Ma thần kia đã tiêu vong không biết bao nhiêu vạn năm, bị khí hương hỏa của cô đánh thức, thế là bố trí trận thế, giấu giếm được con rắn khổng lồ lùng bắt.
Nhờ đó Hoa Thác Ảnh mới trốn được con rắn truy sát, dưỡng thương mấy ngày.
“Bây giờ thương thế của ta đã khôi phục bảy tám phần, nếu con rắn kia lại đuổi theo, ta có thể giết chết nó!”
Ánh mắt Hoa Thác Ảnh lóe lên hàn quang, đúng lúc này trong Thập Nhị Trọng Lâu vang lên một giọng nói: “Ảnh Nhi.’
Hoa Thác Ảnh vội vàng cúi người, mời Thập Nhị Trọng Lâu ra.
Chỉ thấy trong tòa lầu tràn ngập tiên quang, cánh cửa tầng thứ mười hai mở ra, nam nhân trông mới khoảng mười bốn tuổi đi ra, y phục ngăn nắp chỉn chu nhưng không xa hoa, bên hông dắt một tấm ngọc bội, trông như chủ nhân thế gia rất có hàm dưỡng.
Nam nhân kia chính là gia chủ Hoa gia ở Quỷ Khư, còn được người khác gọi là Ngũ Tuyệt Tiên Vương, cười nói: “Ảnh Nhi, có tin tức đưa tới, Tiểu Thiên Tôn tới Hỗn Nguyên cung. Rất nhiều cao thủ Chư Thiên Vạn Giới đều chạy tới đó. Con cũng tới Hỗn Nguyên cung một chuyến.”
Hoa Thác Ảnh nhận lệnh nói: “Lúc trước Hoa gia ta thường hợp tác với Tiểu Thiên Tôn đối phó với Bồng Lai, lần này ý của phụ thần là?”
"Diệt trừ Tiểu Thiên Tôn."
Ngũ Tuyệt Tiên Vương mỉm cười nói: “Lần này Tiểu Thiên Tôn bị trọng thương chính là thủ bút của vi phụ. Vi phụ điều động Ngũ Tuyệt tông của Chư Thiên Vạn Giới, bố trí Vạn Tiên Ngũ Tuyệt trận mới đánh hắn trọng thương. Bây giờ đã tới lúc thu hoạch trái cây rồi’
Hoa Thác Ảnh kinh ngạc ngẩng đầu lên, ánh mắt có vẻ hoang mang khó hiểu.
Ngũ Tuyệt Tiên Vương quay người lại đi vào trong lầu: “Con cứ đi đi, không cần lo cho an nguy của mình, vì trận chiến ở Hỗn Nguyên cung, vi phụ cũng sẽ hiện thân!”
Hoa Thác Ảnh lại cúi người lần nữa, Ngũ Tuyệt Tiên Vương đi vào Thập Nhị Trọng Lâu, biến mất không còn tăm hơi.
Cô thu hồi Thập Nhị Trọng Lâu, chần chờ trong chốc lát, trong lòng vẫn còn rầu rĩ: “Nếu phụ thân ám toán Tiểu Thiên Tôn, sao không nói trước cho con biết?”
Cô là con gái của Ngũ Tuyệt Tiên Vương, thân ở Ma Vực, lại vì khiêu chiến Sở Thiên Đô mà danh tiếng vang xa. Tiểu Thiên Tôn bị Ngũ Tuyệt Tiên Vương ám toán, đã trọng thương. Chuyện này mà đồn ra ngoài chắc chắn cô sẽ bị rất nhiều cường giả Ma Vực vây công vây quét, báo thù cho Tiểu Thiên Tôn!
Ngũ Tuyệt Tiên Vương không báo trước cho cô biết chuyện này, khiến trong lòng cô hơi bất mãn.
Nhưng cô vẫn bay về phía Hỗn Nguyên cung.
Cô mới đi không bao lâu, đột nhiên từng đợt yêu phong nổi lên, yêu vân kéo đến, mây đen bao phủ mấy trăm dặm.
Từ trong yêu vân có một cái đầu khổng lồ rủ xong, như rồng mà không phải rồng, mọc ra hai sừng đen trắng, trên hai sừng có âm dương nhị khí tạo thành hình thái cực.
Cái đầu rủ xuống khỏi yêu vân, hạ xuống trước một cái miếu hoang, lè cái lưỡi đỏ tươi phân nhánh ra, cảm nhận mùi vị trong không khí.
“Hoa Thác Ảnh từng tới đây!”
Con rắn kêu: “Chắc chắn cô ả trốn gần đây, mượn lực lượng thần ma né tránh truy đuổi của chúng ta. Nhưng lần này cô ta đã để lộ tung tích, khó mà thoát khỏi cái lưỡi của ta! Chúng ta đuổi theo.”
Một quả chuông lớn tỏ sáng bay ra, giọng nói có vẻ bất an, khuyên nhủ: “Thất gia, chắc chắn cô ta đã khôi phục một chút rồi, cảm thấy có thực lực đối phó được chúng ta nên mới lộ diện, dụ dỗ chúng ta đi tới, báo mối thù truy sát. Chúng ta nên trở lại Bồng Lai bàn bạc kỹ hơn...”
Ngoan Thất quả quyết nói: “Ngài chuông, sao ngươi nhát gan thế! Ngươi không phát hiện sao? Mấy ngay nay tình cảm của A Ứng với chúng ta đã phai nhạt đi rồi, ra ngoài còn không buồn mang chúng ta theo. Bây giờ là lúc chúng ta lập công. Nếu bắt được cô ả kia, chiếm được Thập Nhị Trọng Lâu và động thiên na tổ trên người cô ta giao cho A Ứng, chắc chắn chúng ta sẽ được ân sủng!”
Quả chuông do dự.
Cỏ mộ phần thò ra trên đầu Ngoan Thất, đón gió đong đưa.
Cuối cùng quả chuông cũng hạ quyết định: “Được rồi! Đánh cho cô ta một trận!”
Ở đằng khác, Nạp Lan Đô cúi người tế ra Tiên Đạo Dao Trì, chỉ thấy nước Dao Trì ngưng tụ hóa thành hình thái Đệ Cửu Tiên Vương, bước xuống khỏi Dao Trì.
“Đô Nhi, Tiểu Thiên Tôn tới Hỗn Nguyên cung, bây giờ là thời cơ tuyệt hảo để diệt trừ Tiểu Thiên Tôn, chiếm đoạt Ma Vực. Hai thầy trò chúng ta cùng tới Hỗn Nguyên cung, không thể để lỡ thời cơ này được.”
Nạp Lan Đô tán thành, sánh vai bước đi cùng hắn.
Mấy cường giả trẻ tuổi của Quỷ Khư này y phục không ngay ngắn, râu ria xồm xoàm, không còn khí khái thiếu niên hào hùng lúc trước, chán nản nói: “Sư phụ, đệ tử cô phụ lòng quan tâm của người rồi, bại trận dưới tay Sở Thiên Đô.’
Đệ Cửu Tiên Vương thản nhiên cười nói: “Thắng bại nhất thời sau quyết định được thắng thua cả đời? Trước đây vi sư chiến bại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng mới leo lên vị trí Tiên Vương. Những kẻ từng thắng ta, giờ đang ở đâu?”