“Rầm! Rầm! Rầm!”
Vùng đất kia bị đánh tới mức núi non vỡ vụn, vạn vật hóa thành bột phấn!
Hứa Ứng đánh liền mười chiêu, cũng cảm thấy không chịu đựng nổi, phát động động thiên Ngọc Trì khôi phục nguyên khí.
Tiểu Thiên Tôn máu me khắp người, khập khễnh bay về phía đó, tai mắt mũi miệng chảy máu giàn giụa, hiển nhiên vết thương cũ đã tái phát.
Hứa Ứng cố gắng giữ vững cường đại công kích, không cho Thương Nguyệt Chân Nhân cơ hội thở lấy sức, đợi Tiểu Thiên Tôn chạy tới nơi y mới ngừng tấn công, thở hổn hển một hơi rồi nhanh chóng lao tới.
Y đi tới bên cạnh Tiểu Thiên Tôn, hạ xuống đất, chỉ thấy phía trước đã bị y đánh thành một cái vùng đất lõm sâu tới ngàn trượng, phương viên mấy trăm dặm.
Tiểu Thiên Tôn kêu một tiếng, khí tức sa sút, yếu ớt tới mức không chịu nổi, đặt mông ngồi xuống đất nói: “Cuối cùng cũng chết rồi.”
Hai chân Hứa Ứng cũng nhũn ra, Thương Nguyệt Chân Nhân vốn đã bị thương, trong lúc bất ngờ lại bị Tiểu Thiên Tôn đánh lén. Nhưng cho dù như vậy hắn vẫn rất cường đại, kiên trì một thời gian dài mới chết.
Lúc này Hứa Ứng mới cảm giác thân thể nóng rực lên, có lẽ lúc y lao tới nghĩ cách cứu viện Tiểu Thiên Tôn, Thương Nguyệt Chân Nhân đã gây ra đạo thương trên người y.
Lúc trước y nóng lòng cứu người, không phát hiện ra, bây giờ mới cảm thấy đau đớn.
Một lúc lâu sau, Tiểu Thiên Tôn miễn cưỡng trấn trụ thương thế, lảo đảo đứng dậy.
Hứa Ứng nhắc nhở: “Tiểu Thiên Tôn, trên y phục của ngươi toàn máu.”
Tiểu Thiên Tôn cúi đầu nhìn vết máu trên người mình, nhíu mày rất sâu.
Hứa Ứng nói: “Mấy ngày qua ngươi hôn mê bất tỉnh, ta chưa thay y phục cho ngươi, cũng không tắm rửa giúp.”
Tiểu Thiên Tôn càng nhíu mày chặt hơn.
Hứa Ứng có thiện ý nhắc tiếp: “Vừa rồi ngươi ngồi dưới đất, mông cũng dính đầy đất.’
Tiểu Thiên Tôn liếc mắt nhìn y một cái, không giận mà uy, mang ý cảnh cáo: “Hứa Ứng, đừng quên ngươi vẫn là tù nhân của ta. Ngươi phản bội tổ đình, bắt buộc phải trả giá.’
Hứa Ứng gật đầu lia lịa: “Đương nhiên ta nhớ chuyện này... mông ngươi dính đầy đất, không phủi đi à?”
Tiểu Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng phất tay áo nói: “Không cần ngươi dạy! Ta cảm ứng được xe kéo của mình, không bao lâu nữa xe kéo sẽ tới đây đón chúng ta.
Hứa Ứng nghe vậy vội vàng chạy về nói: “Ta tới xem thử Chu Nhai Thư kia còn sống hay đã chết!”
Tiểu Thiên Tôn thấy y quay người đi rồi, vội vàng dùng tay âm thầm phủi đất trên mông. Hứa Ứng đột nhiên quay đầu, thấy cảnh này, nở nụ cười đầy ẩn ý.
Tiểu Thiên Tôn trong lòng hoảng hốt, luống cuống chân tay.
Đột nhiên hắn tỉnh ngộ: “Sao ta phải sợ hắn? Bây giờ có phải bốn mươi tám ngàn năm trước đâu!”
Hứa Ứng thu hồi ánh mắt, nở nụ cười, thầm nghĩ: “Hắn còn chưa biết chuyện ta đã biết hắn là đồ đệ của ta. Để xem thằng nhóc này muốn giết huynh, thí cha, đồ sư, hay định giả vờ giả vịt trước mặt sư phụ?”
Tuy vừa rồi Thương Nguyệt Chân Nhân không nhắm vào Chu Nhai Thư, nhưng Chu Nhai Thư cũng bị liên lụy, đạo tượng trong cơ thể mất khống chế, chiếu chút nữa chết ngay tại chỗ.
Hứa Ứng giúp hắn trấn trụ đạo thương, đưa về bên cạnh Tiểu Thiên Tôn.
Tiểu Thiên Tôn nhíu mày nói: “Ngươi biết thiếu niên này?”
Hứa Ứng cứu tỉnh rồi nói: “Khi ta còn ở đại thế giới Nguyên Sơ, Tiên Chủ định giết ta, kết quả thần thông của hắn đảo qua tông môn của Chu Nhai Thư, khiến cho tông môn kia tan thành tro bụi. Lần đó là vì giết ta, cho nên ta có nghĩa vụ chiếu cố cho hắn.’
Chu Nhai Thư tỉnh lại, hết sức hiểu chuyện, vội vàng làm lễ với Hứa Ứng: “Khẩn cầu sư phụ nhận ta làm đồ đệ!”
Tiểu Thiên Tôn lập tức đổi sắc mặt, hừ một tiếng nói: “Hứa Ứng, ngươi là người sắp chết, sao có thể nhận hắn làm đồ đệ? Huống chi ngươi giúp ngươi báo mối thù diệt môn, coi như có ơn với hắn, không hề có nào nghĩa vụ chiếu cố hắn!”
Hứa Ứng sắc mặt nghiêm nghị nói: “Tiểu Thiên Tôn dạy chí phải. Chu Nhai Thư, ngươi mang Thái âm Hư Thiên Đỉnh tới, giúp ta giết chết Mạnh Tiên Chủ, báo mồi đại thù kiếp đầu. Ta có ơn với ngươi, ngươi cũng có ơn với ta, chúng ta hòa nhau... Ta và ngươi bái kết giao, kết nghĩa kim lan, làm huynh đệ khác họ.”
Tiểu Thiên Tôn sắc mặt tái xanh, giơ tay ngăn trước hai người: “Đợi đã! Các ngươi không được kết nghĩa huynh đệ!”
Hứa Ứng tức giận nói: “Tiểu Thiên Tôn, ngươi quản rộng quá rồi đấy! Ta muốn kết nghĩa với hắn làm huynh đệ khác họ, ngươi dựa vào đâu mà ngăn cản?”
Tiểu Thiên Tôn trán nổi gân xanh, siết chặt nắm tay, lại lặng lẽ buông lỏng nói: “Vì ta muốn nhận hắn làm đồ đệ! Thằng nhóc này tư chất thông minh, không kém gì Sở Thiên Đô, cho nên ta có ý mến người tài. Ta không muốn bị bêu danh giết huynh đệ khác họ của đồ đệ.”
Hứa Ứng bực bội nói: “Coi như ngươi nói có lý.”