Trong Bích Du cung có tiên quang khủng khiếp phun trào, giờ phút này có thể cảm nhận được dưới tiên quang cất giấu một luồng lực lượng cực kỳ cổ xưa, bị mấy nén nhanh của Huyền Nhai Tử đánh thức!
Luồng lực lượng kia bị tiên quang trấn áp, giờ chỉ có thể hấp thu lực lượng hương hỏa để khôi phục!
Hứa Ứng kinh ngạc không thôi, một lúc lâu sau mới nói: “Ta cũng nghe tới chuyện Tiểu Thiên Tôn tu bổ Thiên đạo, nhưng tổ đình thật quá mênh mông, tu bổ Thiên đạo, nói thì dễ.”
Huyền Nhai Tử sắc mặt chán chường: “Đúng vậy. Nhất là tổ đình nguy nan như chồng trứng sắp đổ, luyện khí sĩ Chư Thiên Vạn Giới không ngừng xâm lấn, tàn sát tu sĩ tổ đình, còn có Quỷ Khư nhòm ngó. Tiên giới lại treo trên cao, hủy diệt tổ đình chỉ dễ như trở bàn tay. Tiểu Thiên Tôn muốn gây dựng sự nghiệp trong tình huống này, đúng là cực kỳ khó khăn.”
Hứa Ứng lấy ra vài nén nhang, đang định đi tới dâng hương, Huyền Nhai Tử biến sắc, vội vàng ngăn y lại, giơ tay dập tắt nén nhang của y rồi lắc đầu.
Hứa Ứng không hiểu, Huyền Nhai Tử vội vàng đi tới quan sát một hồi, thấy không có khí hương hỏa bay vào Bích Du Cung mới thở phào một tiếng.
“Hứa đạo huynh, đắc tội rồi.”
Huyền Nhai Tử tạ lỗi nói: “Năm xưa ngươi đứng đây dâng hương cho tồn tại cổ xưa trong Bích Du cung, kết quả khiến cho khu vực Tiên đạo dị thường trong đó bạo động, triều cường quỷ dị suýt nữa quét sạch toàn bộ tổ đình, mọi người thiếu chút nữa bị dị hóa! Chuyện này không thể lặp lại.”
Hứa Ứng cũng giật nảy mình, la lên thất thanh: “Triều cường quỷ dị là bắt nguồn từ nơi này?”
Huyền Nhai Tử gật nhẹ đầu nói: “Sau đó chúng ta cũng có suy đoán, tồn tại cổ xưa trong Bích Du cung quá cứng rắn, được ngươi dâng hương, khí hương hỏa hưng thịnh, cho nên muốn đột phá trấn áp, gây ra phản ứng dây chuyền, khiến cho khu vực Tiên đạo dị thường trong toàn bộ tổ đình bộc phát!”
Số lượng khu vực Tiên đạo dị thường trong tổ đình quá nhiều, chi chít khắp nơi, lên tới hàng vạn, những khu vực dị thường này mà đồng thời bộc phát, kết cục chính là thôn tính toàn bộ tổ đình!
Huyền Nhai Tử nói: “Chúng ta suy đoán, tồn tại cổ xưa trong Bích Du cung quá mạnh, vì vậy khi trấn áp có người mượn lực lượng của khu vực Tiên đạo dị thường. Một khi hắn thức tỉnh, những khu vực Tiên đạo dị thường này sẽ bị kích thích, tập hợp lại lực lượng Tiên đạo, trấn áp hắn lần nữa.’
Hứa Ứng không khỏi ngây người, rất muốn trở lại bốn mươi tám ngàn năm trước chứng kiến đợt triều cường quỷ dị kia.
Tiên đạo vặn vẹo toàn bộ tổ đình, dị hóa tất cả sinh vật, chắc chắn cảnh tượng cực kỳ hùng tráng.
Huyền Nhai Tử quan sát sắc mặt y, nói: “Năm đó sắc mặt ngươi cũng như vậy, khiến người ta hận thấu xương.”
Hứa Ứng vội vàng thay đổi sắc mặt, nghiêm túc nói: “Ta đã hối cải, ta bây giờ khác với ta khi đó.’
Huyền Nhai Tử ậm ừ một tiếng, hiển nhiên không tin.
Hứa Ứng cũng không trông mong gì là hắn sẽ tin, nói: “Khi đó đạo hữu cũng là luyện khí sĩ?”
Huyền Nhai Tử gật đầu: “Khi đó ta mới là thiếu niên, không chút danh tiếng, chỉ đi theo sau lưng một số thứ các ngươi chỉnh lý ra, đời này không có thành tựu gì. Sau này các ngươi đi thì đi, về thì về, ta cũng ở lại Bích Du cung trông coi nơi này, tránh kẻo gây ra đại loạn. Bích Du tông này là ta tiện tay sáng lập.”
Hắn là tiên thần kiêm tu, vừa tu luyện công pháp luyện khí sĩ, vừa hấp thu khí hương hỏa, bốn vạn năm qua vẫn luôn chăm chỉ, tu vi đã cực kỳ cường đại.
Hứa Ứng thoáng chần chờ, nhưng vẫn dốc hết dũng khí nói: “Năm xưa ta rời khỏi tổ đình, phi thăng Tiên giới, đã gây ảnh hưởng rất lớn đến tổ đình à?”
Huyền Nhai Tử cười nói: “Chuyện đã qua, không cần nhắc tới, cứ để nó qua đi.”
Hứa Ứng nói: “Ký ức của ta bị phong ấn, không biết chuyện quá khứ. Hiếm khi gặp một người biết chuyện, đương nhiên muốn hỏi rõ ràng.’
Huyền Nhai Tử thoáng chần chừ nhưng vẫn nói: “Năm xưa ngươi được tôn là Hứa Thiên Tôn, là nhân vật chói mắt trong tổ đình. Những người đi theo bên cạnh ngươi đều mong chờ ngươi quét sạch dị thường, trả lại cho tổ đình một càn khôn tươi sáng. Ngươi phi thăng Tiên giới, mọi người đều chán nản, ai về nhà nấy, không còn ai nhắc lại mấy lời hùng hồn khi xưa. Ngược lại Tiểu Thiên Tôn vẫn luôn kiên trì làm nốt những việc ngươi chưa thể hoàn thành, kiên trì tới tận bây giờ.”
Hắn cười nói: “Các vị lão huynh đệ năm xưa cũng có không ít người cảm động, thấy được hình bóng của ngươi trên người hắn.”
“Hình bóng của ta...” Hứa Ứng thầm nhủ trong lòng.
“Các ngươi có hận ta không?” Hứa Ứng hỏi.
Huyền Nhai Tử dừng bước, thân thể cứng đờ, hai tay bất giác siết chặt, một lúc lâu sau mới quay đầu lại, gương mặt giãn ra cười nói: “Hứa Thiên Tôn, chúng ta đã là người trưởng thành rồi, làm gì có chuyện hận hay không? Chuyện quá khứ đã qua lâu rồi mà? Ta đã buông bỏ, người không buông bỏ được phải là Tiểu Thiên Tôn mới đúng.’