“Cuối cùng ta cũng hiểu ra, vì sao kiếp thứ nhất của ta mang ba tòa tiên sơn từ Tiên giới xuống rồi lại giấu một tòa trong Ma Vực.”
Y thầm nhủ trong lòng: “Có lẽ vì khi đó ta thấy đạo tâm trong sáng của những người nơi này.”
“Ngươi ngừng lại đi.” Hồ Trác Quân rất chân thành nói với Sở Thiên Đô.
Sở Thiên Đô không nhịn nổi nữa, phun ra một ngụm máu tươi, khí tức sa sút uể oải, nhìn Hứa Ứng như đang cầu cứu.
Hứa Ứng vội vàng nói: “Trác Quân tỷ tỷ, nói ít đi chút. Chúng ta mau mau lên núi tìm chỗ nghỉ chân để ta chữa thương cho hắn.”
Sở Thiên Đô gật đầu liên tục.
Lúc này Hồ Trác Quân mới buông tha cho hắn, dẫn bọn họ lên núi. Cô là nữ nhân cởi mở phóng khoáng, trong Linh Lung thiên tông cũng rất uy phong, tóm lấy vài đệ tử Linh Lung thiên tông tới, chẳng bao lâu sau đó thu xếp xong một gian nhà khách cho Hứa Ứng và Sở Thiên Đô.
Hứa Ứng và Sở Thiên Đô ở trong gian nhà, y nhẹ nhàng nâng tay, một tấm màn sáng bay ra, trên bầu trời có đủ loại đạo văn lưu chuyển, trải rộng bốn phía, bao phủ gian nhà này.
Sở Thiên Đô đi vào phòng trong, đổi một bộ y phục trắng như tuyết, ngẩng đầu nhìn cảnh tượng này, khẽ nhíu mày.
Chiêu này của Hứa Ứng khiến hắn chấn động, trên bầu trời là các loại đạo văn cực kỳ tinh diệu huyền ảo, phải lĩnh ngộ được thiên địa đại đạo mới có thể luyện thành phù văn đại đạo như vậy!
Không có mấy ngàn năm lĩnh ngộ, ai có thể hạ bút thành văn như vậy?
Thậm chí cho dù lĩnh ngộ suốt mấy ngàn năm cũng chưa chắc đã nhẹ nhàng và uyên bác như Hứa Ứng.
Hứa Ứng tế đạo văn thiên địa đại đạo, thậm chí có một số cái Sở Thiên Đô cũng chưa từng thấy!
Mà thủ pháp tế luyện của Hứa Ứng cũng hết sức kỳ lạ, là pháp môn Thiên đạo. Phải biết sư phụ của hắn Tiểu Thiên Tôn luôn có một kế hoạch bổ thiên, chính là tu bổ Thiên đạo tổ đình!
Nhưng Tiểu Thiên Tôn vẫn chưa có thành tựu, không ngờ thiếu niên trông không lớn lắm lại có trình độ bất phàm trên đạo này?
“Nếu hắn thật sự là Sở Thiên Đô thì tốt...” Sở Thiên Đô thầm nghĩ.
Hứa Ứng quay người lại, nhìn hắn một cái rồi hỏi: “Trên người ngươi có mấy bộ đồ tím?’
Sở Thiên Đô thoáng chần chừ, đáp: “Mười mấy bộ.”
“Cho ta hết. Mặt nạ thì sao?”
“Cũng có mười mấy cái.”
“Lấy cả ra.”
“Huynh đệ à, ngươi không diệt khẩu đấy chứ?”
Hứa Ứng đổi y phục Sở Thiên Đô, đeo mặt nạ Sở Thiên Đô, Sở Thiên Đô ở bên cạnh hoang mang hoảng loạn.
Hứa Ứng quay người nhìn lại, cười nói: “Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không diệt khẩu. Vì cho dù ngươi nói ngươi mới là Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô cũng không ai tin tưởng.”
Sở Thiên Đô kêu lên một tiếng đau đớn nói: “Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô là biểu tượng bất bại, kẻ thua cuộc không phải là Sở Thiên Đô.”
Hứa Ứng đi tới bên cạnh hắn cười nói: “Buông lỏng tâm thần, ta chữa thương cho ngươi. Đúng rồi, động thiên na tổ của ngươi là ai truyền thụ?”
“Sư phụ ta, Tiểu Thiên Tôn.”
Bồng Lai tiên cảnh, Huyền Vũ Thần Quy lại tiếp tục khởi hành, nâng bước xuất phát về phía địa điểm Ma Vực xâm lấn.
Đám người Cô Xạ Tiên Tử, Tương Tương, Bồng Lai thất tiên lưu thủ trong tiên cảnh xuất kích khắp bốn phía, đi tìm cách cứu viện tiên nhân Bồng Lai khác. Mấy ngày nay từ khi Bồng Lai Tiên Chủ phản bội Bồng Lai, quy thuận Ma Vực, có rất nhiều tiên nhân Bồng Lai bị tập kích, gặp Ma thần vây quét.
Những tiên nhân tới các nơi trong đại thế giới Nguyên Sơ, tịnh hóa Ma Vực xâm lấn, nhưng hành tung bị Bồng Lai Tiên Chủ bán đứng, tử thương nặng nề.
Cũng may Hứa Ứng bổ sung Thiên đạo Bồng Lai, thực lực của chư tiên Bồng Lai cường đại hơn trước nhiều, cho dù bị Ma thần Ma Vực tập kích nhưng phân nửa tiên nhân vẫn trốn khỏi truy sát, giữ được tính mạng.
Đám người Sở Tương Tương, Cô Xạ đồng tâm hiệp lực cứu những tiên nhân kia, ngăn cản Ma thần công kích, dần dà số lượng cường giả trên Bồng Lai tiên sơn càng ngày càng nhiều.
Bồng Lai tiên sơn tạo thành một thế lực khổng lồ khiến đám Ma thần Ma Vực cũng không dám tùy tiện trêu chọc, đôi bên tự thối lui.
Thần bà nhìn về phía sau Bồng Lai tiên sơn, chỉ thấy trên bầu trời đại thế giới Nguyên Sơ, chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một vầng trăng sáng, ánh trăng soi rọi một người.
Một thần nữ thánh khiết vô song chân đạp ánh trăng đi về phía này.
Thần bà nhìn thần nữ trong ánh trăng, nở một nụ cười, đột nhiên cao giọng nói: “Chư vị, chúng ta tới Ma Vực.”
Chư tiên trong núi lên tới hàng trăm, nghe vậy lao nhao phản đối, một vị tiên nhân tóc trắng tiên phong đạo cốt lớn tiếng nói: “Thần bà, tuy thực lực Bồng Lai tiên sơn chúng ta không yếu nhưng kém xa Ma Vực! Ma Vực vẫn muốn tiêu diệt chúng ta, chẳng qua không có cơ hội. Bây giờ tới Ma Vực sẽ là chịu chết!’
“Đúng vậy!”
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑