Ánh mắt hắn thăm thẳm, như đang nhớ lại mọi chuyện trong quá khứ.
Từng có những năm tháng hoàng kim máu lửa với tuổi trẻ rực cháy thanh xuân, khiến hắn nhiệt tình đối mặt với thế gian hiểm ác, quên đi nguy hiểm, không màng sinh tử.
Mà sau khi người đó phi thăng, mọi thứ dần dần phai nhạt, cuối cùng bị mai táng dưới tàn hương.
Trong lòng hắn như tro tàn.
“Ngũ Liễu tiên sinh, ngày nào đó sư phụ thức tỉnh, kêu gọi các ngươi, các ngươi có tới không?” Một giọng nói vang lên.
Ngũ Liễu đạo nhân nhìn theo hướng tiếng gọi, chỉ thấy Tiểu Thiên Tôn mặc áo trắng rảo bước đi tới, khí độ thanh nhã, có cảm giác ung dung khó tả.
“Hương đã cháy thành tro, có thể nhóm lửa lại không?”
Ngũ Liễu đạo nhân nâng vò rượu, ngửa đầu nâng ly nói: “Trên đời này đã không còn Ngũ Liễu tiên sinh, chỉ có Ngũ Liễu đạo nhân, người xuất gia thì nói chi chuyện tình nghĩa năm xưa. Nhắc gì tới chưởng môn chém chém giết giết?”
Hắn cười tự giễu một tiếng rồi nói: “Tiểu Thiên Tôn, ta biết ý đồ của ngươi, đơn giản là mời sư phụ ngươi đi theo, để ta gặp hắn một lần, không khéo có thể khiến ta rời núi giúp ngươi. Ta cho ngươi biết, không thể nào! Trừ phi...”
Hắn chỉ ngọn núi dưới chân mình rồi nói: “Trừ phi đốt được ngọn núi này! Nếu không ta tuyệt đối không rời núi!”
Tiểu Thiên Tôn sắc mặt ảm đạm, quay người đi khỏi, nói: “Đã quấy nhiễu thanh tịnh của tiên sinh rồi.”
Ngũ Liễu đạo nhân đưa mắt nhìn hắn đi xa, tiếp tục uống rượu, tự nhủ: “Tàn hương nơi này vốn đã đốt trụi rồi, không thể nào nhen lửa. Vĩnh viễn không thể nào.”
Hai con mặc kỳ lân nghỉ ngơi xong, tinh thần phấn chấn tiếp tục lên đường.
Hứa Ứng ngồi trong cỗ xe kỳ lân, nhìn về phía ngọn núi tàn hương xa dần, đột nhiên nói: “Tiểu Thiên Tôn, năm xưa ta là kẻ đại gian đại ác tội lỗi ngập trời à?”
Tiểu Thiên Tôn đảo mắt qua, một lúc lâu sau mới nói: “Trong mắt một số người thì có lẽ thế. Nhưng trong mắt một số người, ngươi là anh hùng của bọn họ.”
Hứa Ứng giật mình, nở một nụ cười.
Xe kỳ lân đi qua một gốc cây khô hùng vĩ, gốc cây kia bị nhổ tận gốc, đã khô héo nhưng vẫn ko chết, vắt ngang giữa thiên địa.
Cỗ xe đi xuyên qua dưới cây, Hứa Ứng ngẩng đầu lên, nhìn gốc thần thụ hùng vĩ tới mức khó mà tưởng tượng, trong lòng chỉ cảm thấy chấn động và thê lương.
Bọn họ dừng lại trước thành thị dưới gốc cây. Tòa thành này tên là Kiến Mộc, có rất nhiều nhân loại tổ đình sinh sống ở đây. Số lượng thần ma trấn thủ nơi này rất đông đảo, khí hương hỏa hưng thịnh.
Đột nhiên một bị thần linh vĩ đại cúi người xuống, hai tay chống lên tường thành, gương mặt khổng lồ gần như dán vào cỗ xe kỳ lân, ánh mắt nhìn về phía Hứa Ứng trong khoang xe.
Đột nhiên Ma thần kia cười ha hả nói: “Đây chẳng phải Hứa Thiên Tôn à? Nghe nói ngươi làm chó săn cho Tiên giới cơ mà, sao nào, sống ở Tiên giới không nổi nên về hưởng phúc à?”’
Tiểu Thiên Tôn nói: “Phan sư thúc...”
“Đừng gọi ta là Phan sư thúc!”
Ma thần kia cười lạnh nói: “Ta là Ma thần, không phải luyện khí sĩ, không liên quan tới lũ luyện khí sĩ chó má các ngươi! Tôn thờ ta mới là con dân của ta, không thờ ta thì chỉ là cục cứt chó! Dâng hương cho ta, không thì xéo đi!’
Tiểu Thiên Tôn nói: “Nhớ năm xưa...’
Phan Ma thần kia giận tím mặt, cầm một cái dù khổng lồ lên chỉ thẳng phía trước cỗ xe kỳ lân, cười lạnh nói: “Tiểu Thiên Tôn, đừng có nhắc lại chuyện năm xưa! Tuy ngươi được tôn là Tiểu Thiên Tôn, nhưng trong tổ đình này, trước mặt ta, chưa chắc ngươi đã xưng tôn được đâu!”
Tiểu Thiên Tôn nhíu mày.
Hứa Ứng đứng dậy nói: “Tiểu Phan, ngươi tên là gì? Nếu lúc trước ta làm chuyện gì có lỗi với ngươi, ngươi...”
Phan Ma thần thấy y, giận không kiềm nổi, đột nhiên mở cây dù ra, một luồng thần lực thái cổ lập tức bộc phát từ trong dù.
Hứa Ứng nói: “Phan.”
Hai con mặc kỳ lân kia khó nén nổi nỗi sợ đối với Phan Ma thần, dưới chân tỏa sáng, bay ào ào đi!
“Phù!”
Cỗ xe kỳ lân lập tức lóe lên ánh đỏ, lọng che xoay vù vù, bay ra khỏi chiếc xe, hóa thành một cái ô lớn như màn trời úp ngược xuống, bảo vệ ba người và hai con mặc kỳ lân trong xe.
Cơn bão khủng khiếp ập tới, như có Ma thần vô song đánh tới cỗ xe kỳ lân, rèm châu đột nhiên hóa thành ánh sao đầy trời, chỉ thấy dải sao hỗn loạn, đột nhiên ngưng tụ hóa thành tinh hà, bay lên phần phật, như có vực sâu khổng lồ nuốt trọn cụm sao.
Hứa Ứng ngẩng đầu, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, từng viên minh châu lớn như nắm tay bay lên, hạ vào lọng che, hóa thành mặt trời mặt trăng, chiếu sáng bầu trời.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau mặt trời và mặt trăng cũng bị nuốt chửng!
Hứa Ứng đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, nhìn về phía ma thần run rẩy, hắn nhớ Tiểu Thiên Tôn từng rất tự tin về cỗ xe kỳ lân này, từng nói chỉ riêng lọng che này thôi ngay cả Thương Nguyệt Chân Nhân xếp hạng ba trong tổ đình cũng không thể phá được phòng ngự!