru Tiên kiếm khí của Hứa Ứng đâm vào trong cung, phát nổ như vậy, nhưng kiếm khí khủng khiếp cũng không thể phá hủy Hỗn Nguyên cung, chỉ có kiếm quang rực rỡ không gì sánh được phun trào qua các cánh cửa.